Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai cánh môi ngậm chặt phần gốc côn thịt, nuốt cả cây gậy vào trong.
Huyệt non vốn hồng hào mềm mại, lúc này bị làm đến mức đỏ bừng.
Bụng nhỏ bằng phẳng phồng lên theo hình dáng của dương vật.
Thẩm Giai nắm mông Đỗ Yểu Yểu và kéo về trước, nàng la lên sợ hãi: “A a a…”
Nàng chòng chành như ngồi trên lưng ngựa, thịt non bị hắn đâm mềm nhũn khó nhịn, Đỗ Yểu Yểu ôm chặt cổ Thẩm Giai, tựa đầu vào vai hắn rên rỉ và thở gấp.
“Đầu vú cọ sát làm ta ngứa quá.” Da thịt kề sát vào nhau, cơ thể nàng phập phồng, đầu ngực dựng thẳng ma sát lồng ngực của hắn, trêu ghẹo khiến ham muốn người ta dâng trào. Thẩm Giai nói: “Làm sao đây, ta muốn cắm mạnh vào trong.”
“Không, không cho… A…” Đỗ Yểu Yểu ngăn cản, khó khăn lắm nàng mới hưởng thụ cảm giác được đối xử dịu dàng mà.
“Vậy nàng phải tự mình ngăn lại.” Thẩm Giai dụ dỗ.
“Hả?” Đỗ Yểu Yểu không hiểu.
“Nàng nắm đầu vú mình lại, đừng để nó cọ vào ta.”
Mặt mo của Đỗ Yểu Yểu đỏ bừng, hơi xấu hổ.
“Nhanh lên nào Yểu Yểu.” Hắn giả vờ dùng sức: “Nếu không ta không nhịn được.”
Đỗ Yểu Yểu cắn một cái lên bờ vai Thẩm Giai, thẹn thùng lấy tay che đầu ti lại.
Đầu vú ma sát ở lòng bàn tay nàng nên ngày càng cứng hơn, còn xuất hiện cả khoái cảm tê dại.
Hai mắt Thẩm Giai sáng rực nhìn chằm chằm vào cảnh đẹp trước mắt, quan sát biểu cảm vừa sung sướng vừa ấm ức của nàng. Hắn vùi sâu vào hoa tâm quyến rũ của Đỗ Yểu Yểu: “Yểu Yểu, đầu ti của nàng ngứa không, ngứa thì tự xoa, tay ta không rảnh.”
“Sao?” Đỗ Yểu Yểu bị hắn cắm đến mức mơ màng, Thẩm Giai đâm mạnh một cái: “Xoa ngực đi.”
Thân thể còn thành thật hơn so với đầu óc, hai tay nàng đã bắt đầu xoa nắn.
Bầu ngực trắng tuyết bị biến dạng, gương mặt thanh thuần xinh đẹp kết hợp với động tác dâm loạn không tự chủ ấy khiến người ta dù muốn ngừng cũng không được.
Thẩm Giai nhấc cặp mông tròn trịa lên, rút ra rồi cố sức đi vào, cố ý lướt qua thịt non trên vách huyệt, xuyên qua hoa tâm và chạm vào miệng tử cung yếu ớt.
“A a a quá, quá sâu…” Bụng Đỗ Yểu Yểu co rút và la to.
“Yểu Yểu, nhịn một chút, ta sắp bắn rồi.” Thẩm Giai muốn rót vào tử cung của nàng, quy đầu chọc vào thịt non ở miệng tử cung, hăng hái xoay quanh.
“Không muốn không muốn không muốn…” Đỗ Yểu Yểu nắm bầu ngực, run rẩy nức nở, cửa huyệt điên cuồng co rút giống như muốn hút hắn vào bụng.
“Nàng ra trước.” Thẩm Giai liên tục lắc lư cơ thể nàng ma sát vào nơi đó, cả người Đỗ Yểu Yểu mềm nhũn, vừa ngã vào lòng hắn thì miệng tử cung cũng phun ra một dòng mật dịch.
Thẩm Giai đè lưng nàng lại, đột ngột cắm thật sâu, tinh dịch trắng đục như mũi tên bắn sâu vào tử cung của nàng.
“Sâu quá…” Đỗ Yểu Yểu cảm giác bụng mình đầy chất lỏng sền sệt, di chuyển khó khăn.
“Còn một lần nữa, Yểu Yểu.” Thẩm Giai lại cứng rắn bên trong hoa huyệt.
“Lần nào cũng đều lâu như vậy…” Đỗ Yểu Yểu chu môi trách móc, nắm chặt tay đánh vào vai hắn.
Thẩm Giai trêu ghẹo: “Phu nhân vừa xinh đẹp lại thơm mát ngọt ngào, ta không bắn hai lần, người người sẽ cười chê.”
“Háo sắc, cầm thú!” Đỗ Yểu Yểu mắng hắn.
Thẩm Giai vừa cắm vừa hôn: “Nàng không biết nàng xinh đẹp thế nào, nước của nàng ngọt ra sao đâu.”
Lúc nàng tự xoa ngực trông ngoan ngoãn cực kỳ, khiến người khác vừa nhìn đã ước có thể làm chết nàng. Lúc nàng cao trào, nước chảy ồ ạt ra ngoài, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
“Lúc lên giường, nam nhân các chàng chỉ biết lừa gạt người khác.” Đỗ Yểu Yểu ngã vào lòng hắn, quay đầu lại.
“Ta lừa nàng có ích gì, hửm?” Nàng đã cao trào hai lần, Thẩm Giai thêm sức rút cắm ma sát thịt non, đầu nấm va chạm vào miệng tử cung.
“A… Chàng, chàng thèm khát cơ thể của ta… muốn lừa ta… a sinh con cho chàng…” Đỗ Yểu Yểu run rẩy nói không thành tiếng.
“Ha.” Thẩm Giai cười khẽ: “Bị nàng phát hiện rồi.” Hắn chọc vào miệng tử cung, bàn tay đặt lên bụng nàng: “Ta muốn bắn đầy bụng nàng, để nàng sinh cho ta một đống Tiểu Thẩm Giai và Tiểu Yểu Yểu.”
“Nghĩ hay lắm, ta không phải lợn!” Đỗ Yểu Yểu hừ một tiếng, cắn lung tung trước ngực hắn, khi thấy quả thù du hồng hồng đằng trước, nàng bỗng “A” lên một tiếng rồi gặm lấy nó.
“A…” Thẩm Giai thở gấp, côn thịt càng cứng rắn hơn, hắn vội vàng la lên: “Nhả ra.”
Đỗ Yểu Yểu liên tục mút khiến eo của hắn tê dại, hắn ôm chặt mông nàng, va chạm lung tung vào vách tường, đâm cho người bên trên phải nhả miệng ra, ngậm lấy hắn mà co rút cao trào.
Tinh dịch sắp tràn ra khỏi khe hở ở miệng tử cung, Thẩm Giai đè nàng xuống giường, dùng sức ra vào hơn trăm cái rồi bắn loạn xạ vào vách tử cung.
“A hu hu…” Đỗ Yểu Yểu xoay eo lung tung, bụng dưới được lấp đầy căng tràn.
“Ngoan, ngoan, ngoan…” Thẩm Giai nhẹ nhàng xoa nắn hạt châu để vỗ về, từ từ rút ra khỏi tiểu huyệt, lấy gối kê dưới mông nàng.
“Nhiều quá…” Đỗ Yểu Yểu chỉ vào bụng mình không chịu bỏ qua.
“Một chút sẽ ổn ngay mà.” Thẩm Giai khẽ xoa nhẹ giúp nàng, giảm bớt cảm giác khó chịu vì bị tinh dịch lấp đầy.
Đỗ Yểu Yểu khẽ lườm hắn: “Ta có thể sinh thật sao?” Ai biết hắn cho nguyên chủ dùng bao nhiêu thuốc, thân thể có hư hao gì không.
“Tại sao không sinh được?” Thẩm Giai hỏi ngược lại, giải thích nghi ngờ: “Sức khỏe của nàng chỉ hơi yếu, không ảnh hưởng đến con nối dòng. Hơn nữa chúng ta vẫn luôn uống thuốc, không chừng có ngày sẽ có thôi.”
Nếu nàng mang thai thì hắn có thể yên lòng đôi chút, không cần lo ngày nào đó nữ nhân này sẽ nghĩ không thông, bỏ chạy với Tống Hành Giai.
Chẳng phải có con thì là có một mối ràng buộc rồi sao?
Đỗ Yểu Yểu rất muốn hỏi Thẩm Giai nói thật hay giả. Thuốc bồi bổ thân thể, dù có bổ thế nào đi nữa thì cũng đắng ngắt, làm việc vô ích.
Nàng trái lo phải nghĩ nhưng cuối cùng không hỏi, sợ hắn phát hiện nàng biết chuyện hắn bỏ thuốc mình.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, nàng định dùng chuyện này làm bè.
“Phu quân, ta muốn cầu xin chàng một chuyện.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận