Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quỳ xuống lạy trời lạy đất, lạy phụ lạy mẫu, nào có ai quỳ phu quân nhà mình đâu? Đỗ Yểu Yểu thẳng lưng, không chịu khuất phục.
Âm thanh Thẩm Giai mềm mại, chỉ chỉ hạ thân: “Nhanh, quỳ xuống liếm cho ta.”
Cầm thú thời thời khắc khắc đều có thể động dục!
Đỗ Yểu Yểu chần chừ. Nàng từng nhìn thấy nữ nhân vùi đầu vào dưới háng nam nhân, liếm mút dương vật như đang ăn cao lương mỹ vị. Nhưng như vậy không có nghĩa nàng muốn trở thành người như thế.
Ít nhất, nếu muốn liếm thì cũng phải dưới tình huống ‘lưỡng tình tương duyệt’, phát ra từ nội tâm chứ không phải nam nhân bày ra tư thái ở trên, mệnh lệnh cho nàng thần phục.
“Sao? Không chịu cúi đầu sao?” Thẩm Giai nhìn nàng, gương mặt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn: “Nàng nói muốn sống với ta thật tốt mà nói nàng liếm một chút đã ủy khuất rồi? Phu thê chú trọng có qua có lại, ta làm giúp nàng nhiều hay ít trong lòng nàng không rõ sao?”
Đỗ Yểu Yểu khẽ thở dài. Lúc ở trên giường, một khi nam nhân muốn dụ dỗ nữ nhân thì đừng nói là liếm, quả thực hắn có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào.
Thôi, coi như bù đắp lại cho hắn một chút vậy.
Đỗ Yểu Yểu quỳ xuống, đưa tay cởi bỏ tiết khố của hắn ra, nhưng mãi lâu sau vẫn không thể làm được.
Thẩm Giai cắn răng chịu đựng, lấy khăn ướt lau đi rồi mới đưa tới bên miệng Đỗ Yểu Yểu.
Không có mùi. Đỗ Yểu Yểu há miệng, ngậm quy đầu thô to vào trong miệng.
Quy đầu dưới đầu lưỡi nàng khẽ giật giật, Thẩm Giai bắt đầu phản ứng kịch liệt. Nàng khẽ liếc mắt nhìn hắn, gương mặt hắn biểu lộ đang cố gắng kiềm chế, yết hầu lên xuống, bàn tay cầm tách trà siết chặt, trở nên trắng bệch.
Thích như vậy sao?
Đỗ Yểu Yểu nhớ tới lúc Thẩm Giai liếm cho nàng, cảm giác hắn ôn nhu liếm láp, quý trọng tỉ mỉ ấy không tệ chút nào.
Thậm chí còn vượt qua cả khoái cảm dục vọng, là một loại tình yêu lỗi giác và thỏa mãn.
Thẩm Giai thì sao? Là đơn giản phát tiết dục vọng hay là…
“Yểu Yểu, nhẹ chút…”
Thẩm Giai kêu lên, răng nanh của nàng xẹt qua làn da yếu ớt của hắn.
Đỗ Yểu Yểu không có kinh nghiệm, phun ra nuốt vào dương vật theo bản năng.
Nàng nhìn thấy người ta dùng lưỡi đảo quanh đỉnh quy đầu, hai tay dùng sức chăm xong hai túi âm nang, nhưng nàng không có ý định lấy lòng Thẩm Giai nên chỉ muốn nhanh chóng làm xong.
Thẩm Giai cúi đầu, nhìn chăm chú động tác của Đỗ Yểu Yểu.
Nàng quỳ gối trước hạ thể hắn, lông mi dài cong vút như bước, gương mặt trắng nõn mềm mại, đôi môi đỏ hồng như cánh hoa đào ngậm lấy hắn.
Hai má nhỏ phồng lên, nước bọt trong suốt thấm ướt côn thịt, lâu dần trượt rơi xuống dưới dọc theo khóe miệng nàng.
Ôn nhu lại dâm mĩ.
Chính là nữ nhân của hắn.
Chỉ có thể làm loại chuyện này cho hắn.
Thẩm Giai yêu thương vuốt ve mái tóc dài mượt của nàng rồi lại vuốt ve hai bên má.
Đỗ Yểu Yểu ngậm côn thịt đã cảm thấy khó chịu lại còn bị hắn sờ tới sờ lui, cộng thêm hiện tại nàng vẫn cho gì vào bụng khiến nàng đột nhiên cảm thấy buồn nôn, ngậm côn thịt trong miệng liên tục nôn khan.
Nàng đẩy hắn ra, ngồi dưới đất che miệng ho khan.
Thẩm Giai đưa chưa nàng một tách trà, Đỗ Yểu Yểu bĩu môi, chán ghét liếc mắt nhìn tiểu Thẩm Giai.
– Đầu sỏ gây nên.
Một cái liếc mắt này Thẩm Giai nhìn thấy rất rõ. Hắn lạnh mặt, một chút ôn nhu vừa rồi lập tức biến mất không chút dấu vết.
“Tiếp tục!” Hắn ra lệnh.
Cả thể xác và tinh thần của Đỗ Yểu Yểu đều cảm thấy khó chịu, xoay đi: “Ta không muốn.”
“Chê ta bẩn?” Thẩm Giai sẽ không nghĩ đến trường hợp nàng có thai. Năm ngày trước thái y mới vào phủ bắt mạch cho nàng. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh hai người ôm ôm ấp ấp, cơn tức giận của hắn lập tức không có chỗ phát ra, phẫn hận nói: “Chỉ sợ nếu đối tượng là Tống Hành Giai thì nàng nhất định sẽ cố gắng ăn cho hắn đi!”
“Thẩm Giai, chàng điên à!” Đỗ Yểu Yểu căm tức, đứng thẳng dậy. Nàng chưa từng thấy ai vội vội vàng vàng tự đội nón xanh cho mình như vậy.
“Muốn nói ta gây sự?” Đỗ Yểu Yểu trước nay luôn dịu ngoan, biểu hiện lúc này của nàng khiến cho Thẩm Giai nghĩ mình nói trúng tim đen, làm nàng thẹn quá hóa giận.
Hắn hạ y sam, che dương vật đi, ra vẻ hèn mọn nói: “Khẩu giao kém như vậy, mệt cho ta còn phải dạy dỗ nàng. Người non nớt nhất trong thanh lâu còn hầu hạ tốt hơn cả nàng.”
Nếu như con người có thể tức đến mức phát nổ thì có lẽ cơ thể Đỗ Yểu Yểu đã sớm chia năm xẻ bảy rồi. Nàng hận không thể cầm tách trà trên án ném thẳng vào gương mặt anh tuấn kia của Thẩm Giai.
Ngựa giống đúng là ngựa giống. Nàng mới bỏ mặc bao lâu mà hắn đã nhớ thương tới ‘cừu non’ trong thanh lâu rồi?
Đỗ Yểu Yểu đưa tay về phía Thẩm Gia.
“Cái gì?” Hắn kinh ngạc.
“Hưu thư!” Đỗ Yểu Yểu nói từng chữ rõ ràng.
Trước cung biến, hắn để lại một phong thư, nói nếu như Thần Vương thắng thì sẽ là đường lui cho nàng. Thái tử thuận lợi chiến thắng nên đương nhiên nàng cũng không để ý đến bức hưu thư này.
“Ha!” Thẩm Giai mỉa mải nhìn nàng: “Nàng nghĩ rằng ta sẽ thả nàng đi để nàng và Tống Hành Giai song túc song phi sao?”
“Thân thể ta kém, không thể sinh con, lại còn sống loạn như vậy, không thể liên lụy đến Thẩm đại nhân kết tân hoan được.” Đỗ Yểu Yểu bình tính nói: “Tống gia và Tống Hành Giai, ngài muốn bỏ qua thì bỏ qua, không muốn bỏ qua thì cũng lắm ta chết chung với bọn họ. Dù sao thì không phải ngài từng nói để ta tuẫn táng cùng Vĩnh Ninh hầu phủ sao?”
Thẩm Giai cứng họng, không thể trả lời. Một lúc lâu sau mới có thể nói: “Tống Hành Giai bị đày đến nơi lạnh lẽo như vậy, cơ thể nàng lại kém, có thể đi đến nơi lưu đày hay không còn không biết.”
“Ngài còn phải quản sống chết của một công cụ phát tiết dục vọng sao?” Đỗ Yểu Yểu cười lạnh phản bác.
“Nàng có biết thế nào gọi là công cụ phát tiết không?” Gương mặt Thẩm Giai nghiêm túc hỏi lại.
Đỗ Yểu Yểu trầm mặc một lúc lại nói: “Ta cũng chẳng khác công cụ phát tiết là mấy.”
Làm cùng Thẩm Giai, hắn nhu tình nhưng hết lần này tới lần khác không thèm để ý đến ý nguyện của nàng, bắt buộc nàng phải cúi đầu chấp nhận.
“Được, vậy hôm nay ta cho nàng mở mang kiến thức, để nàng biết cái gì gọi là công cụ phát tiết dục vọng!” Thẩm Giai sửa sang lại y phục, kéo tay nàng đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận