Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai ôm nàng đến sân viện của Khương phu nhân. Đi tới cửa, nàng kéo hắn nói: “Chàng mau thả ta xuống, nếu như cữu mẫu nhìn thấy thì không tốt.”
Chuyện Lâm Thư Uyển rơi xuống nước trong bữa tiệc mừng thọ của Lâm tướng sẽ được giải quyết ở viện của Khương phu nhân.
Thẩm Giai đỡ Đỗ Yểu Yểu bước vào.
Trong phòng, người ngồi trên cùng là một phụ nhân có gương mặt dịu dàng. Đỗ Yểu Yểu đoán, có lẽ người này chính là Khương phu nhân.
Sau khi hành lễ, Khương phu nhân phất tay áo nói: “A Giai, ngươi đến rồi. Mau ngồi xuống đi.”
Coi Đỗ Yểu Yểu như không khí.
Đỗ Yểu Yểu đã chuẩn bị tâm lý từ sớm. Khương phu nhân nhất định sẽ không chào đón nàng, nàng chỉ cần đi theo Thẩm Giai ngồi xuống ghế đàn hương là được rồi.
“Đưa Thu Nguyệt và mấy bà vú đến đây.” Khương phu nhân phân phó xuống.
Sau đó, hai tên hộ vệ kéo mấy nữ nhân bị trói chặt vào.
Y phục Thu Nguyệt tán loạn, miệng bị bịt kín. Lúc nhìn thấy Đỗ Yểu Yểu ngồi trong sảnh thì lập tức a a ô ô liên tục, thậm chí còn làm vẻ mặt hoảng sợ.
Khương phu nhân hoài nghi, ra lệnh: “Bỏ ra, để cho nàng ta nói.”
Thu Nguyệt vừa mới được thả ra lập tức bò đến bên chân Khương phu nhân lẩn trốn: “Phu nhân phu nhân, là do Thẩm phu nhân đẩy tiểu thư nhà chúng ta xuống nước. Nô tỳ tuyệt đối không nhìn lầm!”
Khương phu nhân không hoảng sợ hỏi lại: “Theo như lời ngươi nói, vậy tại sao Thẩm phu nhân lại phải nhảy xuống để cứu Thư Uyển?”
Thu Nguyệt cúi đầu suy nghĩ, kêu lên: “Là bởi vì nàng ta làm chuyện xấu, sợ Lâm gia tìm nàng ta gây phiền toái!”
Nàng ta liếc mắt nhìn một trong ba bà vú, vừa khóc vừa nói: “Bà Trương muốn cứu tiểu thư như Thẩm phu nhân không cho, cường ngạnh muốn công lao cứu tiểu thư đặt trên người mình để không bị mọi người nghi ngờ. Phu nhân, người đừng bị nàng ta lừa!”
“Ồn ào!” Thẩm Giai nhíu mày, ra lệnh cho hộ vệ: “Bịt miệng nàng ta lại!”
Hộ vệ chần chừ nhìn về phía Khương phu nhân, thấy Khương phu nhân đồng ý thì lập tức túm Thu Nguyệt bịt chặt miệng nàng ta lại.
“A Giai, ngươi thấy sao?” Khương phu nhân trực tiếp bỏ qua Đỗ Yểu Yểu.
“Vừa rồi Yểu Yểu đã kể rõ ràng mọi chuyện cho ta nghe.” Thẩm Giai nói.
“Tỳ nữ này lấy trộm ngọc bội long phượng của ta và Thư Uyển muốn làm cho Yểu Yểu hiểu nhầm rằng đó là tín vật đính ước. Nhưng mấy ngày trước ta đã đưa ngọc bội cho Yểu Yểu nên đương nhiên nàng ấy sẽ không tin lời nàng ta nói.”
“Lúc ở trên thuyền cũng là nàng ta dụ dỗ Yểu Yểu, muốn Yểu Yểu đẩy Thư Uyển xuống hồ.”
Ngón tay thon dài của Khương phu nhân cầm nắp tách trà, khẽ gạt lá trà, từ chối cho ý kiến.
Thẩm Giai thản nhiên nở nụ cười: “Cũng bởi vậy nên thắt lưng của Yêu Yểu bị thương, ngài có thể tự mình kiểm tra.”
Sao Khương phu nhân có thể hạ mình kiểm tra thương thế của Đỗ Yểu Yểu được? Bà ta ra lệnh cho bà tử bên người, đưa nàng tới sương phòng bên cạnh để xem.
Bà tử quay lại bẩm báo: “Thưa phu nhân, phần thắt lưng của Thẩm phu nhân có dấu vết sưng đỏ, nhìn vết thương thì đúng là bị thương lúc ở trên thuyền.”
Khương phu nhân lạnh lùng nói: “Thu Nguyệt, ngươi còn gì muốn nói không?”
Hộ vệ lại lấy vải trong miệng Thu Nguyệt ra. Thu Nguyệt một mực nói hung thủ là Đỗ Yểu Yểu, sống chết không chấp nhận kết quả: “Phu nhân, nô tỳ bị oan, phu nhân không thể giúp thân không giúp lý được. Thẩm phu nhân mưu hại tiểu thư, nô tỳ nguyện lấy cái chết để chứng minh.”
Nói xong nàng ta lấy răng nanh cắn chặt, máu tươi trong miệng theo đó phun ra, gương mặt dữ tợn xen lẫn bi thương dần dần ngã xuống.
Hộ vệ kiểm tra miệng Thu Nguyệt, sau đó lại kiểm tra hơi thở của nàng ta rồi bẩm báo với Khương phu nhân: “Tỳ nữ này đã chết.”
“Thu Nguyệt sợ tội tự sát, mang xuống đi.” Khương phu nhân phất tay, nói một câu xác định hành vi phạm tội của Thu Nguyệt.
Bà ta chuyển hướng nhìn ba bà vú kia, chất vấn Thẩm Giai: “A Giai, phu nhân ngươi không cho hạ nhân xuống cứu Thư Uyển là sao?”
Thẩm Giai cười nói: “Ta cũng muốn hỏi một chút, ba bà tử này có quan hệ gì với Thu Nguyện kia? Nói cách khác là có quan hệ gì với người đứng sau sai khiến Thu Nguyệt?”
Có hai bà vú liều mạng lắc đầu, sợ tới mức nước mắt tuôn trào. Chỉ có một bà vú có gương mặt dài, nhìn vệt máu của Thu Nguyệt trên mặt đất, đau khổ khó nén.
Khương phu nhân ra hiệu, hộ vệ lấy vải bịt miệng ba bà tử ra. Hai bà tử khóc lớn, tránh xa bà tử có gương mặt dài kia, hét lớn: “Phu nhân, bà Trương, bà Trương chính là nghĩa mẫu của Thu Nguyệt!”
Đỗ Yểu Yểu nhìn qua, bà Trương đúng là bà vú già đã chèo thuyền cho các nàng. Lúc đó bà ta giả vờ muốn cứu Lâm Thư Uyển nhưng thật ra là muốn ấn Lâm Thử Uyển xuống nước, để nàng ta chết đuối.
Giờ phút này, sắc mặt bà vú chán chường, lệ rơi đầy mặt, hoàn toàn khác với hình ảnh tàn nhẫn lúc ở dưới nước kia.
Mối quan hệ giữa bà Trương và Thu Nguyệt đã được làm rõ, Khương phu nhân không thẩm vấn lại, lập tức truy vấn: “Ai sai các ngươi hại tiểu thư?”
Bà Trương không tiếng động rơi lệ, khóc nói: “Lão phụ và nữ nhi bị người ta ép buộc, thẹn với tiểu thư, nguyện lấy cái chết để tạ tội!” Nói xong lập tức lao mạnh về phía mấy cột trụ.
Hai hộ vệ nhanh chóng đè bà Trương lại, Khương phu nhân hỏi: “Các ngươi bị ai ép buộc?”
Bà Trương cắn môi không trả lời.
Thẩm Giai ngắt lời: “Cữu mẫu cho người đến chỗ ở của các nàng, lục soát xem còn lưu lại manh mối nào không.”
Bà Trương nghe thấy vậy lập tức khủng hoảng. Khương phu nhân thấy vậy thì sai người đi lục soát.
Một lát sau, hộ vệ ôm một cái bình ướp đồ ăn tới, đặt ở giữa.
“Đây là cái gì?” Khương phu nhân tò mò.
Hộ vệ tháo bỏ nắp xuống, một mùi hôi thối khiến người khác buồn nôn bốc lên. Khương phu nhân đến gần, Đỗ Yểu Yểu vươn người nhìn xung quanh.
Chỉ thấy bên trong cái bình chứa xương tay trắng bệch.
Hộ vệ trả lời: “Phát hiện bình này ở giường bà Trương.”
Khương phu nhân nhìn bà Trương, bà Trương lấy tay che mặt, tê tâm liệt phế khóc rống lên.
Thẩm Giai không để ý, đến gần kiểm tra một chút rồi phỏng đoán: “Hình như là tay của nam nhân, một nam nhân trẻ tuổi.”
Hắn lại nhìn về phía bà Trương: “Là tay của con ngươi sao? Đây là món quà người đứng sau tặng cho ngươi?”
Bà Trương mơ màng gật đầu.
“Có lẽ là bị người nào đó nắm điểm yếu nên không thể không làm theo.” Thẩm Giai nói với Khương phu nhân.
Hắn mời Khương phu nhân cho người lui hết ra ngoài, bắt đầu thẩm vấn: “Là Thần Vương sao?”
Bà Trường ôm đầu run rẩy cầu xin: “Ta chưa nói gì hết… Chưa nói gì hết…”
Thẩm Giai ngồi xuống, đưa tay miết miệng trà, nhắc nhở nói: “Thủ đoạn làm việc của Thần Vương luôn là âm thầm ra tay. Lần trước bắt Yểu Yểu đi, lần này lại nhắm vào biểu muội. Cữu mẫu ở trong phủ nhưng vẫn nên cẩn thận phòng bị hơn.”
Cuộc chiến tranh giành đoạt vị, chắc chắn không thể nào có bên hoàn hảo vô thương được. Khương phu nhân vẫy tay, sai người đưa bà Trương xuống loạn côn đánh chết.
Đỗ Yểu Yểu vừa mới nhìn thấy Thu Nguyệt tự sát, lúc này lại thấy bà Trương đang sống sờ sờ bị đánh chết. Tuy biết là trừng phạt đúng tội, nhưng ở cổ lớn mạng người lại hèn hạ đến như vậy khiến nàng không khỏi sợ hãi.
“Phu quân, ta và biểu muội chỉ là ‘hữu kinh vô hiểm’, có thể thả bà ta ra không?” Đỗ Yểu Yểu lôi kéo tay Thẩm Giai, thấp giọng hỏi.
* Hữu kinh vô hiểm: Gặp chuyện sợ hãi nhưng không có nguy hiểm gì.
“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, người làm chủ…”
Thẩm Giai không nói hết lời nhưng Đỗ Yểu Yểu hiểu rõ. Ích lợi của tầng lớp giai cấp thời cổ lớn là thứ không thể xâm phạm được, nếu không chỉ có đường chết.
Người chia ba bảy loại, thậm chí ngay cả tôn ti cũng phải dựa theo địa vị cao thấp. Người không quyền không thế thì chỉ có thể trở thành vật hy sinh của cuộc tranh đấu hoàng quyền.
Sách sử đã biết: Một tướng công thành vạn cốt khô.
Đỗ Yểu Yểu đột nhiên hy vọng kinh thành ngày hôm nay có thể mau chóng thay đổi, ít đi một người vô tội ở tầng lớp dưới phải hứng chịu, đổ máu.
Thẩm Giai cáo từ với Khương phu nhân. Lúc này Khương phu nhân lại lên tiếng giữ Đỗ Yểu Yểu lại.
“Trông đẹp hơn trước kia không ít đâu.” Khương phu nhân đánh giá nàng, nhỏ bé yếu ớt lại xinh đẹp, trắng thuần như sen.
“Cảm ơn ngươi hôm nay đã cứu Thư Uyển. Ta chỉ có một nữ nhi là Thư Uyển, nếu như con bé có chuyện gì, lớn thì ta nhất định phải khiến người đó đền mạng, còn nhỏ thì cũng phải ăn miếng trả miếng. Hy vọng các ngươi làm biểu cô* có thể ở chung với nhau, không xảy ra tranh chấp.”
*Biểu cô: Ý chỉ hai người Thư Uyển và Đỗ Yểu Yểu.
Nguyên chủ bởi vì Thẩm Giai nên từ trước tới nay đều có mối quan hệ không tốt với Lâm Thư Uyển. Đây là lời cảnh cáo của Khương phu nhân sau lần hiểu lầm vừa rồi.
Đỗ Yểu Yểu cúi người hành lễ: “Yểu Yểu hiểu.”
Bước ra khỏi cửa sau, áo nàng đã ướt đẫm.
Lúc này, Đỗ Yểu Yểu nháy mắt hiểu rõ: Dường như nàng đã biết người ra tay với ‘nàng’ ở trong sách là ai!

Bình luận (0)

Để lại bình luận