Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện Thần vương bắn tên vào ngựa của Thái tử để ra oai trên sân bắn đã khiến bầu không khí trong triều đình rơi vào thế giương cung bạt kiếm.
Mỗi lần tảo triều là đảng Thái tử và đảng Thần vương lại vạch tội và phỉ báng lẫn nhau, tấu chương bay ầm ầm lên ngự án của Hoàng đế như hoa tuyết rơi đầy.
Thẩm Giai nhanh chóng đưa ra quyết định, hắn sai người truyền tin về bà Trương đến Mộ Phong, chưa được mấy ngày đã nhận được thư cảm ơn do chính tay Mộ Phong chắp bút viết.
Một kế sách đã được vạch ra trong đầu hắn.
Thoáng cái đã vào tháng hai xuân, từng nhành liễu xanh mơn mởn, những đóa hoa đào nở rộ thắm tươi, nhưng còn hoàng cung thì bị bao trùm trong bầu không khí mịt mù.
Vào trung tuần, Hoàng đế đổ bệnh. Các thái y liên tục ra vào điện Thái Cực nhưng mãi vẫn không thấy bệnh tình của ông ta thuyên giảm chút nào. Đến cuối tháng thì Thái tử Sở Chính trình lên Hoàng đế bằng chứng Thần vương Sở Tuân dâm loạn hậu cung và gian dâm với thê tử của các vị thần tử.
Ấy vậy mà Hoàng đế lại chẳng xem đó như việc gì to tát mà chỉ cho qua, thoái thác bảo ngày mai hẵng bàn.
Tối hôm đó, Mộ Phong nhận được thư mời đến quán trà.
Giờ Tý, đêm hôm khuya khoắt, đường vắng gió lặng. Sau khi Mộ Phong đến một quán trà, hắn ta đi lên bậc thang, băng qua hành lang dài rồi được dẫn vào một gian phòng.
Hắn ta mở cửa ra, hương trà thoang thoảng phả đến.
Một nam tử mặc đồ xanh đang chầm chậm nhấc ấm lên rót trà, bếp than đồng cháy kêu lách tách. Nét mặt hắn đầy trầm tĩnh, toát lên khí chất nhã nhặn, trông như một vị thư sinh khiêm tốn, nho nhã chứ không hề vương chút bóng dáng của một tay quan lại ác độc chém người không chút do dự ấy.
Thẩm Giai nghe thấy tiếng động bèn đứng dậy, đi ra đón khách: “Mục Tổng quản đến đúng hẹn quá, Thẩm mỗ đã chuẩn bị trà ngon để thết đãi Mục Tổng quản rồi đây.” Sau đó hắn phẩy tay áo: “Mời Mục Tổng quản ngồi xuống nếm thử xem!”
Mộ Phong ngồi xuống. “Lạch cạch!”, cửa bị đóng lại từ bên ngoài.
Thị vệ đang cảnh giác canh giữ ngoài phòng.
Thẩm Giai đẩy một tách trà qua. Chiếc lá màu ngọc lục bảo xoay tròn trong tách sứ tựa hoa tuyết đang bay lượn.
Mộ Phong nhấp một ngụm, hương trà hòa lẫn vị ngòn ngọt trong vắt tức thì thấm đượm nơi đầu lưỡi.
Khiến hắn ta không thể không buông lời khen ngợi: “Ngon quá.”
Thẩm Giai cũng mỉm cười: “Trà Quân Sơn Ngân Châm đòi từ chỗ Thái tử mà. Cống phẩm của hoàng thất đấy, sao có thể không ngon được?”
“Thẩm đại nhân tìm gặp tại hạ chắc là không phải chỉ để thưởng trà giữa đêm khuya đâu nhỉ?” Ngón tay Mộ Phong vuốt ve nắp tách trà.
Thẩm Giai nhấc ấm lên lịch sự rót thêm trà cho Mộ Phong: “Cảm ơn Mục Tổng quản vì chuyện lần trước nhé.” Đúng như Thẩm Giai đã nói, Mộ Phong đã giúp đỡ hắn bằng cách giao nộp chứng cứ Thần vương cưỡng bức phu nhân người khác tận mấy năm trời.
“Dù sao hủy hoại vợ người khác cũng đâu phải hành động của chính nhân quân tử.” Mộ Phong thành thật đáp lời.
Hồi trước, ở thanh lâu, hắn ta đang lùng bắt ngự sử phu nhân theo lệnh của Thần vương thì bị Thẩm Giai bắt tại trận, mặc dù bề ngoài hắn ta không để lộ gì nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
“Ta cũng cảm ơn ngài đã báo chuyện Trương di cho ta biết.” Xét theo vai vế thì Mộ Phong phải gọi bà Trương là di mẫu.
Thẩm Giai gặng hỏi: “Còn biểu đệ họ hàng xa của ngươi thì sao?”
“Không chữa được, đã qua đời rồi.”
Hai người đang nói về con trai của bà Trương. Cậu ấy còn rất trẻ nhưng bị Thần vương lừa vào sòng bạc, cuối cùng bị chém mất một cánh tay.
“Xin nén bi thương.” Thẩm Giai lặng thinh một chốc rồi bày bàn cờ ra: “Tối nay Thẩm mỗ muốn chơi một ván với Mục Tổng quản.”
“Tại hạ không giỏi chơi cờ đâu ạ.” Mộ Phong lấp lửng.
“Không sao.” Thẩm Giai hướng dẫn từng bước một. Hắn bày ra một ván cờ quái lạ bằng những quân cờ trắng đen: “Mục Tổng quản sẵn lòng giải ván cờ bí này cùng Thẩm mỗ chứ?”
Mộ Phong không nói gì, tập trung lắng nghe hắn nói tiếp.
Quân trắng và quân đen trên bàn cờ giằng co lẫn nhau. Quân trắng trông có vẻ đã rơi vào thế hạ phong nhưng thực chất là đang suy nghĩ kế sách. Quân đen thì trên mặt nổi có vẻ chiếm ưu thế và đang dốc toàn lực đẩy quân trắng vào chỗ chết.
Thẩm Giai nhẹ nhàng gõ lên bàn cờ nhỏ, thầm nghĩ: “Quân trắng và quân đen y hệt tình thế giữa Thái tử và Thần vương. Thái tử vừa có tài, có đức vừa là bậc thông thái sáng suốt, được lòng dân lẫn quân thần. Còn Thần vương thì chẳng có gì đáng nói, chỉ ỷ y vào ân sủng của Thánh thượng và sự che chở của Quý phi mà lộng hành.”
Thẩm Giai đi một nước cờ đen tạo thế bao vây quân trắng, thẳng thắn nói: “Thần vương đã nổi ý trừ khử Thái tử từ lâu. Chắc ngươi cũng đã nghe vụ bắn ngựa trong buổi săn bắn vào tháng trước rồi nhỉ? Thần vương vin cớ vô ý, mưu đồ khiến Thái tử ngã ngựa mà chết đấy.”
Mộ Phong còn lạ gì cái tính nóng nảy, độc đoán của Thần vương nữa? Hắn ta cầm tách trà lên uống một ngụm để xoa dịu tâm trạng thấp thỏm của mình.
Thẩm Giai tiếp tục cho một con trắng tiến sâu vào địa bàn của quân đen: “Thái tử sẽ không bỏ qua cho Thần vương. Hai vị Hoàng tử tranh đấu với nhau, tất sẽ có người sống kẻ chết.”
Lời nói của hắn có ngụ ý. Mộ Phong nhìn Thẩm Giai: “Thẩm đại nhân định sẽ làm gì?”
Thẩm Giai mỉm cười, hỏi một đằng đáp một nẻo: “Thái tử đã tấu tội của Thần vương lên Hoàng đế rồi. Ngày mai, nếu Thần vương quay trở lại hoàng cung thì Thái tử sẽ bày trận địa mai phục cùng với Huyền Vũ Môn để ép Thần vương rút về.”
“Chuyện cơ mật thế này mà Thẩm đại nhân lại cho ta hay là há cớ gì?” Mộ Phong đanh thép hỏi.
“Chim khôn chọn cây mà đậu, người khôn chọn chủ mà thờ.” Thẩm Giai đổi một thành viên trong số quân đen thành quân trắng để làm tay trong, sau đó hắn nghiêm túc đáp lời: “Thái tử chỉ muốn chỉnh đốn toàn cục chứ không muốn lạm sát, đổ máu.”
“Nhưng ta đã phản bội Thái tử, ai biết được liệu các ngài có qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ không?” Mộ Phong băn khoăn.
“Ngươi cứ cầm chân Thần vương đi! Lỡ Thần vương biết mối quan hệ giữa ngươi và bà Trương ở Lâm phủ thì liệu hắn ta có còn trọng dụng ngươi nữa không?” Thẩm Giai bác bỏ.
Bản tính Thần vương vốn đa nghi nên hắn ta không bao giờ dám giữ thân tín có thù hằn với mình bên cạnh.
Mộ Phong cũng nghĩ đến vấn đề đó chứ, nhưng từ nhỏ hắn ta đã mang ơn Thần vương mất rồi.
Thẩm Giai cố gắng thuyết phục: “Thái tử là minh chủ, ngươi và ta trong ứng ngoài hợp giúp hắn đạt được nghiệp lớn, rồi mai sau thành tựu của hai ta sẽ không phải chỉ ở tại đây đâu!”
Vừa đánh vừa xoa, kết hợp nhuần nhuyễn chỉ trong vài câu nói.
Mộ Phong lưỡng lự mãi vẫn chưa đưa ra được câu trả lời.
Thẩm Giai làm rối cả bàn cờ, làm bộ toan bỏ đi: “Phu nhân ta còn đang ở nhà chờ ta. Từ cái lần nàng ấy bị các ngươi bắt lại hà hiếp, đêm đêm nàng ấy đều ngủ không yên, cứ hoảng sợ mãi…”
Mộ Phong vô cùng hổ thẹn với chuyện đó, kể cả những chuyện tương tự mà hắn ta đã gây ra. Thần vương làm nhục phu nhân người khác và làm chuyện ác, còn hắn ta thì luôn tiếp tay cho những hành vi xấu xa ấy.
Mộ Phong bèn gọi Thẩm Giai lại: “Xin hỏi Thẩm đại nhân muốn ta làm gì?”
Thẩm Giai chậm rãi ngoái đầu lại, hắn lấy một bức thư mật ra khỏi tay áo rồi đưa cho Mộ Phong. Mộ Phong mở ra đọc, sau đó Thẩm Giai thảy bức thư vào trong than củi. Thư bị thiêu cháy chẳng còn gì.
“Ngày mai Mục Tổng quản cứ làm theo như trong thư là được.”
Trà đã nguội, Mộ Phong ra ngoài quán trà. Bầu trời kinh thành bị mây đen mịt mùng bao trùm, che lấp cả ánh trăng lẫn sao trời.

Lúc Thẩm Giai về phủ thì Đỗ Yểu Yểu đang say giấc nồng.
Chẳng biết nửa đêm nửa hôm hắn lên cơn điên khùng gì mà chong đèn bên ngoài lên, sau đó hối hả đè lên người nàng.
“Chưa ướt! Còn chưa làm ướt mà!” Đỗ Yểu Yểu kêu lên. Thế nhưng Thẩm Giai đã lột áo ngủ của nàng ra và đâm thẳng dương vật cứng như sắt, ngẩng cao đầu vào trong vùng kín của cô.
“Yểu Yểu, ta vào đây!” Đêm nay Thẩm Giai mất kiên nhẫn một cách lạ thường, hắn chỉ mới đâm ngón tay vào huyệt vài lần rồi mò mẫm cho ra chút nước mà đã đưa quy đầu vào miệng huyệt rồi.
“Căng quá…” Đỗ Yểu Yểu nằm sụp xuống, cố gắng nhận lấy nó.
Bình thường Thẩm Giai mà qua loa màn dạo đầu như vậy thì nàng sẽ không bao giờ để yên cho hắn làm. Có điều đêm nay là đêm cuối cùng trước khi thế cục ở hoàng cung thay đổi, nàng có thể cảm nhận được sự sốt ruột của Thẩm Giai.
Người con trai được trời cao ưu ái mà cũng đến mức phải lo nghĩ, kiêng dè!
Vật đàn ông đâm xuyên qua những nếp thịt mềm mại rồi vùi sâu vào điểm nhạy cảm và ghì chặt lấy nó. Hắn khẽ khàng nhấp vài cú. Bỗng một làn nước nhèm nhẹp chảy lên lỗ niệu đạo trên quy đầu.
Thẩm Giai thở hắt ra một cách sướng rơn: “Muốn nằm trong Yểu Yểu thế này cả đời quá.”
“Chàng nói linh tinh gì đó!” Ai muốn “gắn liền” với hắn cả ngày chứ, bộ không sợ đau thận à!
“Ta chẳng muốn rời khỏi nàng đâu.” Thẩm Giai tiếp tục chen vào sâu bên trong ngõ hẻm. Đỗ Yểu Yểu cảm thấy dường như hắn đang tỳ vào tử cung, đó là một xúc cảm nhoi nhói nhưng lại sảng khoái quá đỗi khiến người nàng run bần bật.
“Đừng đâm sâu quá, hỏng hết thì sao!” Nàng đánh yêu vào vai hắn.
Thẩm Giai hôn lên môi nàng để trấn an: “Có đâm vào thật đâu mà.” Hai cái miệng phía dưới của nàng, cái thì nuốt trọn thanh kiếm của hắn, cái thì dẫn dắt hắn đi vào nơi bí ẩn nhất của một người con gái.
Đỗ Yểu Yểu thở dốc, sợ Thẩm Giai tinh trùng lên não đâm tọt vào nơi sâu nhất.
“Ưm… Để ta ra… ra một lần rồi chàng vào lại…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận