Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu vội vàng đỡ: “Nương, người đứng lên nói chuyện.”
Thúy Nương lộ ra vẻ khó xử: “Yểu Yểu, ngoài đứa con gái là con ra, nương không yên tâm về ca ca của con nhất. Nó một lòng đi thi, ba năm một lần thi Hương ba lần về, lần sau kém hơn lần trước, đã bỏ phí thời gian học bảy tám năm. Con xem xem, có thể, có thể…”
Thi cử cổ lớn tổng cộng có sáu hạng. Trước là đồng thí, phủ thí, viện thí quyết định học sinh có đạt chuẩn hay không, đạt sẽ được danh hiệu Cử nhân, sau đó mới lên thi Hương để sàng lọc mới biết có tư cách vào kinh tham gia thi Hội, thi Đình hay không.
Thẩm Giai có bàn tay vàng, thi sáu kỳ đều đứng đầu, là nhân tài lục nguyên hiếm thấy trong lịch sử.
Mà Đỗ Văn Vũ lại là người qua đường không được tác giả yêu thương điển hình, đâm đầu vào thi nhiều năm như vậy nhưng không qua được thi Hương.
Đỗ Yểu Yểu than thở, không phải nàng không muốn giúp mà là không thể giúp.
Thứ nhất, quan hệ giữa nàng và Thẩm Giai là bằng mặt không bằng lòng, ngày nào cũng mâu thuẫn, không chừng còn ảnh hưởng tới Đỗ gia.
Thứ hai, triều đình đang hỗn loạn, Thần vương và thái tử tranh vị, giữa hai người nhất định sẽ có một trận ác chiến. Lúc này Đỗ Văn Vũ đi cửa sau qua Thẩm Giai vào quan trường, sẽ trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt đối với Thần vương, sẽ bị chèn ép, hành hạ.
Thứ ba, Thẩm Giai là Ngự sử, bản thân đi trên con đường thi cử đứng đắn, cũng không biết hắn có bằng lòng để người ta đi cửa sau hay không. Dù hắn có mạo hiểm bị vạch tội mà đồng ý, nhưng đặt chân vào quan trường, chỉ dựa vào quan hệ mà không có bản lĩnh thật sự thì không thể tồn tại lâu dài.
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ đầu đuôi, tính xem phải làm thế nào mới nói giản lược đạo lý cho Thúy Nương hiểu được.
“Nương…”
Đỗ Yểu Yểu bóp chặt lòng bàn tay, đau đến mức hai mắt rưng rưng, nói rõ chuyện mình bị Thần vương bắt đi, suýt mất trong sạch cho Thúy Nương nghe.
“Thần vương đó to gan vậy sao?” Thúy Nương cả kinh nói.
“Đúng là vậy đó.” Đỗ Yểu Yểu phụ họa, hoàn toàn không đề cập tới việc Thẩm Giai dùng thủ đoạn hung tàn để trả thù Thần vương. Nàng thở dài, nói: “Bọn họ còn dám đối với con như vậy, sợ ca ca tiến vào quan trường rồi, nhẹ thì bị thương, nặng thì mất cả mạng.”
“Vậy thì để triều cục ổn định lại đi.” Thúy Nương ân cần nói: “Yểu Yểu, con ở kinh thành hãy chú ý an toàn.”
“Nương, người yên tâm đi.” Đỗ Yểu Yểu an ủi: “Bình thường con đều ở trong phủ nghỉ dưỡng, không ra ngoài, phu quân cũng phái nhiều người âm thầm bảo vệ con.”
“Vậy thì tốt rồi.” Thúy Nương nghĩ mà sợ gật đầu.
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ: Thúy Nương không giống người phụ nữ vì con trai mà làm khó con gái, lúc cầu xin thì dè dặt, thậm chí ban đầu còn áy náy muốn quỳ xuống.
Nghĩ đến màn thúc giục của Đỗ Thanh trên bàn cơm, nàng đoán, đây là chủ ý của người cha thương nhân kia của mình. Không gian không phải thương nhân, chỉ lợi ích nhỏ, không để ý đến lớn cuộc sau này.
Chẳng lẽ Đỗ Thanh lại nhân cơ hội mà nói chuyện này với Thẩm Giai sao? Đỗ Yểu Yểu thấp thỏm không yên.
Nhìn sắc trời bên ngoài, trăng đã lên cao, Đỗ Yểu Yểu thoái thác: “Nương, không còn sớm nữa, hôm nay con hơi mệt, con về nghỉ ngơi trước đây.”
“Được…” Ngoài miệng Thúy Nương đồng ý, nhưng ánh mắt vẫn còn lưu luyến.
Đỗ Yểu Yểu muốn ngủ lại chỗ Thúy Nương, nhưng trong lòng nàng còn có ràng buộc, không yên tâm về cuộc nói chuyện giữa Đỗ Thanh và Thẩm Giai tối nay.
“Nương, tối mai con lại tới thăm người.” Trước khi đi, Đỗ Yểu Yểu ôm bà.
Thúy Nương đưa mắt nhìn Đỗ Yểu Yểu đi xa, vui vẻ nói: “Được, tối mai nương chờ con.”
Đỗ Yểu Yểu đi về phía tiền viện hỏi thăm, tiệc rượu tối nay đã tan.
Chuyến này trở lại, nàng không đồng ý ở chỗ mới mà Liễu di nương chuẩn bị, sai người dọn dẹp lại khuê phòng trước kia, cùng Thẩm Giai vào đó ở.
“Phu nhân.” Mới bước vào cửa viện, Lục Nhân đã tiến lên đón: “Đại nhân đang tắm.”
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu tùy ý quan sát đình viện mấy lần rồi đi vào phòng ngủ.
Cách bài trí trong phòng không khác với phòng của nàng ở kinh thành là bao, mang phong cách hoa mỹ giàu sang.
Đỗ Yểu Yểu móc cái hộp trong tay áo ra, đặt ở trước gương, Ngân Diệp ở sau lưng giúp nàng tháo trâm cài tóc.
Mái tóc dài buông xuống, một bóng người cao ngất trong gương hiện ra.
Ngân Diệp nhỏ nhẹ lui ra, Đỗ Yểu Yểu ngạc nhiên nói: “Sao chàng tắm nhanh vậy?”
“Nghe động tĩnh trong viện, đoán là nàng về.” Thẩm Giai khom người, ngón tay lướt qua mái tóc đen, qua kính cũng thấy được vẻ mệt mỏi giữa chân mày của nàng: “Sao vậy? Nhạc mẫu nói gì với nàng?”
Đỗ Yểu Yểu xoay người ôm eo hắn, vùi mặt vào quần áo của hắn: “Cha ta nói gì với chàng rồi?”
“Nói gì?” Thẩm Giai khẽ xoay gáy nàng.
Đỗ Yểu Yểu rầu rĩ thở dài.
“Chuyện của ca ca nàng hả?” Thẩm Giai hỏi.
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu ngửa mặt: “Chàng đồng ý rồi sao?”
“Vẫn chưa?” Thẩm Giai nâng cằm nàng lên: “Chuẩn bị về hỏi phu nhân đây.”
“Đừng lộn xộn.” Nàng đánh vào tay hắn: “Chàng nói thế nào?”
“Chuyện này lớn, để ta suy nghĩ đã.”
Đỗ Yểu Yểu yên lòng, nàng đoán Thẩm Giai sẽ không đồng ý ngay.
“Không cần đồng ý, ngày mai ta sẽ đi nói với bọn họ.”
“Nàng không muốn ca ca làm quan phát tài sao?” Thẩm Giai cười trêu.
“Không làm quan lớn không phát tài được, không bằng buôn bán.” Đỗ Yểu Yểu lè lưỡi, nghiêm mặt nói: “Nay tình thế triều đình không tốt, giờ chàng lại cắm ca ca của ta vào, sợ sẽ trở thành bia sống cho đám Thần vương.”
Thẩm Giai cười tủm tỉm, lộ ra vẻ tán thưởng.
Đỗ Yểu Yểu nói tiếp: “Quan hệ giữa cha và cô mẫu ta rất thân, tức phụ của cô mẫu lại là chị em ruột của Thần vương phi. Cha ta luôn cảm thấy may mắn, cho rằng có người ở cả phe Thần vương và phe Thái tử, ca ca ở quan trường sẽ được hoan nghênh, không biết giữa các hoàng tử lại… Tranh đấu hung hiểm.”
Cuộc chiến đoạt vị liên quan đến nhân duyên thân thích, không ai có thể giữ trung lập được.
Theo Đỗ Yểu Yểu, dù có là cháu gái của Thần vương, gả cho tâm phúc của Thái tử, nếu nàng hướng về Vĩnh Ninh hầu phủ, làm ra chuyện tổn hại cho Thẩm Giai, nhất định Thái tử sẽ lập tức đưa nàng xuống hoàng tuyền.
Đồng thời, vì nàng không đứng về phía Hầu phủ, Thần vương coi nàng là kẻ địch, nên không nể mặt cô mẫu, dùng thủ đoạn âm hiểm, làm nhục nàng để sỉ nhục Thẩm Giai.
Bây giờ lớn cuộc không ổn định, Đỗ Văn Vũ vào triều đình, Thần vương sẽ ngầm hiểu hắn ta ở dưới trướng Thái tử, nhất định sẽ không hạ thủ lưu tình.
Nếu có thể, Đỗ Yểu Yểu không mong Đỗ gia có quá nhiều liên hệ với Thẩm Giai. Từ tận sâu trong lòng, nàng cảm thấy dù có thay đổi tình tiết, tránh được ý trời, nàng cũng sẽ không ở lại bên cạnh Thẩm Giai quá lâu.
“Yểu Yểu nói rất có đạo lý, sau này hẵng tính.” Thẩm Giai nói.
Đỗ Yểu Yểu biết sau này mà hắn nói, là sau khi Thái tử xưng đế, mà ngày này sẽ không quá xa đâu.
Thẩm Giai đã giúp Đông cung mưu đồ từ lâu. Bầu trời trên kinh thành này sẽ thay đổi nhanh thôi.
“Được rồi, đừng buồn nữa, đã có ta rồi.” Thẩm Giai xoa chân mày nhíu chặt của Đỗ Yểu Yểu, cọ sống mũi xinh xắn của nàng.
“Tình cảnh của nương của nàng, nàng ở xa tận kinh thành, không cứu được lửa Thanh Châu, để ta nghĩ cách nha. Hửm?”
Không thể không nói, có lúc Thẩm Giai đúng thật là một người vừa dễ thương vừa hiểu lòng người.
“Cảm ơn ông xã…” Đỗ Yểu Yểu ngọt ngào kêu một tiếng.
“Cảm ơn không thể chỉ dùng miệng được…” Đầu ngón tay Thẩm Giai trượt vào cổ áo của Đỗ Yểu Yểu.
“Vậy thì dùng cái gì?” Đỗ Yểu Yểu cố làm ra vẻ mờ mịt.
“Dùng miệng cũng được.” Thẩm Giai nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng đang khép mở của nàng, ngón tay trượt lên, chọc vào miệng nàng: “Thật là chặt.”
“Aaa…” Đỗ Yểu Yểu thét lên, nhỏ nước bọt: “Chàng mơ đẹp quá!”
Nơi đàn ông đi tiểu quá bẩn.
“Sao? Không thể trả lễ hả?” Thẩm Giai cười nói: “Nàng, ta đã ăn mấy lần rồi.”
“Ta là tiên nữ, chàng là nam nhân thối, giống nhau à?” Đỗ Yểu Yểu cưỡng từ đoạt lý.
“Tiên nữ có thơm hơn nữa, cuối cùng cũng bị nam nhân thối chơi cho mềm nhũn người.” Thẩm Giai ôm nàng đứng lên, đè trên bàn trang điểm: “Nào, để ta ngửi xem là bên trên thơm hay bên dưới thơm.”
Đỗ Yểu Yểu né tránh: “Còn chưa tắm nữa.”
“Vị nguyên bản không tốt hơn sao?” Thẩm Giai nhạo báng, lập tức kéo áo nàng xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận