Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người nhà và người thân hoàn toàn khác nhau.
Người nhà là bất kể bạn đi bao xa, là người trong lòng luôn canh cánh. Còn người thân là người có ơn với bạn nên mới thân. Nếu kẻ nào bàng quan mặc kệ không quan tâm hỏi han thì đó là người xa lạ.
Từ nhỏ, Thẩm Giai là trẻ mồ côi, cũng giống với Đỗ Yểu Yểu.
Cha nương chỉ biết sinh ra mà không quan tâm, nuôi dưỡng, nàng và bà nội sống nương tựa lẫn nhau.
Xét về một mức độ nào đó mà nói, nàng và Thẩm Giai càng để ý tới sự ấm áp khi có người nhà ở bên cạnh hơn cả những người bình thường khác.
Nhưng Thẩm Giai không giống nàng ở chỗ, hắn lớn lên nhờ vào xin ăn. Bản lĩnh bày mưu lập kế trên quan trường, nhìn mặt đoán ý, nắm bắt lòng người mạnh hơn nàng không biết bao nhiêu lần.
Nàng cũng không đoán được khi nào hắn tỏ ra đáng thương hay bộc bạch chân tình. Nhưng câu nói của hắn lại thật sự chọc vào lòng nàng, trong mắt người ngoài, cơ thể này đúng là yếu ớt.
Nàng đẩy hắn ra, dịu giọng nói: “Được rồi, đã qua rồi. Ta cũng có lỗi trong chuyện này, sau này ta sẽ chú ý.”
Việc này cứ thế qua đi.
Hai người trở về phòng, Đỗ Yểu Yểu nhớ tới món chè đang ủ ấm trong bếp, kêu Ngân Diệp bưng tới, tiện xu nịnh lấy lòng Thẩm Giai.
“Có phải chàng xử lý chuyện của Thần Vương không?” Nàng hỏi rõ trước, chứ không nói khen thưởng cho hắn.
Thẩm Giai nhướng mày, im lặng.
“Có phải chàng lại tìm ‘người bệnh’ chơi xỏ Thần Vương không?”
Có kinh nghiệm Thẩm Giai tự bóc trần chuyện xấu lần trước, Đỗ Yểu Yểu lập tức liên tưởng đến bệnh truyền nhiễm qua đường sinh dục.
“Không phải.” Thẩm Giai cười, điểm chóp mũi cô: “Sở Tuân đâu phải rau nào cũng gắp.”
“Cũng đúng, làm Vương gia cũng không thiếu nữ nhân.” Đỗ Yểu Yểu gật đầu, tò mò hỏi: “Thế chàng làm như thế nào vậy?”
Thẩm Giai không muốn nói cho Đỗ Yểu Yểu biết mấy chuyện bí sự cung đình, nói qua loa có lệ: “Mua chuộc một nữ tử thân thiết lâu năm với hắn ta, cứ thế thôi…” Hắn giữ eo nàng rồi đưa đẩy hai cái trái phải.
Đỗ Yểu Yểu đã có kinh nghiệm chăn gối nên lập tức hiểu ngay, che miệng nói: “Bị… ngồi hỏng à?”
“Ừ.”
Có lẽ bị gãy rồi, không có y thuật trị liệu tinh vi như ở hiện đại, thì e rằng đời này Sở Tuân coi như tàn phế. Quả nhiên, lớn lão vừa ra tay là biết ngay có được hay không. Trong lòng Đỗ Yểu Yểu thầm giơ like cho Thẩm Giai.
“Còn nữ tự bị chàng mua chuộc thì sao? Chết rồi à?” Với tính cách ngông nghênh, càn rỡ của Sở Tuân, e rằng sẽ không tha cho kẻ gây tội.
Thẩm Giai lắc đầu: “Sẽ không chết.”
Đổ Yểu Yểu nghi ngờ nhìn hắn: “Nữ tử đó đã thân thiết lâu năm với Sở Tuân, lẽ nào là bị chàng vừa đe dọa vừa dụ dỗ?”
Thẩm Giai bật cười: “Ta giống kẻ xấu thế ư?” Hắn kiên nhẫn giải thích: “Họ có thù oán với nhau, nữ tử đã ẩn núp đã lâu.”
“Ồ.” Đỗ Yểu Yểu giả vờ hiểu ra.
Chẳng trách nàng tự hỏi lâu như vậy, trong sách Sở Tuân có rất nhiều nữ nhân, cũng không hề xảy ra sự cố này, chỉ bất ngờ mất mạng là do bị vạch trần chuyện xấu tư thông với kế mẫu, chọc Hoàng đế nổi giận.
Chờ đã, kế mẫu sẽ không chết chứ? Đỗ Yểu Yểu bỗng ngạc nhiên phát hiện, lẽ nào là phi tần nào đó trong hậu cung? Hơn nữa còn ẩn núp đã lâu, có thù với Sở Tuân. Đây rất giống quân cờ của Thẩm Giai và Thái tử!
“Sao thế?” Thẩm Giai phát hiện Đỗ Yểu Yểu thất thần.
“Không sao.” Đỗ Yểu Yểu chọc lồng ngực hắn, bịa cớ nói: “Ta đang nghĩ, tốt hơn nam nhân vẫn nên an phận thủ thường, thì sẽ không có nhiều ân oán thị phi này.”
“Ta cũng nghĩ thế.” Thẩm Giai tán đồng, cười ám chỉ: “Trước nay ta rất an phận.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Với những biểu hiện của chàng ở trong sách, ta không cách nào tiếp lời này của chàng được!
Chè được đưa tới, Đỗ Yểu Yểu mở nắp sứ ra, trong bát sứ gạo nếp trắng tinh trộn lẫn lá sen xanh biếc. Mấy viên khoai lang tím nổi trên nước canh trong suốt, nếu ngửi kỹ sẽ thấy hương rượu ngọt mát xen lẫn trong đó.
Đây là chè rượu nếp được Đỗ Yểu Yểu làm theo cách hiện đại. Vì tiện lợi, nên nàng sử dụng gạo nếp mới cho thêm rượu gạo rồi bỏ một chút lá sen phơi khô cho có màu, nặn mấy viên khoai lang tím thả vào.
Nàng bưng một bát đặt lên án, ra hiệu cho Thẩm Giai: “Nếm thử không?”
Thẩm Giai vẫn không vội động muỗng, Đỗ Yểu Yểu sợ hắn kiêng dè như lần trước nên tự múc một muỗng ăn trước.
Chẳng qua, sự chú ý của Thẩm Giai không nằm trên người nàng, hắn đứng dậy dặn dò Lục Nhân ở ngoài cửa.
“Đi lấy điểm tâm hôm nay Đông Cung tặng lại đây.”
Lục Nhân ngạc nhiên liếc nhìn vào phòng, sau đó lặng lẽ rời đi.
Đỗ Yểu Yểu mừng rỡ nói: “Thái tử còn tặng điểm tâm cho bọn chàng à.” Với tư cách là cấp trên, cả năm khao cấp dưới cũng là chuyện bình thường.
Thẩm Giai hờ hững nói: “Thái tử phi tự làm đấy.”
“Vậy có lộc ăn rồi!” Trong tiềm thức của Đỗ Yểu Yểu, đồ vật mà Thái tử đưa ra thì nhất định là đồ tốt.
Lục Nhân đưa hộp đựng đồ ăn tới, trên hộp còn được trang trí khắc hoa rườm rà, cực kỳ tinh xảo.
“Mở ra xem đi.” Thẩm Giai nói.
Đỗ Yểu Yểu nghe lời, mở nắp hộp ra.
Dưới đáy hộp được lót bằng lụa trắng, sáu chiếc bánh hoa mai vàng xen lẫn trắng yên tĩnh nằm bên trong, một mùi hương sữa bò xen lẫn hạnh nhân xộc vào mũi.
“Thái tử phi nương nương thật khéo tay.” Nàng khen ngợi.
“Ừ.” Thẩm Giai cũng phụ họa bổ sung: “Rất có tâm, hạnh nhân được mài thành bột mịn màng, tốn không ít thời gian.”
Ngân Diệp đứng bên cạnh thay đổi sắc mặt, ngẩng đầu lên định nói gì đó.
Thẩm Giai lại lạnh lùng liếc nhìn.
Ngân Diệp hậm hực lùi về phía sau.
Đỗ Yểu Yểu lại hồn nhiên không phát hiện, cúi đầu ngắm nhìn bánh quy chăm chú.
Nàng liếm môi, thò tay cầm: “Ta ăn thử một cái trước.”
“Đây là bánh hạnh nhân.” Thẩm Giai nhắc nhở.
“Ta ngửi thấy rồi, có mùi hạnh nhân.” Đỗ Yểu Yểu hít hà cái mũi, hạnh nhân là thứ tốt, trước kia nàng nghèo đến độ không mua nổi.
Nàng cầm một chiếc định cho vào miệng, nhưng Thẩm Giai lại giành lấy: “Nàng không thích hợp ăn cái này.”
“Sao thế?” Đỗ Yểu Yểu sửng sốt, dè dặt hỏi: “Là cần kiêng kị gì hả?” Chẳng hạn như đồ vật do Hoàng đế hay Thái tử ban cho chỉ có thể cúng chứ không được ăn.
Trên mặt Thẩm Giai hơi tỏ ra kỳ quặc, hắn khẽ cười: “Kiêng kị, Yểu Yểu, cái này ta phải hỏi nàng mới đúng.”
Đỗ Yểu Yểu thật sự mờ mịt, cử chỉ và lời nói của hắn úp úp mở mở, làm sao nàng đoán được chứ.
Đôi mắt đen lúng liếng xoay chuyển mấy vòng, Thẩm Giai không để nàng ăn bánh hạnh nhân, hơn nữa không phải là hoàng gia kiêng kị gì. Lẽ nào là bản thân nguyên chủ phải kiêng kị?
Nguyên chủ không ăn bánh hạnh nhân, hoặc là bị dị ứng với nó?
Trời ạ, sao tác giả lại sẽ tốn bút mực mấy chuyện nhỏ nhặt này trên người vợ trước pháo hôi cơ chứ? Nàng cũng không thể suy nghĩ mọi mặt, biết trước được tất cả. Đỗ Yểu Yểu xấu hổ, nghĩ cách bổ cứu.
Thẩm Giai thấy Đỗ Yểu Yểu quẫn bách, hắn mỉm cười chỉ vào Ngân Diệp: “Ngươi nói đi.”
Ngân Diệp quỳ xuống nói: “Phu nhân, ngài dị ứng với hạnh nhân, nếu ăn nhầm trên người sẽ nổi mẩn đỏ. Một năm trước, bởi vì trù nương trong phủ làm một đĩa bánh phô mai hạnh nhân, mà ngài… suýt chút nữa đã đánh chết người ta.”
‘Ầm!’
Chuyện này không hề nhỏ!
Đỗ Yểu Yểu cũng có ấn tượng với chuyện đánh chết trù nương, trong sách không nhắc tới nguyên nhân cụ thể. Nàng còn tưởng là do nguyên chủ vênh váo, ngông nghênh, ai dè là do hạnh nhân.
Chuyện ầm ĩ đến mức đòi đánh đòi giết, lúc này nếu nàng nói mình quên thì lý do này cũng khó thuyết phục được người khác.
Đỗ Yểu Yểu xoa ấn đường: “Được rồi, ta nhớ rồi, ngươi lui xuống đi.”
Đuổi Ngân Diệp đi, nàng phải một mình đối mặt với tên ôn thần Thẩm Giai này.
Thẩm Giai cầm chiếc muỗng sứ trên tay, thong thả uống chè ở bên án, tặc lưỡi chậc chậc rồi cười nói: “Mùi vị không tệ.”
Bình tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu đã biết, hắn đang chờ nàng giải thích.
Sắp xếp lại suy nghĩ một chút, Đỗ Yểu Yểu quyết định đổi sang “thẳng thắn”.
Nàng nói: “Chàng có biết lần ta sốt cao nghiêm trọng vào tháng trước không? Kể từ khi tỉnh lại, ta đã quên rất nhiều chuyện.”
“Ừ.” Thẩm Giai đáp lại. Lần đó nàng câu dẫn Tống Hành không thành, bị cô mẫu hất nước lạnh, về sốt một trận cả người đều thay đổi.
Hắn giúp nàng bổ sung: “Tính cách của nàng cũng thay đổi rất lớn, thể chất cải thiện nhiều, ngay cả đầu óc cũng trở nên thông minh và sáng suốt hơn nhiều.”
“Ý chàng là gì?” Câu nói của hắn đầy ẩn ý, Đỗ Yểu Yểu lập tức trợn tròn mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận