Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chàng… chàng làm gì thế?” Vào từ phía sau còn lơ lửng, nàng khẩn trương chất vấn.
“Làm gì?” Thẩm Giai cười khẽ: “Biết rõ cố hỏi, làm nàng chứ sao!”
Hắn ném mạnh một cái, mị thịt trong hoa tâm rùng mình co rút.
“Đừng, đừng mạnh như vậy…” Đỗ Yểu Yểu nghẹn ngào.
“Chỉ có mình ta nàng đã thế này, nương tử cách vách hầu hạ ba…” Thẩm Giai từ từ so sánh, vật cứng đứng tại nơi sâu bên trong xoay tròn ma sát. Hắn cúi người dán sát bên tai nàng: “Nếu là mỹ nhân mềm mại nhiều nước như Yểu Yểu, đảm bảo bị ba huynh đệ kia mỗi ngày chơi đến không xuống nổi giường.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Thẩm Giai rất thích sung sướng tự cắm sừng cho mình!
Nhắc tới ba huynh đệ, trong đầu nàng quái dị hiện lên hình ảnh Tống Hành Giai và Thẩm Giai cùng lúc chơi nàng. Tống Hành Giai phía trước, Thẩm Giai phía sau, nàng kẹp ở giữa…
“Nghĩ gì mà xoắn chặt như vậy?” Thẩm Giai bị hoa tâm siết đến phát đau, nặng nề đâm hai nhát, chọc cho Đỗ Yểu Yểu lớn tiếng rên rỉ.
Nàng dứt khoát gậy ông đập lưng ông: “A… Ư… Nghĩ ba huynh đệ kia… làm ta… như thế nào nha! A…”
“Dâm đãng!”
Thẩm Giai chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho phép dân chúng đốt đèn, cau mày hung hăng sáp nhập, tiến thẳng cửa tử cung non nớt.
“A a hỏng mất…” Đỗ Yểu Yểu khóc hổn hển.
“Miệt mài quá độ không tốt, giảm thọ.” Thẩm Giai nghiêm trang.
“Một nam một nữ, phu thê thành thật mới là đạo trường sinh.” Hắn sợ nàng sinh ra hứng thú gì với tục lệ cộng thê.
Đỗ Yểu Yểu có lệ nói tránh đi: “Ừm… A… A phu quân nói đúng… Nhẹ a… một chút…”
Một vòng thịt non trong cửa tử cung khóa chặt quy đầu, Thẩm Giai ở bên trong ma xát va chạm, mười ngón tay Đỗ Yểu Yểu bám bệ cửa sổ nới lỏng lại siết chặt, khó có thể thừa nhận khoái cảm sung sướng cực hạn.
Hai đầy vú no đủ lắc lư giữa không trung theo nhịp cơ thể lay động, bụng phía nhô lên không ngừng, nàng còn mẫn cảm hơn thường ngày, bị giã vài chục lần đã ngưỡng cần cổ thật cao, hai chân đạp loạn, thét chói tai muốn tiết.
“Đừng cắm… Ta, ta…” Đỗ Yểu Yểu run rẩy không ngừng, ánh sáng trắng ngập đầu như thủy triều phô thiên cái địa, tức khắc bao phủ nàng.
“Muốn tiết đúng không?” Thẩm Giai trong lòng biết rõ, nắm chân Đỗ Yểu Yểu kéo mạnh ra sau làm nàng chúi đầu ngã xuống.
“A a a…”
Đỗ Yểu Yểu sợ hãi, bị kích thích bất ngờ bức tới cao trào!
Tử cung trào ra từng luồng thủy triều, bởi vì tư thế đầu dưới chân trên nên nàng không tiết được một giọt, còn bị đâm ngược lại trong huyệt.
Thẩm Giai đương nhiên sẽ không để Đỗ Yểu Yểu ngã xuống, hắn khống chế độ cao cho tay nàng vừa vặn chạm tới mặt đất nhưng tuyệt đối không tránh thoát được.
Cơ thể xinh xắn run rẩy, Đỗ Yểu Yểu sung sướng tột độ, nước mắt hòa lẫn nướng miếng chảy xuống.
Thẩm Giai, van chàng làm người đi!
Nàng rống giận không ra tiếng.
Muốn chơi chồng cây chuối cũng không báo trước cho một tiếng, làm nàng sợ đến mức suýt nữa cạn hưng phấn.
“Thoải mái không Yểu Yểu?” Thẩm Giai ngâm nguyên cây ngọc hành trong dâm thủy ấm áp, thích đến eo run lên.
Thoải mái con khỉ, đổi thành chàng chắc phải sợ đến liệt dương luôn ấy!
Đỗ Yểu Yểu chống sàn nhà, câm nín trợn trắng mắt.
Ngoài miệng lại mềm giọng cầu xin: “Trướng chết mất, mau cho ta tiết…”
“Tiết gì chứ, ta còn chưa bắn đâu.” Thẩm Giai rút khỏi tử cung, lại ưỡn lưng đâm vào, Đỗ Yểu Yểu một bụng âm tinh lắc lư vang thành tiếng, bọt nước theo gậy thịt đâm vào rút ra văng tung tóe khắp nơi.
“Không mà… Ta không cần…” Nàng lắc chân tránh ra, dùng tay bò về phía trước.
Đỗ Yểu Yểu đi một tấc, Thẩm Giai làm sâu một phân, mãi tới khi nàng mềm nhũn dưới đất, che mặt khóc nức nở, hàm chứa hắn co rút lại tiết lần nữa.
“Xin chàng, van chàng đấy… Mau bắn đi…”
Thẩm Giai rút ra, đặt tại miệng cúc hoa cọ xát hơn mười lần rồi mới bắn lên tấm lưng trắng ngần của Đỗ Yểu Yểu.
Hắn mặc cho nàng ngã trên mặt đất, nâng đầu gối nàng lên tới, há mồm ngậm lấy hoa huyệt đỏ tươi.
Răng nanh sắc nhọn cắn xé hạt châu, Đỗ Yểu Yểu vốn lo lắng căng trướng quá lâu sẽ khó tiết, nhưng trải qua hắn kích thích mãnh liệt, nàng kẹp chặt cổ hắn, phun đầy mặt đầy đầu hắn.
Nàng vốn định thóa mạ oán giận, giờ thì hay rồi, Thẩm Giai một đầu chật vật, nàng không buông nổi một câu bẩn thỉu.
Hàng mi dày đen đặc của hắn nhỏ nước tí tách, mặt mày như bị nước gột rửa, mái tóc ướt đẫm dính chặt bên mai, vội vàng nắm chặt tay đặt bên miệng khụ một tiếng.
Cứ như bị dâm thủy vừa phun trào làm sặc.
Đỗ Yểu Yểu không thể không cảm thán, Thẩm Giai thật tâm cơ.
Hắn như vậy rõ ràng từ kẻ gây án biến thành người bị hại.
Ai không biết còn tưởng nàng trời sinh phóng đãng, ‘bức lương vi xướng’, cưỡng ép kẹp đầu nam nhân phun tới trên mặt người ta đâu.
“Yểu Yểu.” Giọng Thẩm Giai khàn khàn mất tiếng, phục trước người nàng gọi.
“Bẩn chết đi được, đừng chạm vào ta.” Đỗ Yểu Yểu tức giận trong lòng, không hoà nhã với hắn nổi.
“Nàng làm bẩn, nàng phải phụ trách.” Thẩm Giai vô liêm sỉ vùi mặt vào ngực nàng.
“Không biết phải nói chàng thế nào cho phải.” Đỗ Yểu Yểu thò tay xuống dưới thân hắn, oán hận nhéo túi thịt một cái.
“Đau.” Thẩm Giai khẽ xuýt xoa, lại chọc chân tâm nàng: Nàng nhéo nó cứng lên.”
“Cút!”
“Phu nhân, cho một lần nữa thôi.” Thẩm Giai năn nỉ, đầu ngón tay sờ soạng miệng huyệt mềm mại, ám chỉ: “Vừa rồi không bón cho nó.”
Hắn bắn ra ngoài.
Hắn có thể thừa nhận nuốt thể dịch của Đỗ Yểu Yểu, chứ của hai người hỗn hợp thì không ổn chút nào.
Làm nàng treo không trồng cây chuối chịu hắn đâm, nếu không cúi đầu liếm, nàng giận sẽ không để ý tới hắn cả đêm.
“Không cần chàng bón…” Đỗ Yểu Yểu siết chặt huyệt, miệng cũng không nơi lỏng: “Cút đi.”
“Bà xã.” Thẩm Giai ăn nói khép nép dụ dỗ: “Thẩm Giai nhỏ muốn bón cho Yểu Yểu nhỏ, bà xã cho nó một cơ hội đi.”
Hắn kéo tay nàng chỉ vào quy đầu và huyệt miệng.
“Không biết xấu hổ.” Đỗ Yểu Yểu phỉ nhổ. Hắn luôn dùng những gì nàng dạy để dỗ nàng: “Nhiều tâm tư như vậy, nếu chàng đi nam phong quán chắc chắn có thể trở thành đầu bài.”
“Yểu Yểu bao ta sao?” Thẩm Giai phối hợp diễn trò: “Nếu Yểu Yểu bao ta thì ta đi.”
“Ta không có tiền.” Đỗ Yểu Yểu lầm bầm: “Bán chàng cho lão bà năm mươi tuổi!”
Thẩm Giai xì cười: “Vậy trước khi bán thân, để vi phu ăn no đã.”
Hắn ấn cổ tay nàng, côn thịt trượt thẳng vào.
“Thẩm Giai!”
“Bà xã thật mềm, thật chặt.”
Đỗ Yểu Yểu nghẹn lời: “Chàng đúng là khắc tinh của ta!”
Thẩm Giai nghiêm túc: “Yểu Yểu là phúc tinh của ta.”
Hắn nhớ lại gần nửa cuộc đời, thời gian hạnh phúc nhất là ở bên nàng.
Không có đối lập sẽ không đau khổ.
Cũng chính vì từng ngọt ngào nên khi mất đi mới khiến người khó tiếp thu đến thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận