Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu thấp thỏm do dự không biết có nên ngẩng đầu lên không. Thẩm Giai nắm tay áo nàng kéo nàng ra sau lưng hắn.
Hắn thẹn thùng cười với Nỗ Hải: “Ở nhà có người đàn bà đanh đá, đường xá tịch mịch, tìm cái gì mới lạ bên ngoài là điều khó tránh khỏi, mong tam vương tử bao dung.”
Ngụ ý rằng Đổ Yểu Yểu là thê tử trên lưng hắn, là một bông hoa mỏng manh mà hắn đã bảo dưỡng bên ngoài.
Nỗ Hải kết hôn đã lâu, cũng hiểu được một chút mê hoặc của nam nhân, lập tức xua tay: “Không sao, không sao.” Mắt hắn cứ nhìn Đỗ Yếu Yểu, thấy nữ nhân này da dẻ trắng như tuyết, lông mày kiều khiếp, cất lời khen ngợi: “Sứ giả thật là có diễm phúc!”
Thẩm Giai hàn huyên: “Thái tử thích, khi Thẩm mỗ trở về Đại Sở, ta sẽ cử một vài tỳ nữ mỹ miều đến bên cạnh ngài.”
Ô Hoàn cự sở cách hàng nghìn dặm, nên khi Thẩm Giai trở về, hắn mới nhớ ra Nỗ Hải đã nói khác chứ đừng nói là sai nữ tỳ. Mấy lời này này cho thấy hắn sẽ không giao cô tỳ nữ trước mặt mình cho người khác.
Phong tục dân gian ở đây cởi mở, nam nhân ra lệnh cho tỳ thiếp hầu hạ khách là chuyện bình thường, ngay cả những phi tần không được Khả Hãn sủng ái, các hạ thần cũng chiều chuộng, xin chỉ thị rồi mới được ngủ.
Nỗ Hải ngạc nhiên bảo bối này của Thẩm Giai như thế mà lại là tỳ nữ. Nhưng với dáng vẻ ranh mãnh như vậy, không nên trưng ra để mua vui cho mọi người, nam nhân Sở Địa rất là keo kiệt.
Hắn chi tiền, Thẩm Giai dặn dò: “Để bảo toàn thanh danh của Thẩm mỗ, làm phiền thái tử đừng nói ra.”
Giống như là một bộ dáng lén lúc được bao dưỡng, sợ rằng chính thất sẽ biết.
Người Sở Địa rất coi trọng một danh tiếng tốt,họ thích một thứ trên bề mặt và đằng sau những thứ khác. Nỗ Hãi gật đầu không tán thành.
Đỗ Yểu Yểu xuất hiện trước mặt mọi người, Thẩm giai lo lắng, ban ngày ra ngoài tham gia cuộc đua ngựa, lệnh cho Nghiên Cẩn luôn canh gác bên ngoài lều.
Nỗ Hải đã đua ngựa được một ngày, khi hồi tưởng lại ánh mắt kinh hồng đó, trong lòng hắn ta có một con bọ nhỏ đang bò lên, khiến hắn ta cảm thấy tâm can ngứa ngáy khó nhịn.
Làn da mềm như tuyết như vậy chưa từng thấy trên thảo nguyên, tựa hồ chỉ cần véo một cái cũng có thể chảy ra sữa. Hàng mi dày vui tươi, liên tục chớp chớp trông vô cùng khả ái. Môi hồng tươi, cắn một cái thì sợ chảy đầy nước hoa.
Nỗ Hải say mê, hồn vía lên mây mà phán đoán.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng người điên đảo, nếu là mang súng ra trận, kiểu gì cũng hồn bay cốt tiêu.
“Tiên nữ, đúng là tiên nữ!” Hắn ta khó ức mà cảm thán
“Tiên nữ gì cơ?” Hồng Ngạc đi ngang qua ngựa kéo của Nỗ Hải, tò mò hỏi
“Hoàng hậu.” Nỗ Hải cúi đầu và mô tả với đôi mắt long lanh: “Một tiểu tì nữ của Sở Địa, trông thật… Chậc chậc!”
Hồng Ngạc cả kinh.
Vừa rồi Nỗ Hải đã ở trong lãnh thổ Ô Hoàn, nếu nói Sở Địa, chỉ có người do Thẩm Giai mang đến thì mới là lạ?
Nàng ta bất động thanh sắc hỏi thăm: “Nô tỳ như tiên nữ đâu, sao ta không thấy?”
“Đó là bảo bối của sứ thần họ Thẩm, người sao có thể thấy được.” Nỗ Hải bật thốt lên, nhớ tới hắn đã cố không lên tiếng, đổi miệng: “Về sau bổn vương phải đến Đại Sở để tìm mấy mỹ tỳ chơi đùa một phen mới được.”
Hồng Ngạc nhẹ nhàng cười hỏi: “Đó có phải là tỳ nữ bên cạnh Thẩm đại nhân không? Người có nước da rất trắng và đôi mắt to trông rất thanh tú tinh xảo.” Nàng ta miêu tả chính xác diện mạo của Đỗ Yểu Yểu.
“Đúng rồi.” Nỗ Hải thẳng thắn, cười vang nói: “Làm sao hoàng hậu biết được, chẳng lẽ người đã gặp qua rồi sao?” Nỗ Hải biết rằng Hồng Ngac đã từng đến Đại Sở.
“À, người đó!” Hống Ngạc thú nhận, bịa chuyện nói: “Thẩm đại nhân đã quen với việc yêu thương và nuôi nấng các tỳ nữ, người mà ngươi đang nói đến là một trong những mỹ tỳ bên cạnh hắn, nghe nói thân hình thanh tú mềm mại, trời sinh danh khí, làm say lòng biết bao quan viên.”
Nhìn thấy một cô nương băng thanh ngọc khiết như vậy, Nỗ Hải lộ vẻ tiếc nuối, “Trước đây nàng ấy có đi cùng quan viên không?”
“Đúng vậy.” Hồng Ngạc xác định, giải thích: “Triều đình ở Sở quốc khác với triều đình của chúng ta. Chúng ta thừa kế ngai vàng bằng vũ lực, kẻ mạnh đến trước. Là một quan chức như Thẩm đại nhân phải nịnh nọt cấp trên và lấy lòng đồng sự vào các ngày trong tuần, dùng nữ sắc chính là biện pháp tốt nhất.”
Nỗ Hải nghe vậy thì sững sờ, Hồng Ngạc thấp giọng nói thêm: “Hôm nay sứ giả họ Nghiêm không đến trường đua ngựa. Nghe nói hắn ta ở trong lều với nô tỳ để…” Trước khi nói hết lời. nàng ta ái muội chớp mắt. “Chẳng qua là nô tỳ để người khác, thái tử muốn vậy, ta sẽ nghĩ cách cho ngươi.”
Hồng Ngạc cử người theo dõi lều của Thẩm Giai, canh gác nghiêm ngặt bên ngoài suốt một ngày. Nghĩ mà xem, chỉ có con tiểu tiện nhân như Đỗ Yểu Yểu mới có thể khiến Thẩm Giai chú ý như vậy.
Nỗ Hải do dự: “Sứ thần bảo vệ nàng ấy thật chặt chẽ…”
“Yến hội đêm nay..” Hồng Ngạc ghé sát lại gần Nỗ Hải, thì thầm vào tai hắn ta một kế hoạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận