Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Giọng quê, chàng nghe không hiểu đâu!” Đỗ Yểu Yểu vừa nói vừa lục tìm quần áo trong hòm.
Váy lụa mỏng màu tím càng điểm tô làn da trắng như tuyết của nàng, hàng mi dài mảnh, đáy mắt trong suốt, phấn nhẹ môi đào, tựa như tiên tử trên trời rơi xuống.
Thẩm Giai ôm nàng muốn hôn môi, Đỗ Yểu Yểu vội vàng dùng tay ngăn trở: “Đừng làm nhòe son môi của ta.”
“Không muốn ra ngoài.” Hai mắt Thẩm Giai sáng ngời, tựa như biến thành một bàn tay, thoáng cái có thể lột sạch nàng.
Ánh mặt trời bên ngoài sáng ngời, Đỗ Yểu Yểu không muốn tuyên dâm giữa ban ngày, đẩy thân thể dán tới phía mình ra: “Buổi tối, buổi tối…”
“Buổi tối mặc ta xử trí?” Thẩm Giai được một tấc lại muốn tiến một thước thì thầm.
“Ta đã làm chàng thiệt thòi bao giờ chưa?” Đỗ Yểu Yểu nũng nịu.
Thẩm Giai tìm một miếng lụa trắng tới phủ lên mặt nàng: “Che đi, quá hấp dẫn người.” Tiểu thành trấn rất hiếm thấy mỹ nhân tuyệt sắc, đừng để người có tâm nhìn trúng.
Hai bên ngã tư đường đủ loại cửa hàng san sát, châu báu trang phục, ăn vặt, rượu ngon, đều mang đặc sắc dị tộc.
Thẩm Giai nắm tay Đỗ Yểu Yểu chậm rãi đi dạo, tới gần bữa tối mới nghỉ chân trước một tửu lâu. Đỗ Yểu Yểu lại lôi kéo hắn vào một quán mì sợi.
“Vốn muốn mang nàng đi bồi bổ một chút.” Thẩm Giai ôm eo nhỏ không đủ một cánh tay của nàng.
Đỗ Yểu Yểu cười tủm tỉm: “Ta muốn ăn mì cùng chàng.”
Lúc nàng học cấp hai rất nghèo, không có lý tưởng cao xa gì. Giấc mộng thiếu nữ của nàng chính là cùng người mình thích ăn chung một bát mì Lan Châu.
Nàng sẽ nhìn đối phương rũ mắt giúp nàng nhặt hành thái và rau thơm, cẩn thận thổi nguội rồi mới đẩy tới.
Đây là sự lãng mạn của cuộc đời người thường.
Mộng của nàng vẫn còn, nhưng người cùng ăn mỳ lại thay đổi.
Tính tình Thẩm Giai cẩn thận, đã dặn lão bản không thêm rau thơm từ trước, Đỗ Yểu Yểu muốn hắn giúp lựa ra cũng không có cơ hội.
Trong tiệm nhỏ không nhiều người, Đỗ Yểu Yểu tháo khăn che mặt xuống, mấy người bên cạnh vang lên từng trận hít không khí, khiếp sợ vì dung mạo xinh đẹp của nàng.
Lại nhìn nam tử đối diện nàng, mặt mày trong sáng, khí chất lạnh nhạt, tựa như băng tuyết trên đỉnh núi, chỉ sẽ hóa thành dòng nước chân thành dịu dàng cho mỹ nhân áo tím.
Nghiễm nhiên là một đôi thần tiên quyến lữ.
Tiểu điếm bình phàm phong cách cổ xưa nhờ hai người mà như được phủ thêm một tầng ánh sáng lưu ly.
Một nam khách kề cận Đỗ Yểu Yểu nhìn không chuyển mắt, nước miếng bên khóe miệng suýt chảy vào trong bát. Thẩm Giai cảm thấy chán ghét, nâng tay áo che Đỗ Yểu Yểu lại, lạnh lùng sắc bén nhìn về phía nam khách.
Nếu ánh mắt có thể bắn tên thì chắc chắn người nọ nháy mắt đã trở thành cái sàng.
Lưng nam khách ứa mồ hôi lạnh, vội vàng tính tiền chạy trốn.
“Người ta cũng không làm gì.” Đỗ Yểu Yểu gắp một sợi mì lên, nhỏ giọng khuyên: “Khiếm tốn.”
“Ta muốn đào mắt hắn ra.” Mặt mày Thẩm Giai âm trầm. Không chỉ có thế, hắn còn muốn đâm chết hết tất cả nam nhân thèm muốn nàng.
“Chàng có để ta bình yên ăn mì không?” Đỗ Yểu Yểu ngại hắn sát phong cảnh. May là ở cổ lớn, nếu tới hiện đại ấy à, động cái đòi đánh đòi giết thì sớm hay muộn cũng vào tù ngồi dài.
Nàng mặc rất kín, chỉ lộ mặt và cổ. Nếu chỉ mặc bikini che chỗ nhạy cảm thì hắn phát điên mất à?
Nếu có thể xuyên ngược lại hiện thực thì tốt, mặc bikini dẫn Thẩm Giai dạo bờ biển một vòng, bảo đảm hắn tức giận sôi trào.
Thẩm Giai lặng im, nghe nàng cười khanh khách ngây ngô thì hỏi: “Nàng cười cái gì?”
Đáy mắt Đỗ Yểu Yểu lấp lánh ánh sáng: “Không có gì.”
Nàng thầm nghĩ chờ về Kinh sẽ làm ra một bộ bikini thử xem.
Canh suông mỳ trắng, thơm thì thơm thật, lại vẫn thiếu chút hương vị.
Nàng nhìn lọ tương ớt trên bàn ăn.
Thẩm Giai lập tức dời lọ đi: “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Hắn vẫn còn nhớ kỹ lần trước nàng ăn cay bị đau dạ dày.
Đỗ Yểu Yểu bất mãn kiều than một tiếng.
“Ngoan, lát nữa dẫn nàng đi chèo thuyền.” Thẩm Giai nhẹ giọng dỗ dành.
Mong đợi tiết mục buổi tối, Đỗ Yểu Yểu ăn xong một bát mì, Thẩm Giai tới bên hồ thuê một con thuyền.
“Không có người chèo thuyền sao?” Đỗ Yểu Yểu tò mò.
“Ta chèo.” Thẩm Giai chỉ bản thân: “Ta làm chèo thuyền cho Yểu Yểu.”
“Chàng làm được không?”
“Có gì không được?” Thẩm Giai đỡ Đỗ Yểu Yểu lên thuyền.
“Khi thiếu niên, ta tới thư viện đọc sách còn đồng thời thường xuyên đi ra ngoài làm thuê, giúp người ta chèo thuyền chính là một trong số đó.”
Gian khổ khi là cô nhi từ nhỏ khiến Đỗ Yểu Yểu cảm động lây. Nàng không cần phát sầu vì kế sinh nhai như Thẩm Giai, nhưng cũng từng xuống ruộng, chặt củi, chịu hết mệt nhọc của nhà nông.
Đỗ Yểu Yểu ở phía sau kéo vạt áo hắn trêu ghẹo: “Xem ra ta gả cho đấng phu quân rất có năng lực, không làm quan cũng có thể dưỡng gia sống tạm.”
“Còn phải nói sao?” Thẩm Giai khua mái chèo, mèo khen mèo dài đuôi: “Dạy học, rèn sắt, làm mộc, điêu khắc… Cam đoan dưỡng phu nhân vừa béo vừa trắng.”
Đỗ Yểu Yểu giận phát cười: “Chàng có biết khen người không đấy?”
Thẩm Giai quay đầu lại cười, trong bóng đêm thấy nàng tay áo phiêu phiêu, thanh thoát như nguyệt, không khỏi cảm khái: “Vẫn là có chức vị tốt, bằng không Yểu Yểu còn lâu mới nhìn trúng tiểu tử nghèo này. Hơn nữa, ta sợ không hộ được thân hình nuông chiều và mỹ mạo khuynh thành của nàng.”
Lúc trước nguyên chủ bày mưu làm bẩn trong sạch của Thẩm Giai chính là coi trọng bề ngoài và danh hiệu tân khoa Trạng nguyên của hắn. Nếu không có danh Trạng nguyên, hai người hoàn toàn không liên quan.
Nói dung nhan khuynh thành thì hơi quá, Đỗ Yểu Yểu chỉ coi như Thẩm Giai tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Diệp Oánh trong trẻo lại lạnh lùng cao ngạo, Lâm Thư Uyển dịu dàng đoan trang, Hồng Ngạc nóng bỏng xinh đẹp, đều là mỹ nhân trước nay hiếm gặp.
Thẩm Giai chèo thuyền, Đỗ Yểu Yểu ngồi trên thuyền uống trà ăn bánh, hóng gió từ mặt hồ thổi tới, câu được câu không trò chuyện cùng hắn.
Thuyền tới giữa hồ, hai bên bờ sông phóng pháo hoa, tia sáng vọt lên nổ tung giữa bầu trời, màu sắc rực rỡ không ngừng trút xuống.
“Đừng chèo nữa, ăn bánh đi.” Đỗ Yểu Yểu bóc một chiếc bánh nếp táo đỏ, lắc lắc với Thẩm Giai.
Thẩm Giai buông mái chèo, há miệng cắn bánh ngay trên tay Đỗ Yểu Yểu, vừa thưởng thức bánh vừa nhìn nàng chằm chằm.
Đúng là đói khát quá mức.
Ý Đỗ Yểu Yểu chính là Thẩm Giai mà không phải dạ dày của hắn.
Ánh mắt hắn trần trụi cứ như nàng là bánh chưng, chỉ kém nuốt vào bụng.
Đỗ Yểu Yểu mất tự nhiên cắn một miếng bánh, đang định nhấm nuốt thì Thẩm Giai đã cúi người đè gáy nàng lại, cướp miếng gạo nếp trong miệng nàng đi.
Còn chưa chờ Đỗ Yểu Yểu kinh hô, hắn lại mớm ngược lại cho nàng một nửa.
Đỗ Yểu Yểu sơ sẩy nuốt xuống, oán trách: “Thẩm Giai, đầu óc chàng bị bệnh nan y đấy à?”
Một miếng bánh còn cần hai người phân ăn như thế nữa.
“Bệnh không dính nàng sẽ chết.” Thẩm Giai liếm khóe môi nàng, cười nói: “Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.”
“Sắc tình!”
“Cái gì?” Thẩm Giai nghe không hiểu lắm.
Tim Đỗ Yểu Yểu đập thình thịch dồn dập, hai má ửng hồng, chậm rãi sửa miệng: “Ái tình…”
Thẩm Giai nghe thấy ái thì hôn nàng liên tục: “Yểu Yểu thích ta đúng không?”
Đỗ Yểu Yểu không đáp, bắt tay hắn đặt lên ngực mình, cảm nhận trái tim nàng hăng hái nảy lên.
Xung quanh chợt im lặng, hai người đều tự đỏ mặt.
Thẩm Giai mừng, Đỗ Yểu Yểu ngượng.
Hắn gục xuống cổ nàng ảo não: “Biết vậy đã thuê một chiếc thuyền có ô bồng.”
“Sao?”
“Như vậy là có thể trực tiếp muốn nàng!”
Thuyền chấn à?
Đỗ Yểu Yểu dịch dịch mông, không cho hắn chọc mình: “Về sau còn nhiều thời gian.”
Thẩm Giai dẫn Đỗ Yểu Yểu trở lại khách điếm, phòng cách vách truyền tới tiếng nữ nhân rên rỉ cao vút.
Trong đó hỗn loạn tiếng thở dốc và tiếng rống của hai, ba nam nhân.
Đỗ Yểu Yểu xấu hổ lại mê mang ra mặt.
Thời cổ lớn đã có vài P rồi à?
Thẩm Giai ngầm hiểu trong lòng, lại ra vẻ không biết: “Nghe nói địa phương có tập tục huynh đệ cộng thê, ta không bảo người ta đổi phòng, Yểu Yểu sẽ không để ý chứ?”
Khi vào ở, Nghiêm Cẩn đã bẩm báo việc này nhưng Thẩm Giai làm lơ, thậm chí sinh ra ý tưởng điều giáo trêu chọc Đỗ Yểu Yểu trên giường.
Đỗ Yểu Yểu là kiểu người có thể thừa nhận thì không thích phiền toái, nàng lắc đầu: “Không sao.”
Chỉ là nghe góc tường có hơi ngượng ngùng.
Thẩm Giai đặt Đỗ Yểu Yểu cạnh cửa sổ, ngón tay cởi bỏ đai lưng của nàng, nhẹ giọng hỏi: “Yểu Yểu có biết ba nam một nữ chơi thế nào không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận