Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu: “…”
Trong lòng hắn nghi ngờ nàng thích Tống Hành Giai, cho nên dùng việc này để uy hiếp nàng.
Thẩm Giai nói: “Tống gia chết một tên Tống Hành Giai cũng không sao nhỉ?”
Đỗ Yểu Yểu phản bác: “Đỗ gia chết một Đỗ Yểu Yểu cũng không sao nhỉ?”
Thẩm Giai thừa nhận mình sợ: “Ta sai rồi.”
“Chàng không sợ ta và hắn làm đôi phu thê ma, sinh ra một đứa con ma sao?” Đỗ Yểu Yểu cố tình nói.
“Sợ…” Thẩm Giai thấp giọng thở dài: “Không giết hắn nữa, phu nhân mau khỏe lại đi…”
Bệnh tình của Đỗ Yểu Yểu ngày càng nghiêm trọng.
Thẩm Giai bảo Nghiêm Cẩn đưa người gấp rút đi về phía trước, hắn ở lại tìm thôn trang, tìm lang trung chữa bệnh cho Đỗ Yểu Yểu.
Nghiêm Cẩn không tuân lệnh, bọn hộ vệ cũng không dám.
Sứ thần chết rồi, cho dù bọn họ có trở về thì cũng không còn đường sống.
Tìm kiếm hai ngày, phía trước là một thôn làng, giữa đường giết được cả trăm tên giặc cướp.
Những tên áo đen che mặt, thân thủ nhanh nhẹn, am hiểu cách dùng độc, ra tay tàn nhẫn. Bọn chúng cùng một nhóm với những kẻ tấn công cỗ xe ngựa ngày hôm đó.
Thẩm Giai giao Đỗ Yểu Yểu cho Nghiêm Cẩn: “Ngươi đưa nàng đi, mục đích của bọn chúng là ta.”
“Đại nhân!” Nghiêm Cẩn bế Đỗ Yểu Yểu đã hôn mê, ngập ngừng do dự.
Kiếm của Thẩm Giai còn chưa nâng lên, thanh đao sắc bén của một gã mặc áo đen đã vung tới. Hắn nghiêng người né tránh, ra lệnh cho Nghiêm Cẩn: “Đi mau, ngươi mang theo hai mươi người, nhất định phải bảo vệ nàng chu toàn!”
“Đại nhân!” Phe mình quả thật người ít không đánh lại số đông, Nghiêm Cẩn chần chừ không bước đi.
“Đây là mệnh lệnh!” Thẩm Giai hơi phân tâm, đối thủ bất ngờ tấn công từ dưới xương sườn của hắn, lưỡi kiếm lướt qua, rạch xuống một đường máu thật sâu.
Giọng nói của hắn mang theo cầu khẩn: “Ta cản phía sau cho các ngươi, ngươi mau đưa nàng ấy đi!”
Thẩm Giai bị thương, Nghiêm Cẩn không còn dám làm hắn phân tâm. Hắn nâng Đỗ Yểu Yểu ẩn nhanh vào rừng núi.
Xóc nảy dữ dội vô cùng khó chịu. Đỗ Yểu Yểu cau mày, “ọe” một tiếng nôn ra mấy ngụm nước chua.
Nghiêm Cẩn nhìn dáng vẻ thoi thóp, gầy gò xanh xao của nàng, so với dáng mấy ngày trước đó tưởng chừng như hai người khác biệt.
Trong lòng hắn sinh ra cảm giác thương tiếc và đau lòng không nên có.
Hắn lo lắng cho Thẩm Giai nên không đi xa, nhưng cũng không biết phải xử lý củ khoai lang nóng bỏng tay trong ngực như thế nào.
Đưa Đỗ Yểu Yểu rời đi, mặc kệ sống chết của Thẩm Giai, Nghiêm Cẩn tuyệt đối không làm được. Kẻ sĩ chết vì tri kỷ, Thẩm Giai từng giúp hắn rửa sạch án oan, cứu vớt cả nhà hắn.
Nghiêm Cẩn náu mình tại một chỗ khuất, phái người đi dò la tin tức.
Nửa buổi chiều trôi qua, thấy sắc trời tối dần, trời sắp đổ mưa.
Cuối cùng thám tử cũng trở về bẩm báo: “Bụng đại nhân trúng một kiếm, không ngừng chảy máu, ngài ấy đã dẫn mấy người đến trốn ở một ngôi miếu đổ nát trong thôn. Bọn đạo tặc lại tăng thêm nhân mã, ước chừng hai trăm người. Bọn chúng giơ đuốc đi tìm ở chỗ kia.”
Ầm ầm.
Một tiếng sấm sét và tia chớp xé toạc bầu trời đêm.
Đỗ Yểu Yểu co lại run lên một cái.
Cánh tay Nghiêm Cẩn bế nàng cũng đang phát run, hắn đang nghĩ cách đối phó.
Đỗ Yểu Yểu là một mỹ nhân, tuy đang bệnh nặng tiều tụy, nhưng cũng khó che giấu được vẻ ngoài xinh đẹp.
Ngực lớn, eo nhỏ, chân dài… Lúc lâm vào cảnh khó khăn, nam nhân bình thường rất khó không ôm ý nghĩ xấu.
Huống hồ nhóm người này đã đi sứ Ô Hoàn làm hộ vệ mấy tháng.
Lúc tuyệt vọng, giao cho ai cũng không yên lòng.
Hắn chỉ có thể giữ lại tối đa hai người, những người khác phải cùng hắn đi cứu người.
Hai người ở lại đây với nàng, nếu như bị quân địch bắt được, chắc chắn Thẩm Giai sẽ bó tay chịu trói, bọn họ lại toi công một trận.
Để người đưa nàng rời đi, Nghiêm Cẩn không biết trong đó có bao nhiêu biến cố, sợ trước khi chết nàng còn bị nam nhân lăng nhục.
Nghiêm Cẩn kiểm tra hơi thở của Đỗ Yểu Yểu, vô cùng yếu ớt.
Hắn cắn răng, đưa ra quyết định.
Lần tìm mạch đập của Đỗ Yểu Yểu, lại kiểm tra hơi thở của nàng. Hắn móc ra một phong thư từ trong ngực, làm ra vẻ mặt đau thương.
“Đại nhân có lệnh, nếu cô nương không xong thì đào hố chôn ngay tại chỗ. Sau đó các ngươi theo ta đi cứu viện đại nhân và các huynh đệ.”
Nghiêm Cẩn là tâm phúc của Thẩm Giai, hơn hai mươi người không dám không theo. Cũng không ai dám chất vấn uy quyền của hắn, tiến lên xem phong thư là thật hay giả.
Đỗ Yểu Yểu vẫn luôn bệnh mê man không tỉnh, tắt thở rồi mang chôn cũng là hợp tình hợp lý.
Đại nhân đối xử với nữ tử này xem như đã có tình có nghĩa, cả đường hoặc cõng hoặc bế, dọc đường còn lấy máu bón cho ăn, thâm tình hơn hầu hết nam nhân trên thế gian này.
Hộ vệ cầm đao kiếm trong tay để đào hố, Đỗ Yểu Yểu nằm trên mặt đất.
Bầu trời trút xuống một cơn mưa nặng hạt, vỗ lốp bốp vào mặt, vào thân người.
Đỗ Yểu Yểu muốn mở mắt, nhưng mí mắt giống như bị khâu lại, nàng không mở ra được.
Trong lúc mơ màng nàng nghe được “Đại nhân có lệnh, chôn cất tại chỗ…”
Chôn ai vậy?
Chôn nàng sao?
Rốt cuộc Thẩm Giai đã không chịu nổi nữa rồi sao?
Vứt bỏ nàng là được, tại sao, tại sao còn muốn chôn sống nàng? Nàng vẫn chưa tắt thở mà.
Thẩm Giai đâu, tại sao lại không nghe được giọng nói của hắn?
Hắn không giữ lời, hắn sợ hãi, hắn trốn đi rồi sao?”
“Kiều thê ấu nữ đều là bảo bối của ta.”
“Nàng chết, ta sẽ chết theo nàng.”
“Ta không quan tâm bao nhiêu người chết, ta chỉ cần nàng còn sống.”
“Ta sẽ không bao giờ vứt bỏ nàng, ta thề!”
Lừa dối, tất cả đều là lừa dối!
Lừa dối lừa dối lừa dối!
Trái tim Đỗ Yểu Yểu giống như bị một bàn tay tàn nhẫn bóp nát, nước mắt chảy từ khóe mắt hòa với nước mưa chảy xuống tóc mai.
Nàng không nên tin tưởng vào một tướng quân Hoàng đế thời cổ lớn.
Nam nhân đạt được lớn sự, rất khó để chứa một nữ nhân trong lòng.
Lúc sủng ái ngươi thì dỗ ngon dỗ ngọt, dỗ ngươi lên tận trời. Lúc nghèo túng, nữ nhân là thứ đồ vật vô dụng và không đáng giá nhất.
Đúng vậy, đồ vật.
Trong sử sách nói: Hoàng đế Lý Long Cơ chuyên sủng Dương Ngọc Phôi mười sáu năm, cuối cùng ban thưởng cho nàng treo cổ tự vẫn tại sườn núi Mã Ngôi. Danh tướng Trương Tuần, vào thời khắc tòa thành trấn thủ gặp nạn đói đã nấu tiểu thiếp khao tam quân.
Cho nên, Thẩm Giai chôn nàng là chuyện quá bình thường.
Thiết lập nhân vật của hắn chính là lòng dạ ác độc, bạc tình bạc nghĩa.
Đỗ Yểu Yểu hận mình tại sao lại tin tưởng hắn, vừa hận hắn tại sao không đến, không từ biệt với nàng.
Chỉ cần hắn nói một tiếng là hắn có nỗi khổ tâm, nàng sẽ tha thứ cho hắn. Cho dù đau lòng, mất mát, nàng cũng cam tâm tình nguyện chịu chết.
Chí ít nàng cũng được chết rõ ràng.
Cảm giác bị lừa gạt thế này,
Lừa gạt cơ thể nàng vô số lần, còn lừa gạt cả… trái tim nàng.

Không ai biết Đỗ Yểu Yểu đang khóc.
Nàng lặng lẽ nằm bất động dưới mưa. Áo màu tím khói, khuôn mặt trắng như tuyết, giống như một pho tượng ngọc nữ xinh đẹp đang đợi hòa mình với đất.
Vì vội vàng cho nên hộ vệ đào hố không sâu.
Nghiêm Cẩn bế Đỗ Yểu Yểu đặt vào hầm.
Nàng nằm trong nước bùn dưới đất, đôi mắt khép chặt, hai tay chắp trước ngực.
Cảm xúc trong lòng Nghiêm Cẩn dao động, hắn đột nhiên muốn đưa nàng bỏ trốn. Hắn muốn thấy nàng “ra”, muốn nghe nàng nói “ra”, muốn cảm nhận nàng “ra” như thế nào.
Lý trí áp đảo hành động. Nghiêm Cẩn đứng dậy, phất tay: “Lấp đất.”
Một mảnh bùn đất đè lên người Đỗ Yểu Yểu, đầu tiên là chân, sau đó vẫn là chân, tiếp theo là eo, ngực. Cuối cùng chỉ còn chiếc cổ trắng mảnh mai và khuôn mặt xinh đẹp.
Một người bốc nấm đất vung lên mặt Đỗ Yểu Yểu, sau khi dầm mưa, khuôn mặt sạch sẽ trở nên bẩn thỉu không chịu nổi.
Nghiêm Cẩn không đành lòng, cắt ngang: “Được rồi, nhổ một ít cỏ dại che mặt cho nàng ấy đi.”
Trong lòng hắn vẫn ôm một tia hy vọng rằng Đỗ Yểu Yểu có thể kiên trì đợi hắn cứu Thẩm Giai trở về.
Hắn hy vọng nàng sẽ không chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận