Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không ngờ cái người đến giữa chừng lại là Nghiêm Cẩn. Đang làm chuyện giường chiếu mà lại bị thuộc hạ phá đám, Thẩm Giai có hơi lúng túng và xấu hổ. Đỗ Yểu Yểu vẫn còn đang khóc thút thít, hắn sợ nàng ngượng quá nổi đóa nên không dám nói ra.
“Sao vậy?” Đôi mắt Đỗ Yểu Yểu ngấn lệ và mông lung, nàng thấy lạ khi Thẩm Giai bỗng dưng dừng lại.
“Không có gì đâu.” Thẩm Giai tựa cằm lên đầu nàng, ra hiệu bằng mắt với Nghiêm Cẩn cho hắn ta ra ngoài.
Thân hình Nghiêm Cẩn chợt lóe, lùi ra ngoài màn trướng.
Hắn ta còn cố ý tránh khỏi cái vũng ướt đẫm trên thảm.
Thẩm Giai thầm rầu rĩ thở dài trong bụng.
“Lên giường thôi, lão công đút ta ăn nữa đi!” Dù Đỗ Yểu Yểu đã lên đỉnh hai lần song dược hiệu của xuân dược vẫn chưa được giải hết. Nàng thúc giục bằng chất giọng nũng nịu ngọt ngào.
“Nàng đó!” Thẩm Giai vừa bực mình vừa buồn cười, thật sự rất muốn nàng im lặng đừng nói nữa, khép miệng huyệt lại đừng chảy nước nữa. Nhưng đang trong cuộc hoan ái mà, cao trào nào phải lỗi của nữ nhân đâu?
Hắn ôm Đỗ Yểu Yểu ngã lên giường, bực bội nói: “Từ nay không làm ở ngoài nữa.” Nhất là những nơi có nam nhân khác, ở những nơi như thế phải đóng kín cửa sổ mới được.
Đỗ Yểu Yểu chẳng hiểu hắn đang nói gì: “Sao nay chàng lạ thế?” Sau đó nàng trở mình ngồi lên hông hắn, hết lắc mông rồi lại uốn éo vòng eo: “Không phải chàng muốn chơi trên thuyền, muốn vừa cưỡi ngựa vừa làm sao? Chàng có nhớ…”
“Đừng trêu ta!” Thẩm Giai thoăn thoắt xé y phục của Đỗ Yểu Yểu rồi nắm lấy eo nàng, thúc thật mạnh vào trong: “Thế thì phải đến nơi nào không có người!”
“Tự dưng vậy trời.” Đỗ Yểu Yểu càng hoang mang hơn. Thẩm Giai lại giở cái thói hồi vui hồi giận khó lường đó rồi.
“Đừng đâm mạnh vậy mà…”
Nàng rong ruổi trên người hắn như cưỡi ngựa, người nghiêng ngả lắc lư qua lại đến chuếnh choáng. Còn Thẩm Giai thì mạnh mẽ tiến công, xuyên xỏ qua hoa tâm rồi giã mạnh vào tử cung.
“Ta bắn vào đây, Yểu Yểu thả lỏng cho ta bắn nào.” Thẩm Giai chạm trúng một miếng thịt non nằm trong con đường sâu hun hút.
“A a a a… Sâu quá!” Đỗ Yểu Yểu chìm nổi giữa khoái cảm mê hồn, tử cung tiết ra dâm dịch đồng thời run rẩy ngậm lấy nửa quy đầu.
Thẩm Giai lại đâm mạnh, đưa cả quy đầu vào trong. Thịt non bị mắc kẹt trong nếp rảnh nơi cổ tử cung, tựa như có một cái bao siết chặt lấy nó.
“Vào rồi..” Đỗ Yểu Yểu sờ chỗ gồ lên trên bụng.
Thẩm Giai quẹt vào, co xát vách tử cung yếu ớt. Vật đàn ông của hắn vừa nóng lại vừa cứng làm Đỗ Yểu Yểu phải cong mình lại như con tôm. Song, Thẩm Giai lại đẩy nàng nằm lại và xoa nắn đầu vú đỏ bừng một cách mạnh bạo.
“Chịu hết nổi rồi… Ưm ưm a…”
Thẩm Giai nhẹ nhàng dỗ dành: “Trúng thuốc thì phải ra nhiều lần mới tốt cho cơ thể, nàng đừng cố chịu đựng.”
Đỗ Yểu Yểu duỗi chân ra giãy giụa, cần cổ mảnh khảnh ngửa lên, miệng nghẹn ngào những tiếng rên rỉ vụn vặt.
Đôi mắt hạnh ngấn nước của nàng ngẩn ngơ nhìn màn trướng phía trên, tâm trí lâng lâng như ở chín tầng mây, bụng dưới vừa tê rần vừa trướng. Dường như có pháo hoa đang bùng nổ mãnh liệt trong cơ thể nàng.
Mật dịch như mưa trút nước, Thẩm Giai bóp chặt hai bầu ngực của nàng và ngược dòng xông lên, bắn tinh dịch vào tử cung.
“A a a…”
Đang lênh đênh giữa biển cao trào thì thình lình bị bắn mười mấy tia nước, nhận lấy thứ chất lỏng nóng hầm hập. Đỗ Yểu Yểu run bần bật, khoái cảm lại đưa nàng về miền cực lạc.
Thế rồi nàng ngã rạp xuống, nằm lên ngực hắn mà co giật.
Thẩm Giai quẹt qua nơi giao hợp của hai người rồi dịu dàng hôn lên tóc mai nàng: “Nhiều nước quá, thích Yểu Yểu cưỡi trên người ta thật đấy.”
“Chàng bắn sâu quá đó…” Đỗ Yểu Yểu than vãn.
“Thế nàng có thích không?”
Đỗ Yểu Yểu không đáp mà liếm yết hầu hắn: “Chàng là của ta.”
Thẩm Giai vuốt ve mái tóc dài suôn mượt của nàng, nghĩ lại chuyện vừa xảy ra mà lòng còn bàng hoàng: “Lỡ tối nay ta không chạy tới kịp thì Yểu Yểu định đối phó với Khả Hãn thế nào đây?”
Đỗ Yểu Yểu nhíu mày, nhớ lại nhân vật Khả Hãn trong nguyên tác. Tác giả tả về hắn rất ít, chỉ vỏn vẹn viết hắn là người phong lưu nhưng không đê tiện, sáng suốt, độ lượng, xem như một đấng minh quân.
Nàng nghiệm được những điều đó qua chuyện của Hồng Ngạc, còn sâu xa hơn thì nàng không biết.
Tạm thời bỏ qua chuyện Hồng Ngạc theo đuổi Thẩm Giai ở Đại Sở, chỉ riêng việc nàng ta thông dâm với Sở Tuân bị Thần vương phi bắt tại trận thôi đã là một vụ bê bối bị người ta lời ra tiếng vào rồi. Khả Hãn có lẽ đã điều tra rồi mới đón Hồng Ngạc về làm Vương hậu của mình.
Dung túng cho nước nhỏ láng giường cư xử phóng khoáng, nam nhân không ép buộc nữ nhân phải còn trinh tiết trước khi thành hôn với mình. Khả Hãn là Vương của mảnh thảo nguyên này, dù về công hay về tư thì việc hắn bỏ qua hiềm khích xưa kia đủ để chứng minh hắn là một nam nhân rộng lượng rồi.
Hắn có thể sẽ cưỡng ép một tỳ nữ, nhưng cướp thê tử của bề tôi thì hắn sẽ suy xét một hai.
Vậy thì nàng chỉ cần thể hiện thân phận của mình cho Khả Hãn thấy thôi.
Đỗ Yểu Yểu nói suy nghĩ của mình ra.
Thẩm Giai bèn ôm hôn nàng lia lịa, tấm tắc khen ngợi: “Yểu Yểu của ta vừa thông minh mà vừa dũng cảm nữa!”
Đỗ Yểu Yểu khẽ cười: “Làm phu nhân của chàng không dễ gì đâu, ta mà không có tí đầu óc gì thì không khéo hài cốt cũng không còn mất.”
Gạt qua đối thủ chính trị thì vẫn còn nguy cơ bị mấy nữ nhân lăm le hãm hại, tranh giành đó thây.
Làm vợ hắn khó lòng không trở thành pháo hôi lắm.
Nàng lầm bầm trong miệng nên Thẩm Giai không nghe rõ: “Nàng nói gì cơ?”
“Nói chàng đừng rước hoa đào vớ vẩn về cho ta nữa.”
Thẩm Giai vô cùng tủi thân: “Ta còn cách nào đâu! Ta trung thành với nàng mà!”
Đỗ Yểu Yểu cắn cằm hắn, hàm răng trắng muốt khẽ cọ xát qua lại: “Ai bảo cái mặt này cuốn hút quá!”
“Chẳng lẽ chỉ trách mình ta? Còn nàng thì sao?” Thẩm Giai cãi cọ với nàng: “Họ Sở, họ Tống, họ Lâm, tam vương tử Ô Hoàn, còn cả Nghiêm…”
“Hả?” Đỗ Yểu Yểu ngẩn người: “Họ Lâm và Nghiêm… là ai?”
Thẩm Giai nín thinh.
Coi bộ Đỗ Yểu Yểu chẳng biết tẹo gì. Trước đây, lúc ở thanh lâu, nàng đã vô tình trêu ghẹo Lâm Thư Ngạn nên mỗi lần biểu đệ nhắc tới nàng là đỏ mặt, ấp a ấp úng khiến người ta ê cả răng.
Còn Nghiêm Cẩn thì Thẩm Giai không muốn bàn đến. Do tiếng rên quyến rũ trên giường của phu nhân đã bị hắn ta nghe thấy nên… hắn mới không biết trút cơn giận vào đâu.
“Không có gì, thêm cho đủ số thôi.” Hắn trả lời qua loa.
Đỗ Yểu Yểu còn choáng váng nên không gặng hỏi, thuận theo hắn: “Được rồi, được rồi… Nam nhân nào chàng cũng chướng mắt cả.”
“Ta nổi máu ghen là đáng sợ lắm đó, nàng không biết sao?” Cái người này lại còn hùng hồn nói lý.
“Ái chà chà!” Đỗ Yểu Yểu thốt lên, tiến lại gần hắn rồi mỉm cười: “Ngửi thấy rồi, chua ngòm luôn!”
“Phải dỗ mới ngọt được.” Nam nhân say rượu như biến thành một đứa trẻ to xác vậy.
“Dỗ thế nào vậy giờ?” Đỗ Yểu Yểu chớp mắt, nâng một bầu ngực lên: “Cho lão công bú sữa nè.”
Thẩm Giai ngẩng đầu ngậm lấy đầu ti rồi vỗ vào mông nàng: “Phu nhân, cưỡi ta mau.”
Đỗ Yểu Yểu bật tiếng rên ư ử, đưa đẩy mông ma sát.
Côn thịt hết xoay tròn rồi lại đâm chọc hoa huyệt, lúc thì chạm đến tử cung, lúc thì trêu đùa miệng huyệt.
Tinh dịch chảy ra khỏi nơi giao hợp của hai người, hòa cùng nước dâm tan thành bọt nước nhỏ, văng tung tóe.
“Sướng quá lão công ơi…”
Thẩm Giai ăn chán một bên thì chuyển sang trái bánh bao bên kia, tới khi liếm mút hai nụ anh đào đến sưng đỏ thì cầm eo nàng, đưa đẩy hông cùng với nàng.
Đỗ Yểu Yểu dập mông xuống càng lúc càng nhanh, thanh kiếm tiến vào cổ tử cung vô số lần.
Xuân dược cùng với cảm giác ngà ngà say trỗi dậy khiến nàng thốt những lời dâm đãng, phóng túng: “Lớn quá, cứng quá! Lão công phải, ưm, a, đâm chết Yểu Yểu đó nha…”
“Nàng muốn làm ta phát điên mới vừa lòng phỏng!” Thẩm Giai cắn răng, siết chặt eo nàng đồng thời thúc mạnh lên trên.
“A! Bụng ta bị đâm nát rồi!”
Đỗ Yểu Yểu chịu không nổi, bắt đầu rướn người lên trên song Thẩm Giai không cho nàng có cơ hội trốn, nhét cả cây gậy nóng hổi vào tiểu huyệt và lấp đầy nó. Sau đó, hắn rút ra, chỉ chừa quy đầu rồi lại mạnh bạo giã vào.
“Lão công! Lão công! Lão công… Ư ư ư a…”
Trong tiếng rên la mê hoặc của Đỗ Yểu Yểu, Thẩm Giai lần mò tới cúc huyệt của nàng và đưa nửa đầu ngón tay vào.
Kích thích đến từ hai phía khiến nàng “Á!” lên một tiếng, co rụt siết chặt lấy hắn một lát rồi phun một dòng nước nóng hổi ra.
Thẩm Giai đè nàng, giày vò nàng thỏa thích. Tiếng thở dốc xen lẫn tiếng thút thít kiều mị vọng lại đến tận khi bình minh gần lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận