Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải ta đang hùa theo nàng à?” Thẩm Giai để thìa xuống.
Đỗ Yểu Yểu tự mình sửa lời: “Con người thay đổi vì bị kích thích là chuyện bình thường. Giống người sắp chết thì có hồi quang phản chiếu, người thì bệnh nặng bỗng nhiên thông suốt, ta thuộc vế sau.”
Thẩm Giai khẽ cười tỏ vẻ không tin.
Thẩm Giai khó đối phó như nào Đỗ Yểu Yểu biết thừa, nàng không định giải thích đành giả vờ tức giận nói: “Hay là chàng cho rằng ta bị Vĩnh Ninh hầu phủ mua chuộc, gian tế do Thần Vương phái tới giả vờ giả vịt đối tốt với chàng để âm mưu hại chàng hả?”
Cũng không phải chưa từng nghĩ tới, chỉ là hắn rất cẩn thận luôn mang theo rất nhiều ám vệ. Thẩm Giai từ từ nói: “Nàng không có bản lĩnh ấy.”
Đỗ Yểu Yểu tự giễu: “Sao ta lại không biết khả năng mình như nào chứ.”
Nguyên chủ là người mất não, Vĩnh Ninh hầu phủ sẽ không dùng nàng ta. Mà nàng chỉ muốn cầu đường sống trong chỗ chết thôi.
Thẩm Giai hồi lâu không lên tiếng.
Đỗ Yểu Yểu cúi đầu than nhẹ, nói: “Nếu chàng không yên tâm thì mau hưu ta đi, để ta về Thanh Châu.”
Thẩm Giai trầm tư nhìn nàng.
Đỗ Yểu Yểu siết chặt nắm tay, kiên trì thuyết phục: “Nếu như chàng sợ tương lai ta tái giá làm mất mặt ngài Ngự Sử thì ta cạo đầu đi tu, cả đời chép kinh niệm phật.”
Thẩm Giai nhếch mép cười nhưng ánh mắt càng lúc càng lạnh.
“Nàng thấy ta hỏi vậy là muốn hưu nàng?”
Tất nhiên là không rồi, không phải hắn muốn nàng giả thích rõ ràng về sự thay đổi của bản thân nàng à.
Nếu như nàng nói nàng đến từ thế kỉ 21 – từ một đất nước mà hắn chưa từng nghe tới, mà trong đó nàng là con cờ vợ trước chết sớm của hắn.
Hắn tin không, hắn sẽ không nghĩ nàng là yêu quái xong lôi ra đánh chết nàng luôn chứ?
Đỗ Yểu Yểu không dám đặt cược vào niềm tin của Thẩm Giai, bọn họ chỉ là quan hệ bạn giường mà thôi.
Nàng lại giải thích kiểu khác, hỏi hắn: “Chàng có tin ta biết tiên tri không?”
Thẩm Giai chăm chăm nhìn nàng tỏ ý tiếp tục đi.
Đỗ Yểu Yểu nói: “Lúc bị bệnh ta như bị lửa thiêu nên có một số việc ta quên mất tiêu rồi, lúc tỉnh lại ta nhớ được một giấc mơ.”
“Mơ gì?”
Đỗ Yểu Yểu hít sâu lựa lời nói: “Ta mơ thấy Thần Vương binh bại, Thái tử đăng cơ còn chàng làm Thừa tướng đó.”
Thẩm Giai lạnh mặt nghiêm túc nói: “Nàng biết nàng đang nói gì không?”
Hoàng đế đang tại vị mà dám nghị luận chuyện trữ quân lên ngôi không khác gì đang nguyền rủa Thánh thượng hoàng hoặc Thái tử mưu phản.
Đỗ Yểu Yểu đánh bạo nói: “Trong mơ chàng giết Thần vương xong còn tru di cả phủ Vĩnh Ninh…” Ngừng chút: “Giết cả ta luôn.”
Câu trước Thẩm Giai còn bất biến, nghe tới câu sau hắn nhẹ nhàng phì cười không tin còn khinh thường nữa.
“Nàng cảm thấy ta sẽ giết nàng?”
Đỗ Yểu Yểu không nói ngầm thừa nhận.
Trong sách nguyên chủ chết vì Lâm Thư Uyển, nàng cố ý gạt Thẩm Giai trong mơ nàng chết vì có liên quan tới Vĩnh Ninh hầu phủ.
Thẩm Giai nghiêm túc suy nghĩ đưa ra kết luận: “Trừ phi nàng phản bội ta trước.” Xong hắn lại sửa: “Ta sẽ không giết nữ nhân của mình, đó không phải việc một phụ quân làm ra.”
Mấy ngày này tiếp xúc với Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yểu có thể cảm nhận được hắn là một người đàn ông có trách nhiệm. Nhưng lòng người khó dò, dù đức hạnh tốt mấy cũng không có nghĩa hắn không phải kẻ bạc tình.
Hiện đại có bao nhiêu đàn ông ba tốt đó cũng bị lộ tai tiếng bạo hành với giết vợ. Đàn ông lý trí càng giỏi ngụy trang hơn đàn bà.
Đỗ Yểu Yểu mấp máy môi, cuối cùng không nói gì.
Thẩm Giai bất đắc dĩ nhìn nàng, phỏng đoán nói: “Nàng sợ việc trong mộng sẽ thành thật trong tương lai nên thay đổi khắp nơi…” Lấy lòng ta, câu này hắn không nói ra miệng.
Đỗ Yểu Yểu thay đổi như nào hắn thấy hết, nhớ rất kỹ. Thân thể và tính cách bỗng thay đổi lớn, nàng nói nàng nằm mở cũng miễn cưỡng chấp nhận được.
Đêm đó khi hắn nghiêng người, ánh trăng xuyên qua màn giường chiếu lên ánh mắt khiếp đảm tràn đầy vẻ xa lạ mở bừng khi nàng gặp ác mộng, sợ sệt rúc vào trong chăn. Thẩm Giai chưa từng quên.
“Còn hơn thế cơ.” Đỗ Yểu Yểu nói thêm, nàng không thể thừa nhận chỉ vì sợ chết mới thay đổi, vậy thì nó thành nịnh hót mất.
Đồ tể bỏ đao thành phật, ăn trộm có thể rửa tay gác kiếm thành người tốt, nàng là một cô vợ nhỏ phong lưu tỉnh ngộ quý trọng chồng yêu của mình thì cũng có gì sai đâu? Hơn nữa, ngoại hình Thẩm Giai thuộc top 1 trong kinh thành này.
Lòng bao dung cũng không ít, mặc cho vợ mình đội nón xanh bất hòa mấy năm cũng không bỏ vợ trước sau như một.
Bao nhiêu đàn bà coi hắn là tướng công kiểu mẫu, dùng giáo dục phu quân nhà mình.
Chỉ có Đỗ Yểu Yểu biết Thẩm Giai một lòng bận nghiệp lớn nào có thời gian để ý mấy chuyện nhỏ nhặt này.
Không quan tâm vợ thì càng không để ý vợ mình làm gì.
Đỗ Yểu Yểu cũng vì thế mà nón đội cho hắn càng ngày càng cao.
Nàng nhỏ giọng nói: “Ta gả cho chàng từ năm mười lăm tới nay mười tám rồi, trước kia ta không hiểu chuyện làm xằng làm bậy bên ngoài, may mắn chàng bao dung ta.”
Thẩm Giai dù bận vẫn thong dong ngồi nghe nàng nói một lời tử tế.
Đỗ Yểu Yểu ực một cái rồi tiếp tục: “Ta thấy chúng ta cũng không thể như thế này cả đời được, ta muốn thử bên chàng.”
Nàng liếc mắt nhìn biểu cảm của Thẩm Giai, bĩu môi nhu mì nói: “Mỗi lần chàng nói muốn ta sinh con ta sẽ thấy không thoải mái, lần kia không nghe chàng, ngậm một ngày một đêm…” Đến đây nàng ngừng lại, tỏ vẻ khổ não: “Không biết sao cơ thể ta không mang thai được!”
Thẩm Giai biến sắc trong chớp mắt, nhanh tới mức Đỗ Yểu Yểu không kịp thấy sự thay đổi của hắn. Nhưng trực giác nàng chắc kèo hắn chột dạ khi nghe thấy nàng ‘không mang thai được’.
“Được rồi.” Hắn kéo nàng ôm vào ngực, cằm để trên trán nàng cảm thán: “Ta hy vọng nàng thẳng thắn với ta.”
Điều này chứng tỏ hắn không muốn truy cứu nàng nữa! Đỗ Yểu Yểu khôn khéo cọ cọ trong lòng hắn.
“Chuyện con cái không gấp, chúng ta cần điều dưỡng một thời gian nữa, mời thái y tới chẩn mạch sớm muộn gì cũng có thôi.” Thẩm Giai dịu dàng dỗ dành.
“Ừm, nghe chàng.”
Đỗ Yểu Yểu đắc ý đáp, thầm trợn trắng mắt nơi hắn không thấy.
Thuốc do hắn hạ, hắn nói có là có không là không, nàng còn được phép suy nghĩ chắc?

Bình luận (0)

Để lại bình luận