Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm sau, Hoàng đế mệnh cho Thái tử và Thần vương tiến cung sớm để tra hỏi chuyện dâm loạn của Thần vương.
Nguyễn Quý phi ở hậu cung hay tin, dò la được nội dung trong tấu chương mật mà Thái tử trình lên bèn sai người đi suốt đêm tới chỗ Sở Tuân, báo cáo với hắn ta.
Sở Tuân lo lắng cả đêm hôm đó, bàn bạc đối sách với các phụ tá của mình.
Một phụ tá đề xuất ý kiến: “Thưa vương gia, chi bằng chúng ta tiên phát chế nhân, ngài hãy cáo ốm, tạm thời không tiến cung để xem thử tình hình biến chuyển thế nào ạ.”
Trước đây, Sở Tuân thường lén qua đêm tại cung của Mân quý nhân nên vô tình để lại rất nhiều vật chứng. Lúc hắn ta bị gãy dương vật là ở ngay trong lúc điên loan đảo phượng với Mân quý nhân. Hắn ta bị nữ nhân này ngồi gãy, quả là éo le.
Song, đó lại là phi tử của phụ hoàng nên Sở Tuân không thể liều lĩnh giết được. Hắn ta đã tìm rất nhiều cơ hội để khiến Mân quý nhân chết đi một cách thầm lặng, khổ nỗi lần nào nàng ta cũng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Hiện giờ, nàng ta đã đầu quân cho Thái tử, trình lên Hoàng đế hai bằng chứng chứng minh tội thông dâm của hai người họ và thẳng thắn thú tội với Hoàng đế.
Quần phất qua thân dưới mềm xèo, Sở Tuân không thể không nghi ngờ Mân quý nhân là tay trong của Thái tử, ngay từ đầu nàng ta đã muốn dụ hắn ta vào tròng rồi.
Sở Tuân cắn răng, gằn giọng một cách căm hận: “Cứ trốn chui trốn nhủi thế này thì có khác gì tự nhận ta có tội đâu? Chỉ là một phi tử thất sủng thôi mà, bổn vương không tin cô ta quan trọng hơn một Hoàng tử! Mẫu phi sẽ tự khắc lấp liếm cho bổn vương với phụ hoàng thôi!”
Hắn ta gõ thư án cồng cộc làm nước trà sóng sánh, tràn ra ngoài: “Ta đã lệnh cho Mộ Phong dẫn tám trăm vệ sĩ phòng thủ cùng với binh sĩ canh giữ Huyền Vũ Môn từ trước đó rồi. Hồi xưa, binh sĩ này từng theo ngoại tổ bổn vương xuất chinh Kinh Châu, là tay chân thân tín của Nguyễn gia. Bổn vương từ Huyền Vũ Môn tiến cung yếu kiến phụ hoàng thì sẽ không sao đâu, các vị đừng quá lo lắng.”
Hoàng cung có bốn cổng tất cả, ngồi bắc hướng nam là Huyền Vũ và Chính Ngọ, hướng đông là Đông Hoa, hướng tây là Tây Hoa.
Tuy nhiên, Sở Tuân không lường được rằng tình thế ở Huyền Vũ Môn đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Rạng sáng canh năm giờ Dần, Mộ Phong đã chuốc say binh sĩ canh gác Huyền Vũ Môn và dẫn tám trăm vệ sĩ tiến qua Chính Ngọ Môn để mai phục.
Còn Huyền Vũ Môn không có binh sĩ canh gác nên đã bị người của Đông Cung chiếm đóng nhanh chóng.

Sở Tuân dẫn người thúc ngựa đến gần Huyền Vũ Môn. Bốn bề yên ắng một cách khác thường, chỉ có vài ba thủ vệ đứng canh hai bên cổng.
Hắn ta xuống ngựa rồi chậm rãi đi tới. Lúc ngang qua cổng thành, hắn ta thấy có bóng người lấp ló trên đầu tường. Phụ tá nhìn cái bóng đó chằm chằm rồi cả đám giơ cung tên lên bày binh bố trận.
Phụ tá gầm lên: “Vương gia, có mai phục!”
Sở Tuân quay ngoắt đầu lại, một đám người đang đi đi về về trên tường thành cao chót vót. Một nam tử áo xanh đang giơ cũng tên chĩa vào mi tâm hắn ta từ xa.
Một mũi tên bắn tới thật nhanh như sao băng, Sở Tuân túm lấy phụ tá bên cạnh qua đỡ thay mình.
Sau đó hắn ta hối hả thúc ngựa chạy thục mạng tới cổng cung.
Biển tên “vèo vèo” từ phía sau bắn tới với khí thế sấm vang chớp giật, Sở Tuân bị trúng một mũi tên vào áo may ô, ngã nhào xuống ngựa.
Phụ tá và thị vệ mà Sở Tuân mang theo đều đã bị đối thủ chế ngự.
Một toán binh vệ bao vây hắn ta, đông đến mức không một kẽ hở.
Thẩm Giai xuống cổng thành, giơ một thanh kiếm sắc bén lên. Thân kiếm trắng như tuyết lóe lên tia sáng lạnh thấu xương dưới sắc đỏ của bình minh.
“Thẩm Giai, ngươi dám mưu sát Hoàng tử!” Sở Tuân lảo đa lảo đảo, quát.
Thẩm Giai đi tới một cách ngạo mạn, ống tay áo rộng rãi phất phới trong gió. Hắn thốt những lời đầy khí phách.
“Thần vương Sở Tuân âm mưu tạo phản, ép vua thoái vị, thuộc hạ Mộ Phong đã dẫn tám trăm vệ sĩ nhận tội tại Chính Ngọ Môn. Thẩm mỗ phụng lệnh Thái tử bắt phản tặc, thế thì mưu sát ở đâu ra?”
“Mộ Phong, ngươi… Các ngươi!”
Mộ Phong dẫn binh mai phục là để phòng hờ cơ mà, sao tự dưng lại đầu hàng chứ?
Sở Tuân nhận ra nhiều khả năng Mộ Phong đã bị phe Thái tử mua chuộc bèn gào với xung quanh: “Binh sĩ canh gác Huyền Vũ Môn đâu? Binh sĩ đâu? Người của Đông Cung các ngươi dám trơ tráo chiếm giữ cổng thành! Quả là xấc xược!”
“Mới sớm ra binh sĩ gác cổng đã say mèm. Hôm nay, Huyền Vũ Môn sẽ nằm dưới sự quản lý của Thái tử!” Thẩm Giai cao thượng nhìn Sở Tuân bằng nửa con mắt.
Sở Tuân dè dặt dáo dác nhìn xung quanh để tìm kiếm viện binh.
Song, Thẩm Giai đã dùng cái mũi nhọn hoắc của kiếm để nhấc tràng hạt trên cổ hắn ta lên, dập tắt tia hy vọng le lói trong lòng hắn ta: “Vĩnh Ninh hầu phủ tham gia vào cuộc mưu phản của Thần vương, hiện đã bị Ngự Sử Đài bao vây tiễu trừ!”
“Ngươi… Các ngươi…” Sở Tuân tức giận đến mức hộc máu, điên tiết chửi bới: “Thẩm Giai, con chó của Thái tử! Thành thân với con điếm Đỗ Yểu Yểu kia là đáng lắm! Con dâm phụ kia ngực thì to, cái lỗ thì mềm, dâm đãng đến mức đòi khẩu giao, đòi làm tình với đàn ông…”
Nỗi căm hận bừng cháy cả đôi mắt, Sở Tuân liều mạng chửi rủa Thẩm Giai.
“Lạch cạch!” Chuỗi tràng hạt bị kiếm chém đứt, vung vãi ra đất. Thẩm Giai quét kiếm qua một lọn tóc dài của Sở Tuân, lưỡi kiếm sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng hắn ta.
“Thứ hoạn quan như ngươi đừng có ăn không được thì đạp đổ!” Hắn đẩy kiếm tới một tấc, họng Sở Tuân tức thì chảy máu ròng ròng: “Ngự sử phu nhân là nữ nhân mà cả đời ngươi có muốn chạm đến cũng không được!”
“Ha ha ha ha…” Sở Tuân phá lên cười sằng sặc: “Ngươi có biết bổn vương suýt chút nữa đã…”
Thẩm Giai rút kiếm kề sát vào cổ hắn ta rồi vung mạnh về phía trước. Máu văng tung tóe. Đầu Sở Tuân lăn lông lốc trên mặt đất.
Hắn nhặt cái đầu lên với gương mặt không chút cảm xúc rồi ra lệnh cho thị vệ: “Thần vương làm phản, theo luật phải chết, treo thi thể hắn trên Huyền Vũ Môn phơi thây ba ngày để cảnh cáo!”

Thẩm Giai xách đầu Sở Tuân bước vào điện Thái Cực, Sở Chính đang quỳ trước long tháp xin Hoàng đế tha tội.
“Thần vương tạo phản, làm loạn tại Huyền Vũ Môn, nhi thần đã phái người dẫn binh thu phục nhưng chưa kịp thông báo với phụ hoàng, xin phụ hoàng xử phạt nhi thần.”
Thẩm Giai quỳ xuống, cúi đầu một cách trung thành: “Lo sợ rằng thánh thượng bị giật mình, thần tới để hộ giá đây ạ.” Nói rồi hắn đặt cái đầu ra trước mặt mình.
Hoàng đế đã được Tiểu Hoàng Môn bẩm báo trước rằng Thần vương đã bị Thái tử trừ khử, nay lại thấy mặt mày hung tợn cùng với cái cổ máu me be bét của Sở Tuân, nỗi đau khổ xen lẫn bàng hoàng dâng lên trong lòng ông ta, mình mẩy toát cả mồ hôi lạnh.
Thái tử là dòng chính, vừa có tài vừa có đức trong khi Thần Vương lại là một kẻ ngang tàng, chỉ biết cậy thế hiếp người. Hai người giành giật gay gắt vị trí Thái tử đã bấy lâu nay song Hoàng đế luôn mở một mắt nhắm một mắt. Mặc dù ông ta thiên vị Thần vương nhưng ông ta thật sự không tìm ra được cái cớ nào để phế truất Thái tử.
Hôm qua, Thái tử trình lên bằng chứng Thần vương thông dâm với phi tần trong cung, Hoàng đế vốn muốn việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không, ai ngờ Sở Tuân lại thiếu kiên nhẫn đến mức để Thái tử nắm thóp được. Hoặc là Thái tử đã nhịn Sở Tuân rất lâu vì kế hoạch giết huynh mình hôm nay.
Một đứa Hoàng tử dám giết cả huynh nó thì còn ngại ngần giết cha ư?
Hoàng đế nhìn hai quân thần đang một xướng một họa kia, ho những tiếng đầy khô khốc.
“Thái tử có công tiêu diệt quân phản loạn, theo lý nên được thưởng chứ không phải lĩnh phạt. Thần vương kiêu căng ngạo mạn, chưa từng có cống hiến gì cho triều đình, đã không biết hối cải thì thôi.”
“Truyền ý chỉ của trẫm xuống: Thái tử văn thao vũ lược, trí dũng song toàn. Hôm nay, trẫm sẽ giao lại triều chính cho Thái tử, từ nay về sau mọi chuyện lớn bé trong triều đều do Thái tử quản lý. Chút nữa hãy viết tấu chương đi!”
Sở Chính sợ hãi từ chối: “Phụ hoàng, không thể được…”
Hoàng đế che miệng ho sù sụ: “Trẫm đã bệnh nặng lắm rồi, Thái tử hãy chăm lo nước nhà cho tốt vào…” Nét mặt ông ta đầy bình tĩnh, không biết đó chỉ là vỏ bọc hay còn ẩn chứa ý nghĩ nào khác: “Đây cũng là tâm nguyện của vi phụ.”
Sở Chính tỏ ra gượng gạo, buộc phải nghe theo: “Vậy thì nhi thần xin lĩnh mệnh.”
Chuyện Thần vương đã giải quyết xong, Thẩm Giai quay sang Sở Chính xin chỉ thị: “Dù Thần vương đã chết nhưng Thần vương phủ và bè đảng của hắn vẫn còn, kính mong Thái tử hãy sớm đưa ra quyết định!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận