Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Thúy Nương kín đáo kéo ống tay áo Đỗ Yểu Yểu: “Yểu Yểu, trước kia xương cốt của con không được khỏe, nhưng lang trung nói không có vấn đề gì về chuyện sinh nở.”
Đỗ Yểu Yểu buồn bã nói: “Bây giờ không được.”
Thúy Nương kinh ngạc: “Sao có thể chứ, trong kinh thành có nhiều danh y như vậy mà.”
Vẻ mặt Thẩm Giai thay đổi trong phút chốc, hắn an ủi Thúy Nương: “Nhạc mẫu không cần lo, Yểu Yểu quá lo lắng nên nói linh tinh thôi. Chuyện con nối dõi cũng phải xem phúc duyên của phu thê.”
Thúy Nương hiểu ra, bà vỗ vỗ sau lưng Đỗ Yểu Yểu an ủi: “Yểu Yểu đừng sốt ruột, nương sẽ nghĩ cách giúp con.”
Đỗ Yểu Yểu vô thức nhìn về phía Thẩm Giai, người bên cạnh đã dời mắt đi.
Vốn chỉ là sợ bóng sợ gió một trận, Đỗ Thanh chào hỏi Thẩm Giai rồi tiếp tục dùng đồ ăn.
Liễu di nương bước tới rót đầy rượu cho Đỗ Thanh, đề nghị:
“Đại cô nương ở kinh thành một mình, bên cạnh không có người thân chăm sóc, cô em chồng bên Hầu phủ lại có nhiều việc, có lẽ không chăm sóc được. Sức khỏe của phu nhân lại không khỏe, chẳng bằng bảo Sắt Sắt đến quý phủ bầu bạn với lớn cô nương? Muội muội ruột dù sao cũng chu đáo hơn so với những nha hoàn và bà tử ở bên ngoài.”
Nói xong lại liếc nhìn Đỗ Sắt Sắt.
Đỗ Sắt Sắt lập tức khéo léo nói: “Nếu Sắt Sắt đã đến kinh thành, nhất định sẽ thay phụ thân, mẫu thân và tiểu nương chăm sóc tốt cho tỷ tỷ.”
Liễu di nương là thiếp, trước mặt người khác Đỗ Sắt Sắt phải gọi Thúy Nương là mẫu thân, gọi mẫu thân ruột là tiểu nương.
Đỗ Sắt Sắt đã mười lăm cái xuân xanh, độ tuổi này đã nên bàn chuyện cưới gả. Liễu di nương lại đưa nữ nhi này đến nhà tỷ phu ở kinh thành, bà ta có ý định gì, Đỗ Thanh cũng đoán được mấy phần.
Sức khỏe của Đỗ Yểu Yểu không tốt, kết hôn mấy năm vẫn chưa mang thai. Thẩm Giai quyền cao chức trọng, khó tránh khỏi sẽ coi trọng chuyện dòng dõi. Nếu như lớn nữ nhi không sinh được, vậy tiểu nữ nhi làm dự bị… cũng không phải không được.
Mặc dù hai tỷ muội hầu chung một chồng sẽ làm chuyện cười cho người ta, nhưng Đỗ Thanh nghĩ tới Thái thú ở chỗ mình lại a dua nịnh nọt một thương hộ. Để đảm bảo cuộc hôn nhân quyền quý này được lâu dài, dâng thêm một nữ nhi cũng không tính là gì.
Trong lòng đã hạ quyết tâm, ông ta cố làm ra vẻ hỏi Đỗ Yểu Yểu.
“Yểu Yểu, con thấy sao?”
Giọng điệu hỏi thăm, nhưng vẻ mặt lại mang theo ý không được cãi lời.
Thúy Nương lúng túng chen vào: “Năm năm Sắt Sắt đã mười lăm… Ở chung với hai phu thê Yểu Yểu cũng không thích hợp lắm…”
Một thê muội trẻ trung xinh đẹp, một tỷ phu trẻ tuổi khí thịnh, ở chung trong một phủ đệ, cho dù là ai bình phẩm đều sẽ ít nhiều nghi ngờ tình ngay lý gian.
Có một số việc trong lòng mọi người biết rõ là được, không cần nói rõ ra. Đỗ Thanh xấu hổ trước sự ngay thẳng của Thúy Nương: “Nhân phẩm của con rể quý giá, bà là người vô sỉ không phân biệt được lễ nghĩa!”
Thúy Nương sợ hãi co người lại.
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu cười nhạo: Chỉ sợ các người ước gì Thẩm Giai không phân biệt lễ nghĩa, làm đồ vô sỉ khinh nhờn thê muội!
Nàng vươn tay chắn trước mặt Thúy Nương, ngoài cười nhưng trong không cười: “Phụ thân đừng nóng giận, muội muội có thể đến đây con rất vui. Nhưng mà…” Tiểu tức phụ thẹn thùng nhìn về phía Thẩm Giai. “Chẳng qua là phu quân luôn thích thanh tịnh, bản thân Yểu Yểu không làm chủ được…”
Đây là yêu cầu hắn lên tiếng.
Thẩm Giai nói tiếp: “Tỳ nữ trong phủ của ta đã đủ, đa tạ ý tốt của các vị.”
Lại so sánh Đỗ Sắt Sắt với hàng ngũ tỳ nữ, ngoài mặt thì nói cảm ơn, nhưng hắn chưa bao giờ gọi “nhạc phụ”.
Sắc mặt Đỗ Thanh đột nhiên trở nên khó coi, ông ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Đầu Đỗ Sắt Sắt cúi thấp đến mức hận không thể vùi xuống dưới gầm bàn, xấu hổ đến nỗi cổ đỏ bừng.
Liễu di nương không ngờ Thẩm Giai không nể mặt, từ chối dứt khoát như thế. Bà ta chết lặng ở đó, đứng không được, đi cũng không xong. Đành phải mặt dày tìm lối thoát, thi lễ với Thẩm Giai.
“Là tiểu phụ nhân kiến thức nông cạn, lo xa rồi.”
Đỗ Thanh khoát tay: “Chỉ toàn xúi quẩy, lui đi!”
Đỗ Sắt Sắt theo Liễu di nương ra khỏi cửa.
Cơm quá ba tuần, Đỗ Thanh thúc giục Đỗ Yểu Yểu: “Yểu Yểu, mấy năm rồi mẫu thân con không gặp con, con vào phòng nói chuyện riêng với bà ấy một lát đi. Ta và ca ca của con bồi hiền tế uống thêm mấy chén nữa.”
Thúy Nương mong đợi nhìn chằm chằm vào Đỗ Yểu Yểu, Đỗ Yểu Yểu được bà nắm tay, đi đến phòng ngủ của Thúy Nương.
Bày biện trong phòng đa số đều mới được bố trí, một tỳ nữ thấy Đỗ Yểu Yểu đang nhìn, nàng ta lên tiếng nói: “Những thứ này đều là Liễu di nương nghe nói năm sau lớn cô nương sẽ trở về, cho nên cố ý sai người đổi đồ cũ thành đồ mới.”
“Nhị Nha!” Thúy Nương khẽ quát tỳ nữ, hiền từ mỉm cười với Đỗ Yểu Yểu: “Cái gì mà cũ mới, nương không quan tâm những thứ đó, Yểu Yểu có thể trở về là tốt rồi.”
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu chua xót, nước mắt ứa ra: “Là nữ nhi bất hiếu.”
Nguyên chủ vốn quốc sắc thiên hương, gả cho quan lớn, nhưng một tay bài tốt lại đánh thành nát bét, còn khiến mẫu thân bị ức hiếp như thế.
Trong sách gốc, sau khi nữ nhi chết, có lẽ là đau buồn vì người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hoặc có lẽ là không có sự chống đỡ của danh hào mẫu thân quan thái thái, Thúy Nương đã bị thiếp thất giày vò đến chết.
Có con trai Đỗ Văn Vũ, quanh năm cầu học ở bên ngoài. Đỗ Thanh thì chỉ lo phong lưu khắp nơi, đâu thèm quan tâm đến những cuộc tranh đấu ngầm ở hậu trạch.
Thúy Nương cầm khăn tay lau nước mắt cho Đỗ Yểu Yểu: “Yểu Yểu đừng khóc, con rể có tốt với con không?”
Đỗ Yểu Yểu đỡ Thúy Nương cùng ngồi xuống bên giường: “Tốt ạ. Trước đây còn nhỏ, con có ầm ĩ mâu thuẫn với chàng mấy lần. Bây giờ đã giải quyết xong, con cho chàng nạp thiếp chàng cũng không cần.”
Trong quan niệm của phụ nữ thời cổ lớn, phu quân không nạp thiếp chính là sự tôn trọng là yêu thương lớn nhất đối với thê tử của mình.
Quan hệ của nguyên chủ trước đây và Thẩm Giai rất lạnh nhạt, những lời đồn đãi lan truyền đến Thanh Châu, Đỗ Yểu Yểu không giấu được, đành phải nói tình hình thực tế. Phu thê trẻ đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, hôm nay khóc ngày mai cười là chuyện thường có, chia chia hợp hợp cũng là chuyện thường tình.
Thúy Nương vuốt ve khuôn mặt của Đỗ Yểu Yểu, gật đầu nói: “Vậy mẫu thân yên tâm rồi.” Sau đó bà lại nhíu mày, nghĩ đến bản thân mình: “Yểu Yểu, con còn trẻ, lời thề của nam nhân không thể tin tưởng hoàn toàn, dù sao cũng phải có một đứa bé kề bên người.”
Nếu không phải sinh được một trai một gái, e là Đỗ Thanh đã để bà rời khỏi phòng chính từ lâu, lập Liễu di nương lên làm chính thê.
Đỗ Yểu Yểu biết tâm sự của Thúy Nương, trong lòng nàng cũng đầy chua xót.
Sinh nhi nữ thì sao, bản tính nam nhân không thể khống chế được chỗ đũng quần thối nát dưới rốn ba tấc. Giống như Đỗ Thanh, ông ta vì con cái mà giữ lại thân phận chính thất cho Thúy Nương, nhưng đã cho bà chút mặt mũi của chính thất và sự quan tâm nào chưa?
Suy cho cùng, nữ nhân vẫn phải tự mình đứng lên. Hài tử và sự sủng ái đều chỉ là những thứ thêu hoa trên gấm, có thì tốt, mà không có thì một mình vẫn có thể vượt qua được.
Nhưng đây là xã hội phong kiếm, theo chế độ một chồng, một vợ, nhiều cơ thiếp. Nữ tử không sinh được thì nam tử có thể hưu thê.
Đỗ Yểu Yểu không thể phản bác lại Thúy Nương, càng không thể xúi Thúy Nương đi đấu tranh cái gì.
Bản tính Thúy Nương vốn yếu đuối, chất phác thật thà. Nếu như chọc giận Đỗ Thanh và Liễu di nương, đợi sau khi mình đi, không biết bà sẽ gánh chịu hậu quả gì.
Bây giờ Đỗ Yểu Yểu là Bồ Tát qua sông, bản thân mình còn khó giữ nổi. Nàng thở dài trong lòng, ngoan ngoãn nói: “Con biết rồi nương. Con sẽ tranh thủ sớm ngày sinh cho mẹ một ngoại tôn mập mạp.”
Mặt mày Thúy Nương hớn hở, bà vui vẻ nói: “Con thành hôn xa ở Kinh Thành nương không đi được. Đợi con sinh con, ta nhất định sẽ năn nỉ phụ thân con, đến Kinh Thành chăm sóc con ở cữ. Phụ thân con sẽ không bắt bẻ ta được.”
Cả đời Thúy Nương chưa từng rời khỏi Thanh Châu. Đỗ Yểu Yểu nghĩ, nếu cả đời nàng có thể sống tốt, nàng nhất định sẽ đưa Thúy Nương thoát khỏi bể khổ Đỗ gia này.
Thúy Nương đứng dậy tìm tòi trong tủ quần áo một lúc lâu, tìm được một cái hộp, bà hơi ngượng ngùng: “Yểu Yểu, đây là đồ vi nương chuẩn bị cho con lúc con xuất giá, nhưng con xuất giá từ chỗ cô mẫu con, cho nên không dùng đến được…”
Bà muốn nói lại thôi. Đỗ Yểu Yểu mở ra, đó là một quyển sách nhỏ.
Thúy Nương đỏ mặt nhớ lại: “Đây là lúc nương gả cho phụ thân con, ngoại tổ mẫu của con đã truyền cho ta, nương áp dụng thứ trong này… Mang thai con và ca ca của con.”
Đỗ Yểu Yểu tò mò lật vài trang, bên trong có hình ảnh và lời giải thích, tất cả đều là những tư thế giúp nam tử bắn vào sâu hơn và để nữ tử dễ thụ thai.
Nàng ho khan vài tiếng che đi sự xấu hổ, cất giữ kỹ càng.
Thẩm Giai nào cần thứ này, đoán chừng trong đầu hắn đã chứa một trăm lẻ tám tư thế hoan ái rồi.
Nghĩ đến con cái, Đỗ Yểu Yểu vẫn hơi không hiểu Thẩm Giai.
Lúc trước hắn không muốn để nàng mang thai, sau khi kết hôn không bao lâu hắn đã để nguyên chủ uống thuốc tránh thai. Nhưng từ sau lần nàng giả khờ giả ngốc nói mình muốn sinh con cho hắn, Thẩm Giai tâm huyết dâng trào kêu gào muốn có hài tử.
Phân lượng thuốc bao nhiêu, có nguy hại lớn hay không lớn đối với cơ thể, sau này có thể sinh con hay không. Những điều này Đỗ Yểu Yểu đều không rõ.
Chỉ có Thẩm Giai và thái y là biết rõ.
Mỗi lần thái y bắt mạch đều nói câu ‘Người yếu cần điều dưỡng’ vạn năm không đổi, hẳn là đã được Thẩm Giai dặn dò trước. Đỗ Yểu Yểu không tự mình đi gặp lang trung, Thẩm Giai cứ nhìn chằm chằm vào nàng vô cùng chặt chẽ, đánh rắn động cỏ cũng không phải chuyện hay.
Đôi khi Đỗ Yểu Yểu cảm thấy may mắn, không thể sinh con lại là một chuyện tốt. Nàng không muốn để lại huyết mạch như chân với tay trên thế giới hư ảo này.
“Yểu Yểu, ngoài chuyện đó ra, mẫu thân còn có một chuyện muốn nhờ con.”
Thúy Nương nắm tay Đỗ Yểu Yểu, hai đầu gối khụm lại định quỳ xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận