Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi lên giường, Thẩm Giai, lên giường nhé…” Đỗ Yểu Yểu đẩy vai hắn.
Thẩm Giai không nghe theo, mút vành tai nàng: “Lên giường mất hứng, ta muốn ở trước kính cơ.”
Đổ Yểu Yểu che mặt, Thẩm Giai đúng là ngày càng không có giới hạn.
“Xấu hổ gì chứ?” Hắn kéo tay nàng ra rồi khẽ nói: “Nàng không muốn nhìn thấy dáng vẻ khi ta tiến vào trong nàng ư?”
“Không muốn!” Đỗ Yểu Yểu từ chối, trước kia nàng đã xem chán AV người lớn rồi.
“Ta muốn.” Thẩm Giai mè nheo với nàng: “Ta muốn Yểu Yểu xem cùng cơ.”
Xem chàng chịch ta như thế nào ư? Không chỉ có máu S mà còn kẻ cuồng hở.
“Ta, ta không xem…” Đỗ Yểu Yểu bĩu môi, nhắm mắt.
“Không xem thì thôi.” Thẩm Giai hơi nhụt chí, thò tay lần mò trong quần lót của nàng: “Dù sao nàng cứ dạng chân ra là được.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Chàng vừa đè tới thì tay đã sờ lên tiểu huyệt, ta có cơ hội khép chân sao?
“Cứng rồi, cứng thật đó.” Thẩm Giai lẩm bẩm, bụng ngón tay ấn lên viên trân châu nho nhỏ rồi xoay vòng, xoa nắn nó sưng to dựng thẳng, sau đó lại lấy móng tay cọ gạt hai cái.
“Ưm… Nhẹ một chút…” Đỗ Yểu Yểu cắn môi rên rỉ.
Khớp ngón tay của Thẩm Giai trượt tới trượt lui trong môi thịt, mang theo tiếng nước nhóp nhép: “Nhẹ một chút thì làm sao có thể chảy nhiều nước như vậy được?”
Không dâm thì sẽ chết à? Đỗ Yểu Yểu ra sức co rụt cơ thể, kẹp hắn một chút.
“Được lắm, ta còn chưa vào mà nàng đã cắn ta.” Thẩm Giai cọ tới cọ lui mấy cái thật mạnh, véo hạt đầu rồi đè nắn.
“Đừng, đừng.” Khoái cảm bén nhọn dâng trào từ đầu hạt đậu, Đỗ Yểu Yểu cong eo lên, hai tay vô thức cào lên bàn trang điểm.
Vô tình chạm phải một cái tráp, phát ra một tiếng vang rất khẽ.
Thẩm Giai theo tiếng động ngó nhìn rồi tò mò hỏi: “Đây là cái gì thế?”
Đỗ Yểu Yểu lấy mu bàn tay đẩy cái tráp vào bên trong, che giấu nói: “Không, không có gì.”
Thẩm Giai quan sát vẻ mặt và biểu cảm của nàng, nhưng không tin. Hắn thò bàn tay đang bóp vú ra, với cái tráp và mở ra.
Đỗ Yểu Yểu quẫn bách tới mức cửa mình chảy nước: “Không có gì… đẹp cả.”
Thẩm Giai giở tập xuân cung đồ vang lên loạt xoạt, độ cong nơi khóe miệng ngày càng lớn, hắn nhướng mày: “Nhạc mẫu cho hả?”
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu khai thật, âm thanh như muỗi kêu.
“Đây là đang nhắc nhở ta cần phải chăm chỉ cày cấy ư?” Một tay Thẩm Giai bóp vú, tay còn lại cắm vào trong huyệt.
“Ưm…” Hai ngón tay nhét vào trong, Đỗ Yểu Yểu lập tức có một loại cảm giác bị căng trướng, lấp đầy. Nàng khen ngợi đứt quãng: “Chàng đã rất chăm chỉ rồi… Ta rất vừa lòng… Sắp tràn ra ngoài rồi…”
Lần nào mà chẳng bị bắn đến bụng nhỏ căng phồng, trướng đến khó chịu.
Theo lẽ thường, Thẩm Giai nhất định sẽ chế giễu nàng mấy câu, cái gì “đất đai cằn cỗi”, “bụng chỉ biết nuốt tinh trùng mà chẳng thấy động tĩnh gì”. Nhưng lần này hắn lại ngoan ngoãn không hó hé câu nào.
Ngón tay hắn cắm vào trong huyệt, lần nào cũng chọc tận hoa tâm. Lúc rút ra, còn cố ý cọ vết chai trên ngón giữa lên vách thịt dâm đãng, khiến nàng không ngừng ngâm nga, nước dâm giàn giụa.
“Vẫn chưa đủ.”
Không biết đã bao lâu, Đỗ Yểu Yểu nghe được một câu như thể Thẩm Giai đang tự kiểm điểm mình.
“Đủ rồi.” Nàng tiếp lời: “Ưm… A… Ta muốn… sống lâu thêm mấy năm nữa.”
Cứ phóng túng kiểu này giống hắn, Đỗ Yểu Yểu sợ rằng sớm muộn gì mình cũng bị đùa chết trên giường.
“Âm dương hài hòa, vạn vật hanh thông, nàng sẽ sống lâu hơn những nữ tử khác.” Thẩm Giai không dừng động tác, miệng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Hắn đang đóng giả lão đạo lảm nhảm không ngớt, khiến Đỗ Yểu Yểu phải cười chế giễu: “Chàng rất am hiểu về Đạo giáo đấy nhỉ?”
“Không có.” Thẩm Giai moi móc hoa tâm, khuấy cho mị thịt trở nên mềm mại, sau đó thong thả trả lời: “So với Đạo gia thì ta càng thích tìm hiểu về Yểu Yểu hơn.”
Nói cũng như không, Đỗ Yểu Yểu đã bả vai hắn, thịt huyệt co rút: “Mau lên… Ta sắp tới rồi…”
“Không được.” Thẩm Giai rút già nửa ngón tay ra, chỉ hoạt động bên mép cửa mình.
Hoa huyệt đói khát hết siết chặt rồi lại mở ra, thấy không nuốt hay cắn được thứ gì, thịt dâm căng lên nhô khỏi vách huyệt, chờ đợi tặng một đòn trí mạng tiết ra khi lên đỉnh cực lạc.
Đỗ Yểu Yểu cắn ngón tay, hẩy mông lên tay hắn: “Thật sự sắp rồi… Cho ta đi…”
“Muốn tay hay là muốn ta hả?” Thẩm Giai chọc ngoáy giữa hai đùi nàng bằng vật cứng rắn dưới háng.
“Muốn chàng.” Đỗ Yểu Yểu vòng tay lên cổ hắn, cất tiếng dụ dỗ: “Phu quân cắm vào đi…”
“Đồ dâm đãng.”
Thẩm Giai kéo gậy thịt ra rồi lật người nàng lại, nâng gối ôm lên từ phía sau.
“Chàng, chàng làm gì thế?”
Đỗ Yểu Yểu nhìn vào gương, thấy mình bị hắn bế lên với tư thế như xi tiểu cho em bé, thẹn đến mức giãy giụa loạn xạ.
“Yểu Yểu, đừng động.” Gậy thịt của Thẩm Giải chống lên giữa chân nàng.
“Đừng làm vậy…” Đỗ Yểu Yểu xẩu hổ không dám mở mắt nhìn.
Cả người nàng trần trụi, đôi bồng đào trắng như tuyết lắc lư trước ngực. Hai chân banh rộng giữa không trung, để lộ ra tiểu huyệt hồng hào đang co siết ở giữa.
Môi thịt đã bị chơi đến tách mở, âm đế như thể một hạt đậu tương hình bầu dục dựng thẳng ở đó.
Cửa mình nho nhỏ mấp máy, mơ hồ có thẻ nhìn thấy thịt mềm đỏ thắm bên trong. Từng sợi dịch nhờn trong suốt như tơ nhỏ xuống bên dưới, có một ít rơi lên đất, một ít lại chảy lên quy đầu của hắn.
“Đẹp không, Yểu Yểu?” Thẩm Giai ghé bên tai nàng rồi nói nhỏ, dĩ nhiên hắn đã trông thấy nàng lén liếc nhìn cảnh tượng trong gương.
Đỗ Yểu Yểu vùi đầu thật thấp: “Lúc nào chàng cũng chỉ nghĩ tới mấy cách… chơi ta.”
Thẩm Giai: “Phu quân cắm vào trong làm nàng lên đỉnh được không?”
Đỗ Yểu Yểu liếc nhanh chiếc gương, hắn mặc áo trong màu trắng, khí chất lạnh lùng thế mà lại làm ra loại chuyện sắc tình này cùng nàng. Một người cổ lớn như hắn gọi tiếng “phu quân” này còn trơn tru hơn cả người hiện đại như nàng.
Thẩm Giai không nhận được câu trả lời, tự động nâng eo thọc lên.
Quy đầu chọc mở cửa mình chật hẹp, hắn vừa dùng sức, gậy thịt thô dài nguyên cây vào động, đâm đến độ bụng nhỏ bên dưới của nàng phải nhô lên.
“Sâu… Sâu quá!”
Cơ thể Đỗ Yểu Yểu run rẩy, hoa tâm ôm chặt lấy quy đầu to lớn.
Trước khi khoái cảm của nàng vẫn còn chưa lui, Thẩm Giai mạnh mẽ rút ra rồi tàn nhẫn tung cú thứ hai.
“A, a,… a!”
Lỗ nhỏ trống rỗng được lấp đầy một cách chân thực, gậy thịt ngăn lại cơn ngứa ngáy râm ran, bị mị thịt tận sâu bên trong quấn lấy, sau đó phun ra một lượng lớn dâm thủy.
Thẩm Giai không lưu luyến nơi mềm mại, ấm áp, mà rút ra khỏi cơ thể nàng sau đó đâm mạnh lên hoa tâm lần nữa, làm Đỗ Yểu Yểu run rẩy bờ mông, kêu khóc.
“Phu quân tới rồi hu hu… A, a, a!
Thẩm Giai rút gậy thịt ra, chọc lên cúc hoa của nàng rồi ra lệnh: “Yểu Yểu, nhìn này!”
Đỗ Yểu Yểu sợ nơi riêng tư phía sau sẽ bị hắn công phá, vì vậy nhìn vào trong gương với đôi mắt đẫm lệ.
Đầu óc nàng vẫn choáng váng, nhưng có thể trông thấy hoa huyệt của nữ tử nhỏ xinh bên trong đang co rút, cửa mình bị cọ xát mấy cái. Một dòng sữa trắng nho nhỏ tràn ra từ trong lõ nhỏ mềm mại, phấn hồng.
Trông giống tinh dịch nhưng loãng hơn thứ đó rất nhiều.
Thẩm Giai cắn tai nàng: “Không phải của ta bắn đâu, là Yểu Yểu lên đỉnh tự tiết ra đấy.”
Đỗ Yểu Yểu biết khi mình cao trào, có lúc sẽ tiết ra dịch trắng hoặc trong suốt, đều phải xem mức độ mãnh liệt khi lên đỉnh.
Nhưng từ trước đến nay, nàng chưa bao giờ nhìn thẳng vào dục vọng của mình một cách trực diện.
Nàng cảm thấy xấu hổ, nghẹn ngào giãy giụa: “Không nhìn… Ta không nhìn…”
“Yểu Yểu…” Thẩm Giai giữ chặt đầu gối của nàng, bởi vì kích động và lắc lư mà tiểu huyệt lại tràn ra chất lỏng màu trắng, hắn nói: “Lại chảy ra rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận