Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Môi lưỡi quấn quýt, trao đổi nước bọt xong, Đỗ Yểu Yểu xuống xe ngựa, việc đầu tiên là lấy gương nhỏ và son môi ra dặm lại.
Thẩm Giai ở bên cạnh nàng cười tươi như gió xuân tháng ba.
Đỗ Yểu Yểu xấu hổ nhéo hắn một cái.
Vào Lâm phủ, tất cả khách mời được chia ra, nam khách đến tiền sảnh uống trà bàn chuyện với Lâm tướng công và quan viên. Nữ khách đến hoa viên nơi hậu viện, do Khương phu nhân, mẫu thân Lâm Thư Uyển tiếp đãi, ngắm hoa ăn điểm tâm.
Đỗ Yểu Yểu được hạ nhân dẫn vào hoa viên, cách thật xa đã thấy một đám phu nhân quý nữ quần áo lượt là.
Nàng không vội vã đi tới mà dõi mắt quan sát phong cảnh nơi hậu viện. Đình đài cầu nhỏ, hòn non bộ nước chảy róc rách, bố cục vừa tinh xảo vừa đồ sộ, đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác.
Mặt hồ rộng lớn, giữa hồ là đảo nhỏ, phía trên trồng tùng bách thành đàn, giữa tiết xuân se lạnh vẫn xanh um như cũ. Một góc lầu các lộ ra giữa rừng cây, toát lên vẻ thần bí cao sang.
“Phu nhân, người muốn qua đó không?” Ngân Diệp nhìn cây cầu hình vòm thông qua bờ hồ bên kia.
“Không cần, ta tự mình đi dạo một lát.” Đỗ Yểu Yểu không muốn chạm mặt chúng nữ nhanh như thế.
Chủ nhân nơi này, Khương phu nhân không thích nguyên chủ, sợ rằng đi gặp sẽ bị lạnh nhạt, Đỗ Yểu Yểu không cần gấp gáp.
Khương phu nhân xem Thẩm Giai như rể hiền, không ngờ nửa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, mối hôn sự tốt đẹp bị nguyên chủ hủy mất, Khương phu nhân không hận nàng mới lạ.
Ung dung đi dạo xuôi theo bờ hồ, hoa bên đường đón xuân nở rộ tỏa mùi hương thơm ngát thanh nhã. Bên cạnh một cành cây xanh nhạt, nhụy hoa vàng ươm, Đỗ Yểu Yểu nghe thấy hai tỳ nữ xì xào bàn tán.
“Tiểu thư của chúng ta vẫn luôn không gả, thật ra là đang đợi Thẩm đại nhân đấy.”
“Shhhh, đừng nói nhảm, Thẩm đại nhân đã cưới phu nhân rồi.”
Đỗ Yểu Yểu nhìn chăm chú, loáng thoáng nhìn thấy hai nha hoàn mặc áo xanh sau cành hoa rậm rạp.
Tỳ nữ lén lút chỉ trích chủ tử chính là tối kỵ. Ngân Diệp vừa định lên tiếng quát bảo ngậm miệng thì Đỗ Yểu Yểu đã giơ tay ra hiệu đừng lên tiếng, kéo nàng ta lùi về phía sau hai bước.
Chỉ nghe thấy tỳ nữ da đen dáng cao kia nói: “Người kinh thành ai mà chẳng biết Thẩm đại nhân đã cưới phu nhân, Vĩnh Ninh hầu phủ thì ngược lại, hướng gió thế nào cũng không biết.” Nàng ta nói lớn, có vẻ như rất đắc ý: “Thẩm đại nhân từng trao đổi tín vật đính ước với tiểu thư nhà chúng ta!”
“Cái gì, tín vật đính ước?”
“Ừ! Ngọc bội dương chi hình long phượng, tiểu thư vô cùng trân quý, bình thường không cho ai chạm vào hết…”
“Ôi, thật hy vọng người có tình sẽ trở thành thân thuộc!”
Nghe đến đây, còn có cái gì mà Đỗ Yểu Yểu không hiểu.
Đây là ác ý xúi giục!
Trong sách, lúc trước nguyên chủ từng thấy ngọc bội của Thẩm Giai, định cầm lên nhìn thì bị Thẩm Giai mặt lạnh giật lấy. Nguyên chủ truy hỏi nguồn gốc, Thẩm Giai lại chẳng nói một lời nào.
Chuyện này đã chôn hạt giống nghi ngờ xuống lòng ‘nàng’.
Hôm sinh nhật Lâm tướng công, nguyên chủ lại ‘vô tình’ nghe được lý do từ chối của tỳ nữ, sao có thể không nghĩ rằng biểu ca biểu muội tư thông chứ. Bằng chứng như núi, nguyên chủ giận dữ muốn cắn chết đôi gian phu dâm phụ Thẩm Giai và Lâm Thư Uyển.
Tính tình nguyên chủ vốn bướng bỉnh, người còn cố chấp, bản thân ngoại tình thì có thể đấy nhưng sẽ không cho phép người khác gian díu với Thẩm Giai.
Vì vậy lúc bắt được chứng cứ, chắc chắn ‘nàng’ lửa giận nóng ruột, muốn đánh chết ‘tiểu tam’ Lâm Thư Uyển bên ngoài nết na hiền lành, sau lưng lại quyến rũ phu quân của mình.
‘Nàng’ đẩy Lâm Thư Uyển xuống hồ, muốn thấy Lâm Thư Uyển sống sờ sờ chết đuối.
Nhìn thì hả giận đấy nhưng thật ra lại chẳng có chút đầu óc nào. Không biết sự thật như thế nào đã bất chấp ra tay, hại người hại mình.
Phù hợp với tính cách bia đỡ đạn của ‘nàng’.
Nguyên nhân cái chết của nguyên chủ không phải Thẩm Giai nhắn nhủ Lâm gia mà do người Lâm gia muốn lấy mạng đổi mạng.
Tỳ nữ kia quen thuộc với Lâm Thư Uyển như thế, có lẽ hầu hạ bên cạnh nàng ta.
Đang yên lành, sao tỳ nữ lại phải ly gián nguyên chủ và Lâm Thư Uyển nhỉ?
Nghĩ đến ngư ông đắc lợi sau lưng, trong đầu Đỗ Yểu Yểu hiện lên một đôi mắt hẹp dài tham lam, kèm với một bàn tay âm lãnh trắng nõn.
Thứ đeo trên cổ người nọ không phải phật châu từ bi mà là bàn tính đòi mạng kêu vang cách cách mới đúng!
Lâm Thư Uyển chết, Thẩm Giai và Lâm gia kết thành mối thù không đội trời chung. Dù sao thì nguyên chủ cũng là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của hắn.
Quan viên dưới trướng Thái Tử không một lòng, bè đảng Thần Vương vô cùng thích nghe ngóng.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Đỗ Yểu Yểu muốn đi tìm Thẩm Giai, nói cho hắn chuyện tỳ nữ xúi giục.
Nàng vừa cất bước đã dừng lại, chẳng phải tỳ nữ ganh ghét nói mấy câu chua ngoa rất bình thường à? Lúc trước Hồng Ngạc vừa ý Thẩm Giai, có ai trong kinh thành này nghĩ tới hắn lại hưu thê cưới người khác. Người ghét nguyên chủ trong Lâm phủ này quá nhiều người, dù sao nguyên chủ đã đoạt mối hôn sự của tiểu thư nhà bọn họ, lắm mồm suy đoán vài câu cũng không có gì.
Hoàn toàn không đủ để Thẩm Giai tin có người muốn hại nàng và Lâm Thư Uyển.
Nói không chừng hắn lại cười nhạo nàng lại mơ mấy thứ khó tưởng, giữa ban ngày ban mặt lại nghi thần nghi quỷ.
Lúc Đỗ Yểu Yểu đang trầm tư suy nghĩ thì một tỳ nữ mặt tròn đi xuống từ trên cầu, cúi người hành lễ với nàng.
“Thẩm phu nhân, tiểu thư chúng ta sai nô tỳ tới hỏi hỏi người, quý nữ bên kia đang hẹn đi thuyền trên hồ, không biết người bên này có muốn đi cùng không?”
Đỗ Yểu Yểu theo bản năng cảm thấy không thể đi, tỳ nữ da đen lắm mồm kia đã đi đường nhỏ khác lượn quanh hồ tới đây.
Sợ đối phương làm chuyện gì bất lợi, nàng bị ép khẽ gật đầu, đi theo lên thuyền.
Bên cạnh bờ tổng cộng có ba con thuyền, một chiếc ngồi sáu người. Vì phải giữ chỗ cho vú già chèo thuyền vào tỳ nữ hầu hạ, mỗi thuyền chỉ được ngồi bốn người.
Chủ tùy khách tiện, hai cái thuyền khác đều đã ngồi đầy, chỉ còn chiếc của Lâm Thư Uyển còn trống.
Nàng ta mời: “Biểu tẩu có muốn ngồi cùng với Thư Uyển không?”
Lâm Thư Uyển không nói, Đỗ Yểu Yểu cũng muốn lên thuyền của nàng ta. Tỳ nữ lắm mồm vừa nãy đúng là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh Lâm Thư Uyển.
Đỗ Yểu Yểu nhìn nàng ta, nước da ngăm đen màu da, người có vẻ chân chất thành thật. Nhưng lúc nàng nheo mắt nhìn qua, khóe miệng nàng ta thoáng qua một tia cười khẩy.
Khiêu khích, thật sự là khiêu khích! Đỗ Yểu Yểu gào thét trong lòng.
“Sao vậy, biểu tẩu?” Lâm Thư Uyển khó hiểu nhìn Đỗ Yểu Yểu chậm chạp không lên tiếng, cứ nhìn chằm chằm tỳ nữ trên thuyền đến xuất thần.
“Đây là Thu Nguyệt, nha hoàn trong phòng ta, chắc biểu tẩu chưa từng nhìn thấy nữ tử nào đen như vậy nhỉ?” Nàng ta mỉm cười giới thiệu.
Đỗ Yểu Yểu cưỡng chế lấy lại tinh thần, cười nói: “Không ngại.”
Một nữ tử mặc cẩm y trên thuyền khẽ nói: “Thư Uyển, lúc trước nàng ta đối xử với ngươi như thế, mệt ngươi còn lễ phép với nàng ta như vậy!”
Người còn lại hùa theo: “Đúng đấy, ở đây cũng không có nam nhân, giả vờ đáng yêu cho ai xem!”
“Hai vị đừng nói bậy.” Lâm Thư Uyển ngăn cản, dịu dàng nói: “Ta chỉ kính trọng biểu ca.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận