Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, để bù đắp cho lỗi lầm tối hôm qua, Ô Hoàn Khả Hãn sảng khoái đồng ý chuyện mở rộng buôn bán với thành trì nằm ở biên giới Đại Sở, còn tặng vô vàn đá quý và ngựa.
Ngày thành hôn của Tắc Nhã công chúa và Sở Thái tử đã được chọn xong, thám tử cũng không nghe ngóng được Kiếm Nam nơi Nguyễn Hộ trấn thủ có động tĩnh gì…
Thẩm Giai nán lại chỗ của Ô Hoàn hai ngày rồi quyết định lên đường quay về.
Từ đầu đến cuối Thẩm Giai không hề đề cập đến chuyện trả thù Hồng Ngạc, dù cho thái y đã tìm ra một loại phấn hoa Mạn Đà La không mùi hiếm có được sản xuất ở Nam Chiếu trong y phục Đỗ Yểu Yểu mặc ngày đó. Đó là một loại phấn hoa chỉ cần gặp lửa sẽ bay hơi và khơi dậy ham muốn tình dục.
Hắn không đứng ra giải quyết chuyện đó cho nàng nên Đỗ Yểu Yểu cũng không ép buộc, may mà chỉ kinh sợ thôi chứ không có gì nguy hiểm.
Hồng Ngạc là Vương hậu Ô Hoàn, Khả Hãn tặng quà là để thể hiện thiện chí của mình, không muốn Thẩm Giai truy cứu đến cùng. Muốn giữ quan hệ ngoại giao của hai nước thì có tức cũng phải bấm bụng mà chịu.
Sự im lặng bao giờ cũng khiến con người ta bồn chồn lo lắng.
Trong đầu Đỗ Yểu Yểu ôm những suy nghĩ tiêu cực: Có phải Thẩm Giai cũng nằm mơ thấy nội dung nguyên văn hay lớn loại vậy rồi tình cũ khó quên với Hồng Ngạc không? Hay là hắn sợ quyền thế của Khả Hãn nên chọn làm rùa đen rút đầu, không cảnh cáo Hồng Ngạc lấy một câu mà cũng không an ủi nàng lấy một chữ nốt?
Lòng nàng chất chứa bao tâm sự nên ngoài mặt nàng cũng vô thức cư xử thờ ơ với hắn.
Trong xe ngựa, Thẩm Giai đã pha xong một bình trà mới. Hắn rót một tách rồi nhẹ nhàng uống, vị trà thơm ngọt và trong trẻo thấm đượm nơi đầu lưỡi. Hắn đưa tách trà đến bên môi Đỗ Yểu Yểu: “Nàng nếm thử xem nào?”
Đỗ Yểu Yểu không hé miệng, nhìn sang bình trà: “Rót lại tách khác cho ta đi.”
“Gì thế này, nay chê ta rồi à?” Thẩm Giai trêu ghẹo, thế rồi hắn nâng tách lên chầm chậm uống.
Cái người bình thường hôn hắn, miệng lưỡi quấn quýt trao nước bọt với hắn mà lại chẳng chịu dùng chung một tách trà.
“Ai dám.” Đỗ Yểu Yểu trả lời qua loa, kéo câu rõ dài rồi vén rèm xe lên nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Thẩm Giai đặt tách trà xuống, nghiêm nghị hỏi: “Yểu Yểu, nàng đang giận ta đúng không?”
“Giận gì mà giận, chàng nghĩ nhiều quá đấy.” Đỗ Yểu Yểu hờ hững đáp.
“Nàng giận Hồng Ngạc bỏ thuốc nàng nhưng ta không ra mặt cho nàng đúng không?” Thẩm Giai nghiền ngẫm xem nàng đang nghĩ gì.
“Đâu có.” Đỗ Yểu Yểu mạnh miệng. Sau đó, nàng khẽ mỉm cười tỏ ra hiểu chuyện: “Hồng Ngạc là Vương hậu Ô Hoàn, còn chàng là thần tử nước Sở, sao có thể công khai truy cứu trách nhiệm của nàng ta và ra mặt cho ta chứ? Hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao cũng chẳng dễ dàng, không cần thiết phải làm rạn nứt tình bạn chỉ vì một phụ nhân như ta. Ta biết hết, ta không trách chàng đâu.”
Thẩm Giai nghiêng mình tới hôn lên môi nàng, song Đỗ Yểu Yểu lại ngoảnh mặt đi theo phản xạ.
“Không trách ta thì sao lại không cho ta hôn?” Hắn hỏi.
Đỗ Yểu Yểu nhìn thẳng vào mắt hắn một lúc thì nước mắt lưng tròng, lệ chực chờ muốn ứa ra. Nàng cúi đầu cắn môi mà lòng đầy khó chịu.
“Ôi! Ấm ức khóc luôn này, thế mà còn bảo không trách ta!” Thẩm Giai đưa tay lên lau nước mắt cho nàng.
Đỗ Yểu Yểu lập tức lùi lại tránh né: “Đừng chạm vào ta!”
Thẩm Giai kéo mạnh nàng vào lòng: “Có chuyện gì thì nói thẳng với ta không phải là xong rồi sao? Cứ ôm trong lòng làm gì không biết.”
“Thả ta ra!” Đỗ Yểu Yểu vùng vẫy.
“Chuyện Hồng Ngạc không thể tìm ra bằng chứng xác thực nên ta không biết nên nói thế nào với nàng.” Thẩm Giai ôm nàng thật chặt, bộc bạch: “Ta đã để lại ám vệ rồi, đêm nay hắn sẽ phóng hỏa đốt trướng bồng của Hồng Ngạc. Ta lo Hồng Ngạc không chết, không báo thù được cho nàng, nhưng ta cũng sợ Hồng Ngạc chết rồi nàng lại ghét bỏ ta lòng dạ độc ác.” Bởi lẽ Đỗ Yểu Yểu là một người “có tấm lòng vị tha”, có thể xin tha cho cả đối thủ chính trị kia mà.
Đỗ Yểu Yểu tự viện một đống lý do cho Thẩm Giai, ai ngờ hắn lại giết cả Hồng Ngạc để diệt trừ hậu họa.
Nàng ghét Hồng Ngạc nhằm vào nàng nhiều lần vì một nam nhân thôi chứ nàng không hề nghĩ tới chuyện đẩy nàng ta vào chỗ chết.
Tim Đỗ Yểu Yểu đập loạn xạ, nàng kinh hoàng thốt: “Chàng muốn thiêu chết nàng ta ư?”
“Đừng xin tha cho nàng ta!” Thẩm Giai nói như đinh chém sắt: “Chuyện ở Đại Sở nàng chuồn nhanh nên ta không tiện xuống tay, lần này nàng còn giở trò cũ nữa thì đừng trách ta không nể mặt đấy.”
Đỗ Yểu Yểu cười khúc khích.
Thẩm Giai ôm chặt eo nàng, nói đủ lời trìu mến: “Ta không quan tâm nàng ta là Công chúa hay Vương hậu, nhưng dám động vào người của ta thì ta sẽ không để yên đâu.”
Tâm trạng khó chịu, bất mãn của Đỗ Yểu Yểu cũng tan thành mây khói. Đúng như Thẩm Giai đoán, nàng bắt đầu rủ lòng thương Hồng Ngạc: “Trừng phạt chút thôi là đủ rồi, đừng lấy mạng người ta.”
“Với cái đức hạnh đó của Hồng Ngạc thì sau này kiểu gì cũng xúi giục, thổi gió bên gối Khả Hãn làm rạn nứt quan hệ đồng minh giữa Ô Hoàn và Đại Sở thôi, chết rồi cũng tốt.” Thẩm Giai đã phân tích lợi hại về mặt lâu dài.
“Thôi được rồi.” Đỗ Yểu Yểu không can thiệp nữa, nàng gãi nhẹ vào lòng bàn tay hắn: “Nếu chưa đến lúc cần thiết, có thể tha mạng người ta thì hãy tha mạng, không nên lạm sát đâu.”
Thẩm Giai siết đầu ngón tay nàng, mỉm cười trêu đùa: “Nàng sợ sau khi ta chết sẽ rơi xuống mười tám tầng địa ngục à?”
Đỗ Yểu Yểu chưa hề nghĩ tới hắn sẽ đối mặt với những gì sau khi qua đời, chẳng qua là trong tiềm thức nàng vẫn còn theo tư tưởng “khoan dung, nhân ái” ở xã hội hiện đại mà thôi. Nàng không tiện giải thích nên cũng hùa theo: “Sợ kiếp sau chàng vào cõi súc sinh mất.”
“À há!” Thẩm Giai vui vẻ đáp: “Hóa ra nàng sợ kiếp sau làm súc sinh phu nhân!”
Đỗ Yểu Yểu trợn tròn đôi mắt hạnh, há hốc mồm: “Ta phải làm chủ nhân súc sinh để vỗ béo chàng rồi ăn chàng mới được!”
“Cần gì kiếp sau, kiếp này đã ăn được rồi mà.” Ánh mắt Thẩm Giai ẩn chứa ngụ ý, hắn dúi tay nàng vào háng mình, tỏ ý: “Tinh hoa trong cục thịt non này là thứ có tác dụng làm đẹp, dưỡng nhan, tẩm bổ nữ nhân tốt nhất đấy!”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Nàng la ầm lên: “Cái đồ không biết xấu hổ!”

Hai phu thê tình nồng ý mật, Hồng Ngạc thì giường không gối chiếc, nằm trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.
Khả Hãn nể mặt Vương hậu nên thuyết phục Thẩm Giai không truy cứu chuyện nàng ta bỏ thuốc Đỗ Yểu Yểu nhưng vẫn giận dữ phê bình nàng ta thậm tệ.
Thậm chí, hắn còn nghi ngờ nàng ta yêu thầm Thẩm Giai nên cố ý hãm hại thê tử của sứ thần.
Hồng Ngạc có muốn cũng không còn đường chối cãi.
Nàng ta ngủ đến nửa đêm thì thấy trong trướng bồng nóng khủng khiếp. Hồng Ngạc mở mắt, mơ màng nhìn thấy những đốm sáng mờ nhòa.
Nàng ta nhìn chăm chăm vào đó một hồi mới sực nhận ra rèm cửa đã bốc cháy từ khi nào.
Đám cháy lan rộng rất nhanh, nó hừng hực đốt quanh trướng bồng, đến bàn ghế và bàn trang điểm bên trong cũng bị cháy theo.
Hồng Ngạc vừa khoác áo vào vừa hét lên: “Người đâu, dập lửa mau!”
Vì có gian tình với thị vệ nên Hồng Ngạc cấm không cho ai bén mảng đến gần chỗ nàng ta nếu không có chuyện quan trọng.
Thủ vệ gác đêm nhìn thấy ánh lửa bèn xúm lại hắt nước chứa cát để dập lửa nhưng lại không thể ngăn đám cháy đang bùng lên rất nhanh.
Lối ra vào của lều đã bị đốt cháy. Nghe thấy tiếng Vương hậu la hét ầm ĩ vọng lại, đám thủ vệ tròn mắt nhìn nhau, không ai dám xông vào cứu.
Một ma ma mặc đồ đen hắt một chậu nước lạnh vào người, che miệng mũi lại rồi xông vào trong đám cháy.
“Ai thế?”
“Chắc là người hầu trung thành mà Vương hậu mang từ Nam Chiếu qua nhỉ?”
“Thanh Thạch… Hu hu…” Hồng Ngạc vừa bịt miệng mũi bằng khăn ướt vừa nhảy qua nhảy lại tránh lửa.
“Công chúa…” Thanh Thạch khôi phục hình dáng cơ thể ban đầu, bước đến bên cạnh Hồng Ngạc rồi cởi áo khoác ướt nhẹp ra khoác cho nàng ta.
“Làm sao bây giờ, có phải ta sẽ chết tại đây không…” Hồng Ngạc thẫn thờ nhìn ánh lửa bập bùng, hai hàng lệ lăn xuống gò má đầy bất lực.
“Công chúa, người hãy nghe thuộc hạ nói!” Thanh Thạch thở hổn hển, khuôn mặt tuấn tú ấy ngẩn ngơ ngắm nhìn Hồng Ngạc: “Thuộc hạ sẽ che người lại bằng đồ ướt rồi ném người ra, sẽ có người ở ngoài cứu người.”
Hồng Ngạc mừng rơn, vội vàng đứng thẳng trước người Thanh Thạch: “Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Ngươi cứu ta ra ngoài nhanh lên!”
Bỗng Thanh Thạch lặng thinh, Hồng Ngạc thấy đôi mắt hắn ta đượm buồn bèn hỏi: “Vậy còn ngươi?”
Thanh Thạch ôm lấy Hồng Ngạc, trùm cả người nàng ta lại bằng chiếc áo ướt đẫm rộng rãi rồi đến gần lối ra vào, lấy đà bật nhảy lên trên ném Hồng Ngạc lên thật cao: “Chết vì Công chúa là niềm vinh hạnh của thuộc hạ!”
Hồng Ngạc ôm đầu rơi xuống đất, may mắn nàng ta không bị thương nặng.
Màn trướng sau lưng sụp xuống hoàn toàn, lửa cháy hừng hực nhấn chìm người thanh niên mặc đồ nữ đen.
Hồng Ngạc trợn trừng mắt, gào rống the thé: “Thanh Thạch! Thanh Thạch!”
Nàng ta chỉ vào bọn thủ vệ, khóc lóc ra lệnh: “Các ngươi cứu hắn mau lên, cứu hắn mau lên… A a a…”
Các thủ vệ vội vàng tát nước, phải tốn cả nửa khắc mới dập được lửa. Ma ma được gọi là “Thanh Thạch” trong đó đã cháy khét lẹt, chỉ để lại một bộ xương người đen nhẻm.
“A a a!” Từ tận đáy lòng Hồng Ngạc dâng lên nỗi đớn đau tột cùng. Nàng ta nhào đến bên cái xác, ỉ ôi gào khóc như một kẻ điên: “Thanh Thạch, Thanh Thạch… Ta không đòi Thẩm Giai nữa…”
“Ta không đòi Nguyễn Hộ bao vây Thẩm Giai nữa, ngươi trở về được không? Ngươi làm ơn trở về đi mà!”
“Ngươi không phải thế thân của hắn đâu! Trong lòng ta, ngươi là chính ngươi…”
“Là Thanh Thạch của bổn Công chúa mà…”
“Hu hu a a a…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận