Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ma âm lọt vào trong tai, Đỗ Yểu Yểu nhìn về phía phát ra âm thanh, bất thình lình Thẩm Giai đang đứng phía sau mấy bụi cây màu xanh.
Đỗ Yểu Yểu giật mình, nàng vội đẩy Tống Hành Giai ra.
Tống Hành Giai chậm rãi đứng dậy, hắn ta giải thích: “Biểu muội bị ngã, ta chỉ đỡ biểu muội thôi.”
Thẩm Giai bước từng bước đến trước mặt của hai người, cánh tay dài của hắn kéo Đỗ Yểu Yểu lạ rồi quan tâm săn sóc lên tiếng: “Lần trước thì ngã trên giường của biểu ca, lần này lại ngã vào lòng của biểu ca, Yểu Yểu nàng nói xem, sao nàng lại dễ ngã như vậy chứ?”
Thẩm Giai không nghiến răng nghiến lợi, cũng không chửi ầm lên, Đỗ Yểu Yểu có cảm giác hắn như thế này còn đáng sợ hơn cả lúc tức giận nữa, giống như sóng biển cuồn cuộn bên dưới mặt biển phẳng lặng vậy, có thể nuốt chửng nàng bất cứ lúc nào.
Cánh tay của Đỗ Yểu Yểu bị Thẩm Giai nắm đến đau, nàng cố nhịn cơn đau ở tay sờ vào tay của hắn rồi nói: “Đừng nhắc đến chuyện quá khứ nữa, hôm nay là ngoài ý muốn, ta tế lễ xong rồi, chúng ta về thôi.”
Thẩm Giai buông Đỗ Yểu Yểu ra, hắn lấy một chiếc khăn tay từ trong tay áo ra rồi chậm rãi lau chùi mu bàn tay: “Thân mật với biểu xong rồi, cũng nên quay về rồi.”
Câu nói này ẩn chứa sự châm chọc, thái độ ngạo mạn, ghét bỏ, ngay cả khăn lau tay Thẩm Giai cũng cố tình vứt xuống dưới chân của Tống Hành Giai.
Đỗ Yểu Yểu không dám đến gần Thẩm Giai, nàng dịu dàng dỗ dành hắn: “Có chuyện gì, chúng ta về nhà rồi nói.”
“Về nhà nói gì cơ?” Thẩm Giai không hề khách sáo, hắn mỉa mai nói: “Huynh muội hai người nếu như vẫn chưa nói xong tình cũ vậy thì ta có thể dành cho hai người chút thời gian để nói tiếp?”
Thẩm Giai không định bỏ qua thật mà, Đỗ Yểu Yểu cắn môi nghĩ kế sách.
Tống Hành Giai dịu dàng nói: “Thẩm đại nhân đa nghi rồi, ta và biểu muội rất trong sạch, chúng ta chỉ có tình cảm giữa huynh muội với nhau thôi chứ không hề có tình cảm nam nữ.”
Thẩm Giai càng nắm chặt tay trong ống tay áo hơn, hắn thật sự rất muốn đấm cho Tống Hành Giai một đấm.
Hắn tiến lên phía trước hai bước, chất vấn thẳng Tống Hành Giai: “Vậy thì tại sao ngươi lại đặt hai tay vào sau lưng nàng ấy?” Đây là dáng vẻ ôm ấp, không phải động tác người đỡ nên làm.
Tống Hành Giai mím môi, hắn ta đang lựa lời.
Đỗ Yểu Yểu cướp lời, nàng nói: “Ban nãy ta đang khóc, biểu ca chỉ đang an ủi ta mà thôi.”
Hai mắt nàng đỏ hoe, giống hệt dáng vẻ đã từng khóc.
“Nàng khóc vì Vĩnh Ninh hầu hay là khóc vì Nguyễn thị.” Thẩm Giai cười mỉa: “Sợ là mừng đến chảy nước mắt thôi.”
Đỗ Yểu Yểu đã từng trải nghiệm Thẩm Giai độc mồm độc miệng ra sao rồi, nhưng sao hắn có thể nói nàng sẽ cảm thấy vui mừng trước cái chết của Nguyễn thị ngay trước mặt Tống Hành Giai được cơ chứ?
Dù cho Tống Hành Giai là anh trai lớn học Thanh Hoa, là người trong lòng thời hiện đại của nàng nhưng Đỗ Yểu Yểu chưa từng mong Nguyễn thị sẽ chết rồi nhường lại vị trí cho mình.
Thẩm Giai sẽ không buông tha cho nàng, Đỗ Yểu Yểu quá hiểu điều đó.
Nàng không cầm lòng được mà phản bác lại Thẩm Giai: “Chàng nghĩ ai cũng máu lạnh vô tình như chàng sao?”
Thẩm Giai nhìn Đỗ Yểu Yểu chằm chằm, trong đôi mắt hắn như có ngọn lửa muốn đốt cháy nàng: “Biểu ca tốt của nàng có tình có nghĩa, nàng ở lại Vĩnh Ninh hầu phủ tuẫn táng luôn đi.”
Hắn lạnh lùng để lại một câu rồi vung tay rời đi.
“Yểu Yểu.” Tống Hành Giai lo lắng nhìn Đỗ Yểu Yểu.
“Không sao đâu.” Đỗ Yểu Yểu bình tĩnh, bốn phía vắng lặng, không thấy bóng dáng Ngân Diệp đâu nữa.
“Bình thường hắn… cũng đối xử với muội thế này sao.” Tống Hành Giai ngập ngừng lên tiếng hỏi.
“Không phải.” Đỗ Yểu Yểu nói sự thật: “Giận dỗi nên hơi khó dỗ thôi.”
Đỗ Yểu Yểu đoán có lẽ Ngân Diệp đã bị Thẩm Giai bắt đi rồi, nàng sợ sẽ có gì không hay bèn nói tạm biệt Tống Hành Giai: “Muội về phủ tìm tỳ nữ của mình đây, ca ca huynh bảo trọng, ta sẽ nghĩ cách cứu mọi người.”
“Muội không cần làm khó bản thân đâu.” Tống Hành Giai khuyên nhủ nhưng Đỗ Yểu Yểu đã chạy xa, câu nói “cố gắng chăm sóc bản thân” ngay phía sau đó cũng bay theo gió.
Ra khỏi Tống phủ, Đỗ Yểu Yểu trông thấy Nghiêm Cẩn, nàng hỏi: “Đại nhân đâu rồi?”
Nghiêm Cẩn chỉ tay về phía Đông.
Đó là con đường quay về phủ, Đỗ Yểu Yểu chạy bước nhỏ, nàng lập tức leo lên xe ngựa.
“Chẳng phải bảo trong bụng có tiểu công tử sao?” Thấy Đỗ Yểu Yểu chạy nhanh như thế, Nghiêm Cẩn bĩu môi nói: “Nữ nhân bây giờ thật biết lừa người mà…”
Đỗ Yểu Yểu quay về phủ, Thẩm Giai giống như một lớn thần tôn kính, hắn ngồi ngay ngắn trong phòng ngủ của mình.
Nàng vừa mới bước chân vào cửa thì một chén trà “bộp” một tiếng rơi xuống bên chân nàng, kèm theo đó là tiếng quát đầy giận dữ: “Cút đi.”
Đỗ Yểu Yểu giật mình nhảy dựng lên, Thẩm Giai đang nổi cơn thịnh nộ, nàng cũng không nên đi đổ thêm dầu vào lửa nữa.
Quay người ra đến cửa, nàng lại nghe thấy tiếng hét của người trong phòng: “Cút đi tắm rửa.”
Đỗ Yểu Yểu cạn lời, Thẩm Giai đang chê nàng bẩn sao?
Hai tỳ nữ đang đứng ở sân đi tới, họ cúi người rồi nói: “Phu nhân.”
Đỗ Yểu Yểu để mặc cho tỳ nữ sửa soạn cho mình, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo xong xuôi, nàng lại xuất hiện trước mặt Thẩm Giai một lần nữa.
Nàng mang trong mình suy nghĩ muốn lấy lòng Thẩm Giai, xuân sam màu hồng nhạt tôn lên dáng người yểu điệu thướt tha của nàng. Không tô son điểm phấn, gò má bị nước nóng trong phòng tắm làm đỏ ửng.
Mây đen rợp trời, nàng là nụ hoa e ấp trong nhà kính.
Thẩm Giai nhìn thấy Đỗ Yểu Yểu một lần nữa, vẻ mặt của hắn cũng tốt hơn trước nhiều.
Đỗ Yểu Yểu cầm ấm trà lên rồi rót đầy chén cho Thẩm Giai, sau đó nàng cẩn thận hỏi: “Ngân Diệp đâu rồi?”
“Nàng vì một tỳ nữ nên mới đến tìm ta sao?” Thẩm Giai vô cùng coi thường.
“Không thì sao?” Đỗ Yểu Yểu hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ kêu trời kêu đất tự thuật lại bằng chứng vụng trộm giữa ta và biểu ca cho chàng nghe sao.” Đỗ Yểu Yểu thật sự rất ghét một Thẩm Giai bụng dạ hẹp hòi, nhỏ mọn như thế này.
Thẩm Giai nghẹn họng, hắn không vui nói: “Loại tỳ nữ ăn cây táo rào cây sung như Ngân Diệp nên bị đánh chết mới phải.” Phu nhân vụng trộm tỳ nữ lại giúp canh chừng.
Đỗ Yểu Yểu tức giận nói: “Đánh chết tỳ nữ thì có gì tài giỏi, chàng giỏi như thế, đánh chết ta bằng một gậy là được rồi.”
Hốc mắt nàng cay cay, suýt chút nữa nước mắt chảy xuống, nói chuyện với Thảm Giai khó quá.
“Nàng thật sự nghĩ là ta không dám làm gì nàng sao?” Bờ môi mỏng của Thẩm Giai mím chặt, ánh mắt lóe lên sự lạnh lùng tàn nhẫn.
Tự dưng Đỗ Yểu Yểu rùng mình, Thẩm Giai không giết chết nàng, không có nghĩa là hắn sẽ không có cách nào khác hành hạ nàng.
Đỗ Yểu Yểu tỏ ra yếu thế, nàng vừa đáng thương vừa ấm ức nói: “Ta thì là gì chứ, chỉ là một con gà mái không biết đẻ trứng, là một đứa ăn trên ngồi chốc. Lâm Thư Uyển cành vàng lá ngọc, cái gì mà chẳng tốt hơn ta chứ?”
Cũng bởi vấn đề sinh nở, có rất nhiều người lắm chuyện ở trong Kinh Thành buông lời chế giễu mỉa mai Đỗ Yểu Yểu. Nàng biết Sở Tuân và Hồng Ngạc làm, để tránh nghi ngờ nên nàng cũng không nhắc đến tên của công chúa.
“Nàng biết thế là tốt.” Thẩm Giai đáp lời, vẻ mặt ngạo mạn: “Cũng biết mình đấy”
Đỗ Yểu Yểu nhìn gương mặt đáng hận kia, nàng rất muốn nhổ nước miếng lên mặt hắn.
Nàng không thể sinh con chẳng phải là vì thuốc hắn âm thầm cho nguyên chủ uống hay sao. Nàng tự giễu, hắn mặt không đỏ, tim không loạn cũng đành, nhưng sao lại tỏ ra ngay thẳng như thế chứ.
Có việc cần nhờ người ta nên không thể không cúi đầu.
Đỗ Yểu Yểu cầm ly trà Thẩm Giai đã từng uống lên rồi nhấp một ngụm, ra vẻ ngoan ngoãn nói: “Ta muốn sống một cuộc sống yên bình cùng với chàng.”
Thẩm Giai vươn những ngón tay thon dài ra gõ lên trên văn kiện: “Điều kiện thì sao?”
Quả nhiên, Thẩm Giai đã biết trước Đỗ Yểu Yểu sẽ đến cầu xin mình, nàng cũng nói thẳng: “Chàng muốn thế nào mới chịu bỏ qua cho Tống gia, buông tha cho Tống Hành Giai?”
“Còn phải xem thành ý của nàng đã.” Thẩm Giai mỉm cười như không: “Về công là phản đảng, về tư là tình địch, nàng cũng phải cho ta chút lợi ích gì đó chứ?”
“Lợi ích gì?”
Thẩm Giai hất cằm, ý chỉ mặt đất.
“Quỳ xuống.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận