Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên chủ lên núi du ngoạn, ngồi trên xe ngựa rơi xuống núi mà chết.
Người đánh xe đi được nửa đường thì lừa nguyên chủ rằng bánh xe bị hỏng. Chờ đến khi tỳ nữ xuống xe xem xét thì người đánh ngựa rút chủy thủ ra cắm vào hông ngựa. Con ngựa bị thương, đau đớn chạy thẳng về phía trước, phá tan rào chắn, kéo theo thùng xe lao thẳng xuống vực sâu vạn trượng.
Thẩm Giai tìm kiếm thi thể của nàng, tìm thấy người ngựa đều trở thành một đống thịt nát trộn lẫn vào nhau. Hắn không tự mình đi tìm nên hạ nhân dùng bao vải thu dọn quần áo, thịt nát và xương cốt của nàng lại rồi cứ thế cho vào quan tài. Lập mộ.
Ngay sau đó, Thẩm Giai đón Hồng Ngạc vào phủ, thu nạp Diệp Oánh, nhận Kim Chi, chính thức mở rộng ‘tam cung lục viện’.
Khi Đỗ Yểu Yểu đọc sách, nàng tự chủ quan cho rằng: Nguyên chủ ngốc nghếch hại chết ánh trăng sáng của nam chính, nam chính ra lệnh cho người đánh xe giết chết nguyên chủ để báo thù cho ánh trăng sáng, từ đó về sau trở thành công tử phong lưu, thích đùa bỡn nữ nhân.
Nhưng sau khi nàng xuyên đến, sớm chiều ở chung một chỗ với Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yểu phát hiện tư tưởng của nam chính không hẹp hòi như vậy. Bản thân nam chính có một loại dục vọng cố chấp chiếm hữu với nữ nhân của mình.
Nguyên chủ cho hắn ‘xanh’ vài năm, ở bên ngoài luôn tùy tiện phóng đãng nhưng thân mình lại vẫn giữ vững trong sạch. Tất cả là do hắn cho ám vệ thời thời khắc giám thị nàng.
Hắn không nhìn nổi, sợ đột nhiên phải làm ‘cha’ nên luôn cho người cho nguyên chủ uống thuốc tránh thai.
Ngăn cách hai năm, hai người lại ngủ lại với nhau, hắn cũng bắt đầu thời thời khắc khắc để ý đến nàng.
Phong thư gửi cho Tống Giai Hành cũng ấn quan ấn của hắn, người nàng khoác áo của Lâm Thư Ngạn thì lại không kìm chế được ăn dấm chua. Thần Vương bắt nàng đi, hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn phế Vương gia.
Chủ nghĩa lớn nam tử, cao ngạo lại tự phụ. Một nam tử như vậy, theo lý thuyết thì nên khinh thường việc giết thê tử mới đúng.
Thẩm Giai cũng từng hứa hẹn, hắn sẽ không giết chết nữ nhân của mình, chuyện này không phải việc trượng phu có thể làm.
Trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ chết, Thẩm Giai thân là Thừa tướng đã viết tấu chương dâng lên Hoàng đế, xin ngài truy phong nguyên phối của mình thành nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Từ đó không thú thêm bất kỳ một ai làm thê tử.
Đỗ Yểu Yểu vẫn nghĩ do hắn làm bộ làm tịch. Hiện tại nghĩ lại, có lẽ Thẩm Giai biết rõ hung thủ sát hại nguyên chủ, nhưng người này lại làm hắn cố kỵ, không thể giải quyết được nên chỉ có thể lấy vinh quang để bồi thường cho nguyên chủ.
Lại kết hợp với lời Khương phu nhân vừa nói. Nếu như Lâm Thư Uyển gặp chuyện gì, bà ta thân làm mẫu thân nếu như không thể lấy mạng đền mạng thì nhất định phải khiến đối phương ăn miếng trả miếng.
Nguyên chủ hại chết Lâm Tử Uyển, nhất định Khương phu nhân sẽ không buông tha cho nàng. Ác ý của bà ta đối với nguyên chủ còn lớn hơn so với Thẩm Giai.
Thái tử thuận lợi lên ngôi, Vĩnh Ninh hầu phủ ngã xuống, đây đúng là thời cơ tốt nhất để giết chết nguyên chủ. Khương phu nhân chắc hẳn đã thu mua người đánh xe của Thẩm phủ, quyết định báo thù cho nữ nhi của mình.
Người đánh xe nhanh chóng đáp ứng, dù sao theo như mọi người thấy thì Thẩm Gia và nhà Lâm tướng còn gần gũi thân cận hơn. Mà nguyên chủ chỉ là một người kiêu ngạo ngu xuẩn, chỉ biết cản trở. Một thê tử không có giá trị lợi dụng quả thật không đáng là gì.
Cửa ải khó khăn này cuối cùng cũng qua. Sau khi suy nghĩ cẩn thận tiền căn hậu quả, trong lòng Đỗ Yểu Yểu lại ẩn ẩn cảm thấy bất bình thay cho nguyên chủ, lại vì Thẩm Giai lạnh lùng mà cảm thấy trái tim trở nên lạnh buốt.
Đầu óc của thê tử hắn không được tốt, bị đối thủ lợi dụng, trở thành vật hy sinh của hai bên. Hắn có thể giúp nàng điều tra nhưng lại chỉ nghe qua loa hạ nhân bẩm báo vài câu rồi tiếp tục làm công sự của mình?
Nam nhân muốn làm nên lớn sự rất khó có thể để nữ nhân trong lòng.
Thẩm Giai là người yêu thích ai sẽ để ý đến người đó, Đỗ Yểu Yểu rất rõ điều này.
Ở Thanh Châu giúp đỡ Thúy Nương, năm lần bảy lượt làm chủ cho mình là bởi vì bản thân nàng được hắn yêu thích.
Yêu thích ngươi nên mới chu đáo săn sóc, chăm lo toàn diện. Còn nếu không yêu thích thì giống như nguyên chủ vậy, mọi chuyện đều phải tự sinh tự diệt.
Có lẽ nguyên chủ chết khiến hắn cảm thấy áy náy, nhưng chỉ chút áy náy đó không đủ để níu kéo hắn, hắn vẫn có thể vì tư dục nhận đủ loại nữ nhân vào hậu viện.
“Yểu Yểu, sao vậy?” Thẩm Giai ở ngoài viện thấy nàng đi ra thì cầm lấy tay nàng, cảm thấy toàn mồ hôi lạnh.
Đỗ Yểu Yểu cố gắng trấn định tinh thần, lắc đầu nói: “Không có gì, đầu có chút đau.”
“Có lẽ nhiễm phong hàn rồi.” Thẩm Giai vươn tay ôm lấy nàng, nhìn thấy trán và cổ nàng đổ mồ hôi thì hỏi: “Vừa rồi cữu mẫu nói gì với nàng?”
“Không nói gì hết. Chỉ nói mấy lời cảm ơn, bảo ta từ nay phải chung sống hòa thuận với chàng.” Đỗ Yểu Yểu nói qua loa vài câu.
“Thật sao?” Thẩm Giai bán tín bán nghi. Hắn biết từ trước đến nay Khương phu nhân đều không chào đón Đỗ Yểu Yểu, hắn suy nghĩ nói: “Ta không có phụ mẫu. Trong nhà chúng ta, ngoại trừ lời của ta thì ai nói gì nàng cũng không được nghe.”
“Sao ta phải nghe lời chàng?” Đỗ Yểu Yểu lẩm bẩm. Phần lớn nam nhân ở hiện đại bây giờ toàn bị ‘vợ quản nghiêm’ thôi.
“Thái tử nói ta làm phu không được mạnh mẽ mấy.” Thẩm Giai cười nói: “Vì vậy ta không thể không cố gắng.”
Làm phu không mạnh mẽ bắt đầu từ lâu rồi, để nguyên chủ tùy hứng làm bậy.
Đỗ Yểu Yểu tự nhân bản thân đủ ngoan ngoan, quyệt miệng nói: “Đừng mạnh mẽ, ta bị chàng ức hiếp đến mức sắp không trở mình nổi rồi.”
Thẩm Giai suy nghĩ: “Thắt lưng nàng đau nên buổi tối không có cách nào khác.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Không ăn mặn sẽ chết à?
Sau khi lên xe ngựa, Đỗ Yểu Yểu dựa vào lòng Thẩm Giai chợp mắt. Còn Thẩm Giai yên lặng một lúc lâu.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên hắn gọi nàng: “Yểu Yểu, đừng ngủ, chúng ta nói chuyện chút.”
Giọng hắn nghiêm túc, Đỗ Yểu Yểu sợ có chuyện gì, hàm hồ nói: “Nói chuyện gì vậy? Không phải chuyện của biểu muội đã làm rõ rồi sao?”
Thẩm Giai nghiêm mặt nói: “Mọi chuyện đã được điều tra rõ, nhưng nghi vấn trong lòng ta vẫn chưa được giải đáp.”
Đỗ Yểu Yểu thấy gương mặt hắn nghiêm nghị, đành phải cố gắng ngồi thẳng dậy: “Được, chàng hỏi đi.”
Thẩm Giai đặt tay lên vai nàng, không cho nàng ngồi thẳng dậy, cúi đầu chậm rãi nói: “Vì sao lại giao Thư Uyển cho ta?”
“Không phải ta đã nói qua về chuyện này rồi sao?” Đỗ Yểu Yểu không chút nghĩ ngợi trả lời: “Bởi vì chứng minh bản thân trong sạch, lật tẩy âm mưu hãm hại Thư Nguyệt, ngăn chặn lời đồn của mọi người.”
Nàng nói lại lý do lần trước nàng trả lời câu hỏi ‘Vì sao lại chọn nhảy xuống’ của Thẩm Giai.
Thẩm Giai vẫn không hài lòng, truy hỏi: “Ngoại trừ chứng minh trong sạch thì còn gì nữa không?”
Hắn đã từng nói qua, hắn không thích nàng tặng nữ nhân cho hắn.
Ở trong mắt Đỗ Yểu Yểu, Lâm Thư Uyển không giống như vậy. Ở trong nguyên tác, nàng ta chính là ánh trăng sáng của Thẩm Giai, hắn từng thiếu chút nữa thú biểu muội về làm thê hiền.
Mà tình huống trong hồ ngày hôm nay, Thẩm Giai có lẽ sẽ ôm Lâm Thư Uyển rời đi, để thê tử cho Lâm Thư Ngạn cứu.
Ở cổ lớn, thục nữ sinh hoạt trong nhà cao cửa rộng, ở trước bao người như vậy lại bị biểu ca ôm, da thịt gắn bó thì chắc chắn Thẩm Giai cần phải phụ trách. Nguyên phối của Thẩm Giai chỉ là nữ nhi của một thương hộ, hắn nghĩ muốn hưu thế hay hòa ly đều là chuyện dễ dàng không cần đắn đo.
Đỗ Yểu Yểu lại không cần ai cứu, giáo dục mà nàng nhận được không có tư tưởng nam nữ thụ thụ bất tương thân gì đó.
Nhưng Thẩm Giai lại bỏ qua Lâm Thư Uyển, lặn xuống đáy hồ cứu nàng. Đỗ Yểu Yểu vừa cảm thấy có chút ngoài ý muốn là vừa cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.
Ngoài ý muốn là vì hắn bỏ qua cơ hội lập nên lương duyên với ánh trăng sáng trong lòng mình.
Mà đương nhiên lại là vì lúc này thời cơ chưa chín muồi, chờ đến khi trở thành cận thần đứng đầu, đứng trên đủ loại quan lại rồi mới hưu thê thú biểu muội thì càng có thành ý, càng phong quang hơn.
Đỗ Yểu Yểu không đoán được tâm tư của Thẩm Giai, nói giỡn: “Hy vọng mỗi đôi hữu tình sẽ thuộc về nhau nha!”
Biểu cảm nàng thành khẩn, nói tiếp: “Ta không cần thanh danh, Lâm Thư Ngạn cũng có thể cứu ta.”
Nàng thân là phụ nhân đã phá thân, bị nam nhân khác ôm hay bế cũng không thể quan trọng bằng Lâm Thư Uyển được, hoàng hoa khuê nữ cổ lớn cực kỳ chú trọng trinh tiết.
Thẩm Giai hừ một tiếng, ấn ấn trán nàng: “Nàng cho rằng ta sẽ chắp tay đưa thê tử của mình cho người ta sao? Hay vẫn cảm thấy ta với Thư Uyển dư tình chưa dứt?”
Đỗ Yểu Yểu muốn tìm lại não của Thẩm Giai.
Nàng có gì hơn người đau? Vài năm rồi vẫn chưa có con, thân mình không tốt, thanh danh lại kém. Lâm Thư Ngạn là công tử nhà Tể tướng có thể coi trọng nàng sao? Còn không xem thử mẫu thân hắn ta là ai? Khương phu nhân!
Chắp tay đưa cho người ta. Thẩm Giai lâu không đọc sách nên dùng sai từ rồi.
Nhắc tới Lâm Thư Uyển, Đỗ Yểu Yểu biểu lộ áy náy: “Nói như nào thì nói, chung quy lại vẫn do ta trước kia chia rẽ chàng và biểu muội.”
“Hiện tại ta là phu quân của nàng.” Thẩm Giai nhấn mạnh, cẩn thận giải thích: “Ba năm trước, ta không phải chuyên tâm học tập thì cũng là bận việc công. Con đường làm quan khó khăn, ta không có lòng dạ nào quan tâm đến tình cảm nam nữ.”
Thẩm Giai không có tình cảm gì với Lâm Thư Uyển? Tin tức trong nguyên tác sai rồi?
“Ừm.” Đỗ Yểu Yểu yên lặng lắng nghe.
“Ta chỉ coi Thư Uyển như muội muội của mình.” Thẩm Giai nói: “Ta không thích muội ấy.”
“Ừm.” Đỗ Yểu Yểu khẩn trương nuốt nước bọt. Không phải do nàng tự kỷ đâu, mà bình thường mỗi khi nam nhân nói ra lời này đều là khúc nhạc mở đầu cho lời tỏ tình.
Quả nhiên…
Thẩm Giai mở miệng nói: “Ta thích nàng.”
Hắn hỏi: “Yểu Yểu, nàng thích ta không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận