Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuộc mây mưa của hai người kéo dài đến tận khi trời tờ mờ sáng mới dừng. Đỗ Yểu Yểu mệt đến nỗi không nhấc ngón tay nổi, hôm sau ngủ thẳng một mạch tới tới khi mặt trời đã dâng cao.
Mùng một đầu năm, Ngân Diệp trong bộ y phục màu sắc sặc sỡ vén màn trướng lên: “Phu nhân dậy rồi ạ?”
Đỗ Yểu Yểu xoa cái đầu chuếnh choáng, nàng dáo dác lướt nhanh qua toàn bộ căn phòng rồi lại nhìn về phía cửa.
Ngân Diệp hiểu ý, bẩm báo: “Đại nhân đã tiến cung rồi ạ, trưa muộn ngài ấy sẽ về dùng bữa.”
Đỗ Yểu Yểu gật đầu. Suýt thì nàng quên mất mùng một tháng Giêng bách quan cổ lớn sẽ tập trung tại điện Thái Hòa chúc Tết với Hoàng đế.
Nghĩ tới đây, nàng hỏi: “Hôm nay không có ai tới phủ chúng ta sao?”
Phu nhân của thuộc hạ, đồng liêu của Thẩm Giai rất hay gửi thiệp mời hẹn gặp nhau, lẽ ra hôm nay cũng có vài ba người tới mới phải.
Ngân Diệp bảo: “Có ạ, sáng nay nhiều người đến chúc Tết lắm nhưng đại nhân đã dặn dò rằng phu nhân không được khỏe nên không tiếp khách. Thế nên ngài ấy nhận lễ, chúc mừng mấy câu rồi họ về ngay.”
“Ừm.” Đỗ Yểu Yểu nhìn bộ váy đỏ lộng lẫy được may tỉ mỉ nơi cuối giường.
Ngân Diệp cười nói: “Đây là y phục đại nhân chuẩn bị cho phu nhân mặc vào tháng Giêng đấy ạ. Có hơn mười bộ cùng màu, khác kiểu nữa được treo trong tủ quần áo, đều được may từ gấm hoa đang thịnh hành ở phía nam cả. Nghe nói đến một trăm lượng bạc một cuộn. Nhiều phu nhân, thiếu nữ trong Kinh Thành giành giật lắm.”
Câu này có ý khoe khoang, một thứ được người ngoài kia tranh giành nhau lại được Thẩm Giai chuẩn bị hẳn mười mấy bộ.
Đỗ Yểu Yểu tự lý giải thành gần đây hắn rất hài lòng về mình, nàng đã “đút” hắn ăn “no căng bụng”.
Cũng giống như kim chủ cho tiền và sắm sửa đủ thứ như quần áo, túi xách cho người tình vậy. Cả hai đều được lợi thôi.
Bộ váy đó mặc vào thật sự rất đẹp. Sắc son thắm tươi như hoa, tựa sương mù, vừa thướt tha, thoải mái lại vừa nhẹ nhàng như tiên giáng trần, tạo nên nét ngọt ngào, xinh đẹp cho người mặc nó.
Đẹp hơn cả bộ nàng mặc vào giao thừa nữa, đến bộ đó mà nàng còn thấy đắt đỏ huống gì là bộ này.
Không hổ là người thu phục được nhiều nữ nhân trong sách, Thẩm Giai đúng là tinh mắt thật. Đỗ Yểu Yểu bắt đầu có những suy nghĩ kì lạ.
“Phu nhân ơi, ngọc bội dưới gối ngài là có ở đâu vậy ạ?” Ngân Diệp đang chỉnh lại giường thì hỏi.
Đỗ Yểu Yểu ngoái đầu lại nhìn. Dưới gối nàng là một vạn lượng tiền mừng tuổi được Thẩm Giai cho vào đêm qua mà, từ khi nào có thêm một chiếc ngọc bội thế?
“Đem qua ta xem.”
Ngân Diệp bèn cầm chiếc ngọc bội ấy đến trước gương.
Đỗ Yểu Yểu nhận lấy. Chiếc ngọc bội này có hình vành khuyên, toàn thân trắng tinh và trong suốt, không có chút tì vết nào. Chính giữa thêu một con phượng hoàng tung cánh bay lượn, trông vô cùng tinh xảo và sống động.
Đỗ Yểu Yểu không am hiểu về ngọc nhưng từ chất liệu, màu sắc và ánh sáng dịu nhẹ ánh lên từ nó, thoạt trông đây không phải thứ tầm thường. Từng góc cạnh của nó đều được mài rất tinh tế, người đã làm ra nó phải là một người thợ có tay nghề lão làng. Từ xưa, rồng đã tượng trưng cho nam, phượng tượng trưng cho nữ, chủ nhân của chiếc ngọc bội này có lẽ là một nữ tử.
Đỗ Yểu Yểu tức thì liên tưởng đến mẫu thân của Thẩm Giai.
Thẫm mẫu mất sớm, là con gái trưởng của Lâm tướng. Nàng đoán chiếc ngọc bội này là di vật do mẫu thân Thẩm Giai để lại.
Một nam tử trao di vật của mẫu thân cho một nữ tử thay cho lời tỏ tình của mình dành với nữ tử đó. Ấy vậy mà Đỗ Yểu Yểu lại không vui nổi, thậm chí tay nàng còn hơi run rẩy.
…Trong nguyên tác nói rằng, chính miếng ngọc bội này đã đẩy nguyên chủ vào chỗ chết.
“Phu nhân sao thế ạ?” Ngân Diệp thấy Đỗ Yểu Yểu có vẻ khác thường bèn nhẹ nhàng hỏi.
“Không có gì.” Đỗ Yểu Yểu lắc đầu, gượng cười: “Nếu Thẩm Giai có hỏi thì em hãy nói rằng ta rất thích quà của chàng nhé.” Sau đó, nàng đưa ngọc bội cho Ngân Diệp: “Tìm giúp ta một cái túi gấm cất vào.”
“Vâng.” Ngân Diệp cất đi, nàng ta thầm tự hỏi vì sao trông phu nhân có vẻ không thích lắm.
Mùng hai là ngày về nhà mẹ để, Đỗ Yểu Yểu hỏi bâng quơ Ngân Diệp về sở thích cũng như tình hình trong nhà phụ mẫu.
Thẩm Giai đã chuẩn bị sẵn quà cáp. Đỗ phụ thích trà nên hắn sưu tầm mấy loại lá trà quý giá, trong đó có hai loại là cống phẩm của triều đình mà hắn xin của Thái tử. Đỗ mẫu thích son phấn, Thẩm Giai bèn lệnh cho hạ nhân mua trong Kinh Thành mỗi loại một hộp.
Đã vậy Thẩm Giai còn không quên quà cho bất cứ một tiểu thiếp của Đỗ phụ và thứ muội của Đỗ Yểu Yểu nào, phải công nhận hắn rất chu đáo.
Ngày hôm sau, Đỗ Yểu Yểu ngồi trên xe ngựa theo đoàn xe nối đuôi nhau từ Thẩm phủ tới Thanh Châu mà vẫn còn hoảng hốt, cảm thấy không chân thật.
Trong nguyên tác, Thẩm Giai không về nhà mẹ đẻ với nguyên chủ mà tận ba ngày sau tân hôn mới về nhà, sau đó thì đi cùng nàng đến Vĩnh Ninh hầu phủ, kính trà cho cô mẫu Đỗ thị cho đúng với phong tục rồi xong, không nán lại dùng bữa trưa.
Mùng hai hằng năm, Thẩm Giai luôn bận việc không thấy về, nguyên chủ cũng không có mặt mũi nào mà về nhà một mình. Người Thanh Châu chỉ kháo nhau nàng được gả cho quan to ở Kinh Thành, nở mặt nở mặt chứ nào biết vì sao nàng không về nhà mấy năm liền.
Tuy nhiên, nguyên chủ vốn là người vô lo vô nghĩ, một lòng một dạ với biểu ca, Thẩm Giai có về nhà cùng mình hay không cũng chả thèm quan tâm.
Nhưng Đỗ Yểu Yểu thì để ý, vì theo như trong truyện thì tạm thời Thẩm Giai sẽ là kẻ nắm giữ quyền sống chết của nàng.
“Yểu Yểu, nàng mệt không?” Thẩm Giai ngồi ngay ngắn xoa lưng cho người đang nằm trong lòng mình.
Đỗ Yểu Yểu nằm trước ngực hắn, ấm ức trách cứ: “Đau eo quá, đầu gối cũng đau nữa…”
Tất cả là do đêm qua hắn dùng tư thế La Hán đẩy xe bò, còn nói cái gì mà cuối năm và đầu năm phải ân ái để một năm tới trôi qua trong vui vầy.
Viện cớ để hành sự thì có.
“Nàng ấy, bụng đủ đầy không biết đói khổ, sống trong hạnh phúc mà không biết tỏ tường!” Thẩm Giai trêu nàng.
Đỗ Yểu Yểu tỏ ra hờn dỗi: “Ta no sắp chết rồi đây này! No cũng có nỗi khổ của no chứ bộ!”
Người ta được nghỉ Tết thì đi du lịch khắp nơi, Thẩm Giai được nghỉ Tết thì rảnh rỗi lại cứ kéo nàng lên giường vận động, “năng suất” đến nỗi khiến huyệt nàng sưng tấy, chân bủn rủn.
Nhưng sao tự dưng hắn lại nhắc đến “đói khổ” thế nhỉ? Đỗ Yểu Yểu ngạc nhiên hỏi: “Dạo này có ‘cái chiếu’ nào mời mọc chàng sao?”
Trong nguyên tác hắn có quá nhiều nữ nhân, trí nhớ Đỗ Yểu Yểu không tốt đến mức nhớ được hết.
“Sao nàng lại hỏi vậy?” Thẩm Giai ngẩn ngơ.
“Thì chàng bảo ‘đói khổ’ đó.” Đỗ Yểu Yểu nhắc nhở.
“À!” Thẩm Giai bừng tỉnh, hắn bật cười rồi giải thích: “Là Sở Đắc cơ. Hắn nói cuối năm mệt bở hơi tai, tiểu thiếp các phòng tranh sủng, hắn sợ không đủ sức nên ngày nào cũng phải uống canh bổ…”
Nói một cách chính xác, nguyên văn của Sở Đắc là “Nữ nhân bỏ ngỏ như sói như hổ, ta sợ tinh tẫn nhân vong trên giường thật mất!”.
Do câu ấy thô bỉ quá nên Thẩm Giai mới phải nói giảm nói tránh với Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu nghe vậy thì bĩu môi, thầm phỉ báng trong bụng: Đồ dung tục! Thứ dòng giống chỉ biết tới chim sẻ! Bởi vậy mà nàng cũng bất giác hằm hằm hỏi Thẩm Giai: “Hay là chàng ngưỡng mộ hắn ta?”
“Đâu có!” Thẩm Giai nhéo mặt nàng, dỗ dành: “Ta có Yểu Yểu là đủ rồi!”
Miệng nam nhân ngọt như mía lùi! Chàng thì có khác gì Sở Đắc chứ? Đỗ Yểu Yểu thầm trợn trắng mắt.
“Nếu không có cuộc gặp gỡ đó thì Sở Đắc đã không biến thành một người như thế rồi…” Thẩm Giai thở dài.
Cuộc gặp gỡ gì cơ? Đỗ Yểu Yểu vô cùng tò mò, nhưng vì Thẩm Giai không nói tiếp nên nàng cũng không hỏi. Người thông minh phải nhớ rằng, biết càng nhiều chết càng sớm, nhất là khi đó là bí mật của hoàng gia.
Dường như sực nhớ ra điều gì, Đỗ Yểu Yểu lấy túi gấm ra khỏi ngực, mở ra rồi dò hỏi: “Chiếc ngọc bội này đẹp quá, chắc là đắc lắm nhỉ?”
Thẩm Giai vuốt ve thân ngọc bội, hỏi ngược lại: “Nàng thích không?”
“Thích!” Đỗ Yểu Yểu giả vờ mừng rỡ, chỉ vào sợi dây đỏ trên cổ: “Ta sợ cất trong mình lỡ bất cẩn làm vỡ nên làm hẳn một sợi dây đeo trên cổ này!”
Ngụ ý là: Nhìn đi, ta trân trọng di vật của mẹ chàng biết bao!
Quả nhiên, ánh mắt Thẩm Giai lộ rõ vẻ vui mừng. Đỗ Yểu Yểu biết mình cược đúng rồi, bèn giả vờ ngoan ngoãn hơn.
Thẩm Giai cất lời: “Cái này được khắc từ ngọc dương chi, là vật mẫu thân ta để lại đấy.”
Ngọc dương chi là ngọc có chất lượng đứng hàng cực phẩm trong số các loại ngọc, Đỗ Yểu Yểu từng thấy trên TV, ngọc tốt được đem đi đấu giá thì giá trị của nó có thể lên đến hàng trăm, hàng nghìn.
“Gì cơ?” Đỗ Yểu Yểu giả vờ kêu lên: “Cái này quý quá, tính ta không cẩn thận, lỡ làm rơi hay va vào đâu thì sao?” Rồi nàng làm bộ toan lấy túi gấm xuống.
“Đừng.” Thẩm Giai cản nàng lại: “Cái này mẫu thân ta vốn để lại cho con dâu mà.” Đồ trang sức bằng ngọc khắc phượng hoàng không hợp với phái nam.
“Vậy con xin cảm ơn mẫu thân ạ!” Đỗ Yểu Yểu cẩn thận bỏ nó vào cổ áo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận