Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Đỗ Yểu Yểu đến, Đỗ Thanh không liếc nàng một cái, dứt khoát rời đi. Đỗ Yểu Yểu bình tĩnh tâm trạng, chậm rãi bước vào cửa.
“Nương.”
Thúy Nương nghe thấy giọng nói, bà vội vã lau nước mắt, gượng cười: “Yểu Yểu đến rồi.”
Bà dọn dẹp giỏ kim chỉ trên bàn, che giấu nói: “Nương thêu hoa lâu, trời tối mắt không tốt, dễ đau nhức chảy nước mắt. Yểu Yểu đừng cười.”
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu chua xót, nước mắt suýt chút nữa đã rơi xuống. Ban đầu nàng muốn hỏi: Cha lại ức hiếp người rồi sao?
Nhưng Thúy Nương muốn che giấu, nàng cũng không chọn vạch trần. Làm con cái cũng nên giữ thể diện cho phụ mẫu.
Nàng thuận theo Thúy Nương: “Nương, mắt không tốt thì ít thêu thùa thôi. Bảo nha hoàn trong phủ làm, hoặc có gì cần thì mua ở bên ngoài là được.”
Thúy Nương cầm mảnh vải màu tím khói, bên trên thêu bướm và trăm hoa, bà ra hiệu: “Yểu Yểu, trước kia lúc con chưa kết hôn thích nhất là váy nương may. Bây giờ sắp lập xuân rồi, nương nghĩ đến mùa xuân con phải mặc, vội may cho con một bộ.”
Tím và đỏ là những màu mà nguyên chủ thích, Đỗ Yểu Yểu lại thích màu hồng phớt, xanh nhạt và trắng thuần hơn. Nếu không phải tháng Giêng vui mừng, nàng sẽ không mặc váy đỏ.
Đỗ Yểu Yểu cảm động trước tình cảm từ mẫu chân thành này. Nàng nắm chặt tay Thúy Nương: “Cảm ơn nương, nữ nhi còn rất nhiều y phục. Người làm từ từ thôi, sức khỏe quan trọng, chúng ta không gấp.”
“Được.” Thúy Nương đáp.
Đỗ Yểu Yểu nhớ tới những lời Thẩm Giai nhắn nhủ hôm nay, nàng nói với Thúy Nương: “Nương, con thấy một mình người ở nhà không có bằng hữu gì qua lại. Bên phu quân con có quen biết với Thái thú Thanh Châu, Thái thú phu nhân nghe nói tính tình của người tốt, thêu thùa đẹp, cứ muốn kết bạn với người. Nương cảm thấy thế nào?”
“Thái thú phu nhân?” Thúy Nương kinh ngạc, bất an xoa tay: “Nhưng nương chưa từng qua lại với vị phu nhân này.”
“Sao lại không, thân phận của nữ nhi người còn cao hơn cả Thái thú phu nhân.” Đỗ Yểu Yểu trêu ghẹo: “Nghe nói tính tình của Thái thú phu nhân cũng tốt, chắc hẳn sẽ hợp với người. Một tháng người qua phủ thượng của bọn con một hai chuyến, người cứ chiêu đãi như thường lệ là được, cứ coi như một người bạn thân.”
Trước khi Thúy Nương xuất giá phải phụ giúp việc trong nhà rất nhiều, hiếm khi qua lại với nữ tử bằng tuổi. Sau khi thành hôn thì lại bị vây ở hậu viện Đỗ gia, suốt ngày cùng nhóm tiểu thiếp ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp. Bà ngày càng trầm mặc ít nói.
Nhưng bà cũng không phải không hiểu nhân tình thế thái, không hiểu nỗ lực vất vả của nữ nhi mình.
Thái thú Thanh Châu gặp Đỗ Thanh chỉ cho ba phần tình mọn, Đỗ Thanh gặp Thái thú không phải là không nịnh bợ a dua. Bà kết giao với Thái thú phu nhân, sau này nếu Đỗ Thanh và Liễu di nương lại muốn ức hiếp bà thì cũng phải đắn đo đôi chút.
Thúy Nương gật đầu, tiếp nhận ý tốt: “Yểu Yểu, nương sẽ nghe theo con.”
Đỗ Yểu Yểu mừng rỡ mỉm cười, cảm thán từ tận đáy lòng: Cuối cùng Thẩm Giai cũng làm được một chuyện tốt!
Hắn và nguyên chủ có quan hệ không tốt, ba năm không hề đến Thanh Châu một chuyến chứ đừng nói là lo chuyện vặt vãnh trong nhà nguyên chủ. Bây giờ nàng ưu phiền vì chuyện của Thúy Nương, Thẩm Giai có thể chủ động giải quyết những lo âu của nàng, Đỗ Yểu Yểu cảm thấy vui vẻ.
Không ai có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải làm gì cho mình, cho dù là phu thê hay là phụ mẫu, đó cũng là làm vì tình cảm chứ không phải vì nghĩa vụ.
Nàng quy công cho việc này là: Tình hữu nghị bạn giường nhờ ngủ với Thẩm Giai.
Ban đêm nghỉ ngơi, Đỗ Yểu Yểu nép sát vào Thúy Nương ngủ, cảm nhận vòng tay mỏng manh mà ấm áp của mẫu thân.
Ôm tâm sự nặng nề, nàng cứ thao thức không ngủ được.
“Sao vậy Yểu Yểu?” Trong bóng tối, Thúy Nương vuốt ve sau lưng nàng.
“Nương, ngày mai con phải về Kinh Thành.”
“Sao lại nhanh như vậy?” Thúy Nương kinh ngạc nói. Bà biết Thẩm Giai làm quan không thể ở lâu, nhưng không ngờ lại đột ngột như vậy.
“Phu quân được nghỉ tết bảy ngày, trước tết ba ngày, sau tết bốn ngày. Mùng năm phải đi trực.” Đỗ Yểu Yểu nói.
Theo tục lệ mùng hai về nhà mẹ đẻ, nàng chỉ có thể ở lại một ngày, sáng mai lại phải lên đường.
Thúy Nương không nỡ: “Yểu Yểu có thể ở lại thêm mấy ngày không?”
Đỗ Yểu Yểu im lặng. Chuyến này trở về không chỉ bởi vì nhiệm vụ của Thẩm Giai, mà còn bởi vì mùng tám tháng Giêng là sinh thần của Lâm tướng, ngoại tổ phụ của Thẩm Giai.
Theo lý, Đỗ Yểu Yểu nên theo phu quân đến Lâm phủ chúc thọ trưởng bối. Nhưng giờ phút này, nàng nhớ tới ngày này, sống lưng lại phát lạnh.
Nguyên chủ đã hại chết Lâm Thư Uyển vào ngày mùng tám hôm đó, sau này lại gặp phải báo ứng.
Trong sách viết, nguyên chủ đẩy Lâm Thư Uyển xuống nước, khiến Lâm Thư Uyển chết đuối. Sau này Thẩm Giai được phong tướng, nàng một mạng đền một mạng.
Lúc Đỗ Yểu Yểu đọc sách, nàng cho rằng nguyên chủ ngang ngược càn rỡ, là một người não tàn. Trải qua cuộc đời của nguyên chủ, nàng cảm thấy chuyện Lâm Thư Uyển rơi xuống nước không hề đơn giản như tưởng tượng.
Sau khi thành hôn ba năm mà không có một lần nào gian díu thành công, nguyên chủ thế mà lại chẳng hề nghi ngờ một phu quân có lòng dạ thâm hiểm giở trò sau lưng mình như Thẩm Giai, vẫn tin hắn là một nam nhân đần độn, đến mức bò lên giường biểu ca của mình để bị bắt gian.
Trí thông minh này thật sự đáng lo ngại!
Xuống tay với Lâm Thư Uyển, chắc chắn không phải nguyên chủ lên kế hoạch từ trước. Không ai ngốc đến mức hại người trong nhà của đối phương để người ta nắm được thóp.
Đỗ Yểu Yểu đoán, có thể nguyên chủ đã bị xúi giục, dưới cơn nóng giận mới phạm phải việc ác.
Vậy ai là người xúi giục? Kẻ chủ mưu đứng sau kế hoạch là ai? Nàng không biết.
Đỗ Yểu Yểu có thể lựa chọn không quay về, nàng sợ ngồi trong nhà, nồi sẽ từ trên trời rơi xuống*. Nếu Lâm Thư Uyển chết giống như kịch bản trong sách, thì chậu nước bẩn này sẽ bị kẻ có dã tâm giội lên đầu mình. Nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
(*) Ý chỉ bị vu oan, gánh tội thay cho người khác.
Nguyên chủ là người có tính tình ngang ngược, bởi vì Thẩm Giai và biểu muội từng có hôn ước bằng miệng, nàng ấy ghi hận sang Lâm Thư Uyển.
Người đã chết, cho dù chuyện không phải là ngươi làm, nhưng những điểm đáng ngờ đều chỉ về phía ngươi, trong lòng thân nhân của người chết khó tránh khỏi nổi sóng.
Đỗ Yểu Yểu muốn giúp Lâm Thư Uyển thoát khỏi tai họa này và bắt được thủ phạm thật sự phía sau bức màn, thay nguyên chủ rửa sạch oan khuất. Đồng thời cũng tìm con đường sống cho chính mình.
Nàng tự tin mình sẽ không bị bất kỳ người nào xúi giục hay kích động. Hơn nữa, thái độ của Thẩm Giai đối với nàng và nguyên chủ hoàn toàn khác biệt.
Thẩm Giai sẽ không để mặc nàng chết đi, ít nhất bây giờ là vậy.
Ý nghĩ rất hay, nhưng vẫn là lo lắng của người khó thắng được ý trời, nàng không thay đổi được kịch bản và kết quả phải chết của mình.
Đỗ Yểu Yểu thở dài một hơi, ôm chặt lấy Thúy Nương, từ chối: “Nương, mùng tám là sinh thần ngoại tổ phụ của phu quân. Nữ nhi là cháu dâu, phải đi chúc thọ lão nhân gia.”
Thấy Thúy Nương buồn bã, nàng lại an ủi: “Nương, đợi thế cục trong Kinh Thành ổn định, Yểu Yểu sẽ ở lại lâu với người, hoặc là con đón người đến chỗ con ở một thời gian, một mình con ở trong phủ rất chán.”
“Được được được.” Thúy Nương nghẹn ngào đồng ý: “Nương chờ con.”
“Vâng, nương…” Đỗ Yểu Yểu cuộn tròn trong lòng Thúy Nương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận