Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu nghiêng đầu cắn một cái lên cánh tay hắn, oán giận nói: “Thẩm Giai, chàng xấu quá rồi!”
Thẩm Giai biện luận: “Đưa phu nhân lên cao trào cũng là xấu sao? Vậy chẳng phải là nam nhân khắp thiên hạ đều đang làm chuyện xấu?”
Đỗ Yểu Yểu muốn phản bác: Có mấy ai chơi đến quá trớn giống như chàng không?
Nàng cẩn thận nhớ lại những bộ phim “sếch” đã xem trước kia, dường như thật sự không ít. Nào là đạo cụ, song long, nhân thú, mấy P…
Trong muôn đời, làm gì có nam nhân nào văn minh.
“Yểu Yểu, ta vào đây.” Thẩm Giai vạch cửa huyệt ra, gậy thịt đi vào vào bên trong.
Cửa huyệt giống như cái miệng nhỏ sắp bị lấp đầy, run rẩy cắn mút gậy thịt. Một vòng thịt màu hồng phấn xung quanh mép căng ra quấn lấy đầu nắm to dài hồng hào.
Cảm giác mất trọng lượng lơ lửng trong không trung khiến Đỗ Yểu Yểu không khỏi căng thẳng cả người, hoa tâm càng siết chặt hắn hơn.
Thẩm Giai an ủi: “Yểu Yểu đừng sợ.”
Dáng người nàng mảnh mai, hắn bế nàng dễ như trở bàn tay.
Hoa tâm bị mở rộng ra thành hình dạng của quy đầu, mị thịt co chặt lại, vật khổng lồ đâm vào mở rộng ra.
Đầu óc Đỗ Yểu Yểu choáng váng, siết lấy hắn phun ra một đợt nước, run giọng cầu xin: “Phu quân, làm trên giường đi… được không?”
“Được.” Thẩm Giai dịu dàng đồng ý. Không đợi Đỗ Yểu Yểu vui vẻ, hắn còn nói thêm: “Nàng bắn ra một lần trước đã, ra xong rồi chúng ta lên giường nhé?”
“Hu hu…” Vừa mới ra một lần, hắn vẫn không buông tha cho nàng. Đỗ Yểu Yểu tủi thân nức nở.
“Yểu Yểu, tin tưởng mình, nàng có thể.”
Thẩm Giai nhẹ nhàng rút ra, sau đó lại mạnh mẽ cắm vào. Mỗi một lần cọ qua vách tường thịt dâm đãng của nàng, đều chạm vào hoa tâm của nàng làm nước chảy tràn lan.
“Hức a, mạnh… mạnh quá!”
Cả người Đỗ Yểu Yểu giãy giụa rồi co lại, Thẩm Giai không để nàng trốn tránh, hắn nắm chặt hai chân nàng rồi tiến tới.
Lúc hắn đâm vào, hắn kéo nàng ngậm lấy dương vật của mình thật sâu, quy đầu thúc thẳng vào tử cung, phát ra tiếng “bạch bạch” khe khẽ.
“Không, không cần…”
Nơi non mềm nhất cơ thể bị chơi đùa, khoái cảm mãnh liệt giống như thủy triều ập đến. Mỗi lần hắn làm như vậy, trước mắt nàng hiện lên một luồng ánh sáng trắng rực rỡ.
Đỗ Yểu Yểu che miệng khóc thút thít: “Ưm, đừng cắm… Hu hu… Đừng!”
“Nàng có thể. Yểu Yểu, bắn ra cho ta.”
Thẩm Giai tăng thêm sức, ra vào nông rồi sâu, nhiều lần đâm vào phần thịt mềm ở vòng ngoài tử cung, khiến dâm thủy chảy dài xuống dưới người.
Đỗ Yểu Yểu không chịu nổi mấy chục cú thúc, nàng lắc đầu giãy giụa, hai chân đạp loạn giữa không trung, trong gương phản chiếu những đường cong xinh đẹp.
“Yểu Yểu.”
Thẩm Giai giữ chặt cơ thể nàng, quy đầu đột nhiên mở cửa cổ tử cung, mạnh mẽ cắm vào.
“A a a.”
Đỗ Yểu Yểu bị làm đến mức thất hồn lạc phách, không kiềm nổi run rẩy siết chặt lấy hắn: “Hu hu… Ưm muốn ra, muốn ra…”
Thẩm Giai rút ra, sau đó lại mạnh mẽ đâm thẳng vào, ra lệnh: “Phun ra ngoài!”
Còn chưa kịp nói, nàng đã run rẩy dữ dội mấy lần, sau đó phun ra bọt nước tung tóe ở nơi giao hợp của hai người.
Thẩm Giai bước về phía trước hai bước, nâng mông nàng lên, dâm thủy “phụt phụt” phun lên mặt gương.
Bàn trang điểm bị tưới ướt nước lênh láng.
Đỗ Yểu Yểu đã chẳng còn quan tâm được nhiều như vậy, nàng co tròn trong ngực Thẩm Giai, rơi lệ thở dốc như một đứa trẻ.
Thẩm Giai nhìn bộ dáng này của nàng, liền biết nàng sướng đến choáng váng. Hắn đặt người lên bàn trang điểm, sau đó lại mạnh mẽ thúc vào mấy cái rồi phun “phụt phụt” vào chỗ sâu nhất trong tử cung.
Đỗ Yểu Yểu vẫn còn đang trong dư vị, bị luồng tinh dịch dồi dào này khiến toàn thân tê dại, run rẩy phun ra một dòng nước nóng.
Giữa khoảng trống ngắn ngủi, nàng nhìn thấy khuôn mặt mất hồn vì cao trào của mình qua mặt gương mơ hồ.
Tóc mai tán toạn, mặt mũi đẫm nước mắt, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên treo một sợi nước bọt dâm mỹ.
Rất giống với người phụ nữ mất não trong phim bị đàn ông xem như công cụ giải quyết dục vọng mà còn sung sướng đến mức muốn ngừng mà không được.
“Oa” một tiếng, nàng khóc nấc lên vì cảm thấy nhục nhã.
Thẩm Giai thấy đã làm nàng quá tàn nhẫn, hắn vội vàng rút ra, bế nàng lên giường.
“Nàng sao vậy Yểu Yểu?”
Đỗ Yểu Yểu che mặt khóc rưng rức.
Thẩm Giai biết tối nay đã chơi quá trớn, hắn kéo tay nàng ra nói khẽ: “Không xấu, không xấu. Yểu Yểu rất đẹp.” Hắn hôn lên nước mắt trên khóe mắt của nàng: “Lúc cao trào là đẹp nhất.”
Đỗ Yểu Yểu nước mắt lưng tròng lườm hắn một cái, cắn môi khóc thút thít: “Lừa người!”
Thẩm Giai kiên nhẫn dỗ dành: “Nàng là nữ nhân của ta, thấy nàng thoải mái, trong lòng ta chỉ ngập tràn cảm giác thành tựu.” Sau đó lại hỏi nàng: “Ta là phu quân của nàng, nàng kẹp lấy ta bắn ra, trong lòng không cảm thấy thỏa mãn sao?”
Không thỏa mãn, trong lòng Đỗ Yểu Yểu thầm đáp.
Nàng chớp mắt mấy cái, cảm thấy mình hơi già mồm. Thẩm Giai có thuộc tính S, thích chơi những trò kỳ lạ, nàng thì lại quá quy cũ, không thể buông thả cả linh hồn và thể xác để tiếp nhận ham muốn của mình.
“Ta muốn đi ngủ.” Nàng giục.
“Yểu Yểu.” Thẩm Giai kéo tay nàng chạm vào hạ thể cứng như sắt, hắn lý luận: “Nàng lên đỉnh ba lần, ta mới được có một lần, buổi tối làm sao ta có thể ngủ được?”
Nói đến chuyện tình dục, hắn không thể chịu thua thiệt một chút nào. Đỗ Yểu Yểu bĩu môi: “Vậy chàng muốn sao?”
“Cho ta thêm một lần nữa nhé Yểu Yểu.” Thẩm Giai phủ lên người nàng, áp vào giữa hai chân nàng.
“Ăn thế nào chàng cũng không no…” Đỗ Yểu Yểu cau mày oán trách.
Thẩm Giai tách chân nàng ra, chậm rãi đưa vào: “Cho ăn thêm một lần nữa, đêm nay sẽ ăn no.”
“To quá…”
“Ta sẽ nhẹ nhàng…”
Hắn nói nhẹ nhàng, quả thật là động tác rất nhẹ. Chín lần cắm vào hoa tâm, Đỗ Yểu Yểu còn chưa cảm nhận được tư vị hắn đã lập tức rút ra, trêu chọc hoa huyệt đói khát đến chảy nước, nhưng lại tàn nhẫn không đụng vào.
Khoái cảm vừa dâng lên, hắn lại bắt đầu ra vào nhẹ nhàng, cọ sát khiến nàng ngứa ngáy khó nhịn, rồi vào lúc nàng ngứa ngáy khó chịu nhất lại cho một chút ngọt ngào.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, Đỗ Yểu Yểu sắp bị hắn tra tấn đến điên rồi.
Hắn thật sự đã nắm được sự tinh túy của chín nông một sâu.
“Hu hu…” Nàng uốn éo mông về phía gậy thịt, yêu kiều rên rỉ: “Muốn… Ta muốn!”
“Nàng muốn gì?” Nàng muốn ăn hết, nhưng hắn không cho. Hắn nghiêm túc nói: “Ta đã nói đêm nay sẽ nhẹ nhàng.”
Đỗ Yểu Yểu cố gắng mút lấy hắn, hoa tâm ngứa ngáy khó chịu, khẩn cầu: “Cắm vào ta, phu quân cắm vào ta đi, Yểu Yểu muốn được làm mạnh…”
Thẩm Giai xoa nắn bầu ngực nàng, hỏi: “Lần sau cao trào có còn khóc không?” Không phải khóc vì sướng, mà là khóc vì xấu hổ.
Trong cơ thể Đỗ Yểu Yểu giống như đốt lửa, lỗ tai ong ong, căn bản không nghe được hắn nói gì.
Nàng đáp qua loa: “Không khóc không khóc. Cho ta, cho ta đi!”
“Cho nàng!”
Thẩm Giai mạnh mẽ đâm vào, chiếc cổ mảnh dẻ của Đỗ Yểu Yểu ngẩng lên. Hắn đè lên bộ ngực sữa của nàng chạy nước rút, nàng ôm chặt lấy cổ hắn, ưm a gào khóc rồi phun ra.
Tinh dịch lại lần nữa rót đầy bụng dưới, Thẩm Giai bắn vào chỗ sâu bên trong nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận