Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng chạm…” Ngón tay Đỗ Yểu Yểu nhúc nhích, người nàng như nhũn ra không còn sức cần hắn giúp nàng: “Thẩm Giai…”
“Gọi gì?” Thẩm Giai nhăn mày.
“Phu quân…” Giọng nàng mềm nhũn.
Hắn vẫn không nhúc nhích.
Đỗ Yểu Yểu cắn rắng: “Ông xã…”
Thẩm Giai không ngờ nàng đến nhanh thế, kéo tay nàng chui vào sâu trong mị thịt dồn chặt.
Hắn hỏi: “Biết đây là nơi nào không?”
Đỗ Yểu Yểu che miệng, hai ngón tay chui vào, hoa huyệt há miệng nhỏ gào khóc đòi ăn, ăn từng miếng từng miếng trong vui sướng.
Thẩm Giai bên trong hết moi lại đào rồi đâm chọc làm mị thịt co rút liên tục, hắn nói: “Đây là nơi Yểu Yểu cắn ta chặt nhất, chỉ cần thao lỏng nó nàng sẽ ngoan ngoãn phun nước.”
“Đừng nói, đừng nói mà…” Hai mắt Đỗ Yểu Yểu đẫm lệ mờ mịt, hoa huyệt co rút càng lúc càng nhanh.
Thẩm Giai để ngón giữa vào dâm thịt nói nhỏ: “Yểu Yểu ra đi.”
“Không, không đâu…”
Đỗ Yểu Yểu run sợ đắm chìm trong khoái cảm không kịp bỏ ngón tay ra, Thẩm Giai liên tục chọc ngoáy thịt dâm cho tới khi nó phình to phun trào, thân thể nàng run rẩy không ức chế phun hết nước dâm ra sàn nhà.
Hoa huyệt mở rộng rồi ngậm ngón tay nàng co rút.
Thẩm Giai khuấy loạn sâu bên trong thật nhanh, nơi đó mềm nát không ra hình gì. Hắn kéo ngón tay nàng ra, trên đường rời đi còn ấn lên tường thịt mấy cái: “Xem này, phun nước xong nhỏ lại rồi.”
Đỗ Yểu Yểu nhắm tịt mắt, đầu chôn trước ngực hắn không dám ngẩng đầu.
“Có gì ngại đâu, lần trước nàng còn tiểu lên người ta đấy.” Thẩm Giai cúi người cắn lỗ tai nàng.
Đỗ Yểu Yểu thầm giận cắn núm vú hắn.
Thẩm Giai đau kêu một tiếng trêu: “Ta cũng không có con gái lớn như này vẫn còn muốn ti mẹ.”
Đỗ Yểu Yểu nhè ra miệng phì phì: “Ta càng không có cha suốt ngày ti mẹ thao hoa huyệt!”
Thẩm Giai bật cười: “Ta cũng chưa nhận làm cha nàng.”
Đỗ Yểu Yểu trừng mắt: “Ta nhận làm con gái chàng khi nào?”
Say, nàng say thật rồi, Thẩm Giai nói: “Ta chỉ ví dụ thôi.”
Đỗ Yểu Yểu lầm bầm: “Cha ta là tên cặn bã chàng đừng có học theo ông ta!”
Cha Đỗ Yểu Yểu ở hiện đại là tên khốn nạn, ông ta ngoại tình khi mẹ nàng mang thai làm bà tức giận tới mức sinh xong bỏ nàng đi tái hôn. Cha chịu sự quản lý của mẹ kế không quan tâm tới nàng.
Thẩm Giai cho là nàng đang nói cha vợ Đỗ Thanh, nghe nói ngoài vợ cả thì ông ta còn nạp mấy tiểu thiếp.
Hắn dỗ dành nàng: “Được Yểu Yểu, ta không nạp thiếp.”
Đang êm đẹp sao lại nói chuyện nạp thiếp, Đỗ Yểu Yểu mơ màng: “Chàng nạp thiếp hay không liên quan gì ta?”
“Sao lại không liên quan nàng?” Thẩm Giai cười hỏi.
“Chàng muốn nạp thiếp thì nạp đi, đừng có quấn ta cả ngày nữa ta mệt lắm.” Đỗ Yểu Yểu ngáp nhỏ nói hết lời trong lòng mình ra.
Hồi lâu không thấy Thẩm Giai trả lời nàng nhìn hắn thấy sắc mặt hắn nghiêm túc lạnh lùng.
Phát hiện ra mình nói lời không nên nói cơn say bay phân nửa, bắp chân nàng ma sát côn thịt cứng rắn của hắn làm nũng nói: “Nói cho chàng biết, chàng dám nạp thiếp làm người ta thì cái thứ này bẩn rồi đừng có chạm vào người ta!”
Thẩm Giai chọt đầu mũi nàng: “Bá đạo như thế?”
“Ta…” Đỗ Yểu Yểu nhích mông muốn ngồi vào lòng hắn.
“Ngoan quá, đây là báo đáp ơn đút cơm của ta hử?” Thẩm Giai ôm nàng đứng lên, từ phía sau đè nàng lên cạnh thùng.
“Chàng nhẹ chút…” Đỗ Yểu Yểu dựa vào cạnh thùng nâng mông thật cao.
Thẩm Giai giữ chặt eo nàng, đầu nấm thúc mở miệng huyệt, một tiếng phốc vang lên, cuối cùng cũng thao vào.
“A…” Đỗ Yểu Yểu ngửa cổ, hai chân run rẩy, bụng dưới nhô ra hình côn thịt bên trong.
Sau khi cắm vào trong, côn thịt quá khổ to dài nhồi đầy huyệt làm hoa huyệt phải lõm xuống.
“Đừng kẹp chặt thế…” Thẩm Giai vỗ mông nàng.
“Trướng… Sâu quá…” Đỗ Yểu Yểu nhón chân muốn đẩy côn thịt ra một chút.
Thẩm Giai kéo eo nàng ép xuống, cả cây đâm mạnh lên: “Ăn nhiều thế mà vẫn chưa quen ư?”
Câu này quen tai ghê, Đỗ Yểu Yểu run run nói: “Không, không quen tý nào…”
“Vậy cắm bắn một lần là được.” Eo Thẩm Giai bắt đầu nhún.
Côn thịt ra vào trong hoa huyệt lại va chạm thịt mềm, đầu nấm đâm vào dâm huyệt kéo ra thỉ huyệt đỏ tươi lại mạnh mẽ cắm lại vào trong.
“A ưm… Đừng thế mà… Mạnh quá…” Cao trào một lần hoa huyệt Đỗ Yểu Yểu tê mỏi liên tục bị ma sát mài ép.
“Mạnh mới sướng, nhẹ quá không cảm nhận được.” Thẩm Giai không biết đang nói cho mình hay cho nàng nghe.
Huyệt nhỏ bị cắm mở ra hong nhỏ, nước dâm tung bay tứ phía, thịt non miệng huyệt không kịp hồi về đã bị côn thịt nhồi ra nhồi vào liên tục.
Nước dâm từ nơi giao hợp chảy xuống mặt nước tí tách.
“Ưm… A Ta, ta sắp không được rồi…” Tối nay Đỗ Yểu Yểu uống hai bình rượu trái cây làm bụng đầy nước chưa tiêu, cảm giác buồn tiêu dâng lên trong huyệt lại càng cắn chặt, nàng lắc đầu hét chói tai: “Ra, ta ra! A…”
Từng dòng dâm thủy từ trong huyệt phun ra, Thẩm Giai chưa hết hứng hung ác đâm mấy cái: “Vô dụng!”
“Ô ta ra… đừng cắm…” Đỗ Yểu Yểu mồ hôi hòa lẫn nước mắt, tóc tai tán loạn dán sát lên mặt, nàng dịch người nghẹn ngào: “Ta muốn tiểu…”
Thẩm Giai chậm lại cũng không dừng sáp, cố ý nói: “Noãn các không còn thùng gỗ cho nàng đâu, nàng như thế sao lại để nha hoàn nhìn thấy?”
Đỗ Yểu Yểu căng hai chân khóc nháo: “Thả ta ra, buông…”
Thẩm Giai nâng hai chân nàng mở rộng ra từng chút từng chút đâm sâu vào trong, dỗ dành gạt nàng: “Yểu Yểu thương ta chưa bắn nàng chịu khó nhịn một chút.”
Đỗ Yểu Yểu muốn phun máu vô mặt hắn, con người ai cũng có ba cái gấp, nàng thật thà nói: “Chàng cắm phát nữa là ta không nhịn được đâu….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận