Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai bực bội uống rượu, rõ ràng đã nói thông thương, sao lại thành lấy vật đổi vật chứ. Nỗ Hải vừa kính rượu vừa lôi kéo mấy lớn thần Ô Hoàn trò chuyện, không chịu thả hắn đi.
Nam nhân trên bàn tiệc được mời rượu là chuyện bình thường, Thẩm Giai luôn nghĩ về Đỗ Yểu Yểu nên không thể bình tĩnh được.
Dành thời gian để tỉnh táo, hắn bí mật hỏi tiểu tỳ nữ mà hắn mang theo, “Cô nương đó đâu rồi?”
Cô nương đó chính là cô nương đang cố tình giả vờ xấu xí, nô tỳ trả lời: “Cô nương đó uống nhầm rượu nên cảm thấy không khỏe. Nàng ấy đã quay về lều nghỉ ngơi rồi ạ.”
Thẩm Giai thầm nghĩ không tốt.
“Có hộ vệ đi theo không?”
“Nô tỳ không rõ lắm, Nghiêm đại nhân đã an bài ạ.”
Thẩm Giai vội vàng dò hỏi Nghiêm Cẩn, Nghiêm Cần đã hơi say, phản bác: “Tam hoàng tử duy nhất nhìn thấy nàng ấy không có ở đây, nàn ấy đang cải trang nên không ai có thể nhận ra nàng ấy đâu. Ta đã nhờ hai người hầu đưa nàng ấy về rồi.”
Thẩm Giai không chỉ bảo vệ Nỗ Hải, mà còn bảo vệ Hồng Ngạc, không bị đánh đuổi bởi cuộc chiến của nữ nhân, nên hắn không biết trái tim nữ nhân thất sự ác độc đến mức nào.
Hắn ra lệnh cho Nghiêm Cẩn ở cùng Nỗ Hãi và những người khác, vội vàng đưa một vài lính canh trở lại lều vải.
Ánh trăng như bạc, chiếu sáng trên cỏ.
Hộ vệ đang cầm đuốc phát hiện một tỳ nữ đang ngất xỉu ở bên đường, cởi mạng che mặt ra. Đó là người có một vết bớt lớn màu đỏ trên mặt nhưng không phải là nàng.
Thẩm Giai ra lệnh cho mọi người tìm kiếm gần đó, cuối cùng nhìn thấy một bóng đen ở phía trước nửa dặm.
Hắn dẫn người qua đó.
Đỗ Yểu Yểu đang giằng co với Ô Hoàn Khả Hãn.
Nàng tự nhận là tỳ nữ của sứ thần, Khả Hãn không coi trọng việc này, do dự không biết có nên tiết lộ danh tính của hắn ta hay không.
Một giọng nam từ xa vọng đến: “Khả Hãn thật thích khi được thưởng ngoạn phong cảnh dưới trăng!”
Mọi người đều nhìn về phía phát ra giọng nói đó, Thẩm Giai dẫn người bước tới với những bước đi lớn. hắn bước đến chỗ Đổ Yểu Yểu, cởi áo choàng và khoác lên người nàng.
Sau đó, hắn bắt chéo tay trên ngực và thực hiện nghi lễ của Ô Hoàn: “Thần xin thỉnh an Khả Hãn.”
Giọng điệu, phép tắc không thể sai, và tính chiếm hữu của nữ nhân đằng sau hắn là rất thật.
Ô Hoàn Khả Hãn cười: “Sứ thần không cần phải đa lễ.” Ánh mắt sắc bén của hắn ta lướt qua Thẩm Giai, dán chặt vào khuôn mặt đang rũ xuống của Đỗ Yểu Yểu, ngạc nhiên nói: “Tỳ nữ này của sứ thần, bổn vương chưa từng được nhìn thấy trước đây.”
Điều này thể hiện sự quan tâm rất lớn đến Đổ Yểu Yểu.
Thẩm Giai ngượng ngùng cười cười, mặt đỏ bừng vì xấu hổ: “Nữ nhân này là người được sủng ái của thừa tướng, khi ra khỏi nhà, thật dễ dàng không bảo nàng ấy lộ ra mặt thật, xin Khả Hãn gia tha thứ tội cho hạ thần.”
“Không sao.” Ô Hoàn Khả Hãn nâng tay áo. Nam nhân trọng sắc, một nữ nhân khả ái như vậy, sao có thể không quan tâm đến.
Phong tục dân gian trên thảo nguyên rất cởi mở, hắn hứng thú nói: “Sứ thần có thể quan tâm đến mấy mỹ tì Ô Hoàn của ta. Nếu ngươi có hứng thú, bổn vương sẽ cử một vài mỹ tì đến, chuyến đi của sứ thần đến Ô Hoàn sẽ không vô ích.”
Quốc cùng quốc, không có lợi ích, không có giao lưu. Người với người, không có công và không có phần thưởng.
Rõ ràng nếu đưa một mỹ tỳ đến, nếu Thẩm Giai chấp nhận, hắn ta chắc chắn là muốn hắn đưa Đổ Yểu Yểu ra.
Như kiểu đổi vật lấy vật.
Hắn xin tha: “Khả Hãn tha cho hạ thần.” Kéo Đỗ Yểu Yểu qua, thản ngôn nói: “Nàng ấy không phải là một tỳ nữ tầm thường, mà là chính thất của thừa tướng. Người vợ ngưỡng mộ phong thái của Ô Hoàn và vẻ ngoài anh hùng của Khả Hãn nên cầu xin Thừa tướng dẫn nàng ấy đi cùng, tuy nhiên, hắn dễ bị chỉ trích khi đi cùng vợ, nên thừa tướng phải để vợ đóng giả làm tỳ nữ. Xin Khả Hãn hãy thứ tội cho hạ thần.”
Ô Hoàn Khả Hãn nghẹn lời, trong lòng mắng Hồng Ngạc đến chết.
Tin tức không linh thông, khiến hắn già rồi còn ức hiếp thê tử của người khác, bắt phu quân người ta dâng tặng thê tử, còn đòi hỏi chính thê của sứ thần.
Mất hết thể diện!
Hắn vuốt râu, gượng cười nói: “Thì ra là thế, là bản vương mạo phạm, sứ thần và giai nhân phu thê tình thâm, hiếm thấy, hiếm thấy!”
Thẩm Giai tạ ơn: “Đa tạ Khả Hãn hiểu rõ lớn nghĩa.”
Ô Hoàn Khả Hãn chinh chiến nửa đời người, lúc trẻ cũng là một lớn anh hùng, tuy về già có hơi phong lưu nhưng từng ngấp nghé thê tử của quan lại dưới trướng. Trong lúc nhất thời, hắn không khống chế được sắc mặt, nói vài câu đã rời đi.
Đỗ Yểu Yểu nhẫn nại một lúc lâu, thấy cuối cùng đối phương cũng rời đi, nàng không kiềm chếc nữa, mềm mại ngã vào vòng tay của Thẩm Giai.
“Yểu Yểu, nàng sao vậy?” Thẩm Giai nhìn mồ hôi nàng chảy ròng ròng, sắc mặt ửng hồng, dáng vẻ như say rượu: “Uống rượu xong không thoải mái à?”
“Cảm ơn tướng công.” Đỗ Yểu Yểu ngửi mùi bồ kết mát lạnh từ trên người hắn, hơi tỉnh táo lại, không nói thẳng ra là mình trúng xuân dược, uyển chuyển cầu xin: “Về đi, mình về thôi…”
Thẩm Giai buồn cười: “Uống cho vui thôi, nàng đang muốn lắm à?”
Đỗ Yểu Yểu rầm rì hai tiếng, đưa tay vào trong ngực Thẩm Giai vuốt ve: “Nàng mà sở nữa, chúng ta có thể làm chuyện đó trên đống cỏ khô này đấy.”
“Ta… Chịu không nổi nữa rồi…” Đỗ Yểu Yểu tràn ra khóc nức nở, toàn thân run rẩy vặn vẹo.
Đầu vú sưng to, huyệt nhỏ chảy nước, nàng không chiếm được thứ gì.
“Sao vậy, Yểu Yểu?” Thẩm Giai cảm thấy có gì đó không ổn, sau khi uống xong, cảm xúc không được ấm áp và gấp gáp như vậy.
“Ưm ưm… Muốn, muốn…” Đỗ Yểu Yểu lảm nhảm không ngừng.
“Bị hạ dược?” Thẩm Giai hỏi.
“Ưm…” Đỗ Yếu Yểu sờ dưới háng hắn: “Tướng công, cho thiếp…”
“Yểu Yểu bình tình, đang ở trên đường.” Thẩm Giai ngăn cản.
“Ưm…” Đổ Yểu Yểu khó chịu cắn môi, mở ra trắng bệch như mất máu.
Thẩm Giai nhìn mà đau lòng và yêu cầu những tỳ nữ phía sau lùi lại vài bước, hắn nhỏ giọng nói: “Ta sẽ đưa vào, lúc họ đi ta sẽ động, nàng đừng kêu ra tiếng, được không?”
Đỗ Yểu Yểu nức nở: “Ưm ưm.”
Thẩm Giai buông Đỗ Yểu Yểu ra, dùng chủy thủ cắt quần trong bế nàng lên đối mặt với hắn.
Hắn ra lệnh: “Yểu Yểu, tự cởi tiết khố của mình, đưa cho ta rồi ngậm lấy nó.”
Đỗ Yểu Yểu buộc chặt áo choàng, run rẩy kéo tiết khố của mình ra. Gió đêm tràn vào đáy áo choàng, thổi mát cả mông.
Nàng không thể kiềm chế nhiều hơn ngoài cái miệng huyệt đang co rút khát khao, nàng cảm nhận được nam căn đang cương cứng của Thẩm Giai, hắn đang rút nó ra khỏi lớp vải dệt.
Thắt lưng và bụng nàng nghiêng về phía trước, huyệt khẩu vào đầu côn thịt của hắn, Thẩm Giai nắm lấy đùi nàng tách ra, để nàng có thể nuốt trọn cây gậy thịt thô cứng nóng hổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận