Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứu mạng…
Cứu mạng cứu mạng cứu mạng với…
Đất ở bên trên không được nén quá chặt, đợi nước mưa tưới xuống thì nó sẽ trở nên tơi xốp và mềm hơn.
Ngón tay Đỗ Yểu Yểu cử động.
Trong phút chốc nàng muốn cứ như thế này mà chết đi giống như mong muốn của Thẩm Giai.
Nhưng nàng không can tâm! Vì một người nam nhân mà từ bỏ bản thân, nàng khinh thường loại nữ nhân như thế này.
Chẳng qua là không được yêu.
Đã lớn như thế này rồi mà nàng còn phải sống dựa vào tình yêu sao?
Cha mẹ sinh ra nhưng cha mẹ không nuôi dưỡng, có cả họ hàng thân thích lại phải đi dựa vào người lạ để được sinh sống học tập.
Họ hàng ruột thịt còn như thế này huống hồ là một phu quân hữu danh vô thực chỉ dùng sự yêu thích nam nữ mà duy trì mối quan hệ.
Xã hội phong kiến, nữ tử yếu ớt, bên ngoài hắn ta tỏ ra chân thành nhưng kỳ thực là giả nhân giả nghĩ để vứt bỏ.
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà nàng nên chết đi?
Đỗ Yểu Yểu dựa vào khí thế khó mà giải tỏa được ở trong tâm trí mà nâng tay áo lên kéo cánh tay ra khỏi đất rồi từng chút một loại bỏ đất bị đè ở trên ngực.
Mãi đến khi thở được nàng đưa cổ tay ra bên ngoài hố và kêu cứu từ xa trong cơn mưa gió.
Nàng không còn sức, cố gắng một lúc lại mềm nhũn ra rồi lại tiếp tục chống đỡ…
Không biết trôi qua bao lâu thì nghe tiếng bước chân dẫm trên đất vang lên, nàng ra sức nhấc cổ tay mỏi nhừ lên và cố gắng lắc mạnh.
“A..” Một nam tử kêu lên ngạc nhiên: “Đại ca, huynh xem.”
Nam tử được gọi là ‘Đại ca’ nhìn theo và chỉ nhìn thấy trong đống đất cỏ dại nỗi lên một cánh tay tái mét đang buông thỏng cử động.
Năm ngón tay mảnh khảnh giống như một nữ tử.
“Không phải chúng ta đụng phải quỷ rồi sao?” Nam tử phía trước hoảng sợ nói.
“Ra ngoài đi săn, mãnh hổ dã thú ngươi không sợ, sợ gì nữ quỷ chứ?” Đại cá trách mắng.
Hắn ta lặng lẽ đi đến cầm lấy cái mâu dài đứng từ xa gạt đám cỏ dại ra.
Trong hố bùn đất cũng có một khuôn mặt tái mét y như vậy, đôi mắt nhắm chặt, bờ môi mấp máy, kiều diễm như nét quyến rủ của rừng núi.
“Nữ quỷ này thật xinh đẹp.” Nhị đệ tròn mắt thở dài ngẩn ngơ.
Đại ca nhờ tia chớp quan sát bờ môi của nữ tử hình như nàng đang nói: “Cứu, cứu ta…”
Hắn ta đưa tay thăm dò hơi thở của nàng, yếu ớt ấm áp: “Là người sống.”
Nhóm người của Nghiêm Cẩn khoác áo được dệt bằng cỏ dại, trốn tránh kẻ cướp, lẻn trốn vào một ngôi miếu ở trong thôn.
Sắc mặt của Thẩm Giai tái nhợt ôm cái lỗ thủng ở dưới bụng, máu chảy ra khỏi những kẻ tay.
Trong bóng đêm mờ tối hắn nhìn Nghiêm Cẩn rồi hốt hoảng ngạc nhiên: “Yểu Yểu đâu?”
Nghiêm Cẩn mím môi không nói gì.
Thẩm Giai gắng chống đỡ đứng dậy bước đến chất vấn, Nghiêm Cẩn bước đến đỡ hắn rồi đưa tay ra đánh một phát vào gáy của hắn, Thẩm Giai ngất đi.
Nghiêm Cẩn nói với đoàn tùy tùng: “Sự thế cấp bách, chỉ có thể đắc tội với Đại nhân trước đã.”
Hắn đưa mắt ra hiệu với người ở phía sau, một tên hộ vệ vội vàng cởi bỏ y phục và tráo đổi y phục với Thẩm Giai.
Đây là đối sách hắn nghĩ ra ở trên đường, hắn chọn ra một nam tử có thân hình tương tự với Thẩm Giai để đánh lạc hướng bọn cướp, hắn đưa Thẩm Giai trốn khỏi chỗ bí mật.
Ban đầu những tên man rợ ở vùng biên cương bị thủ thuật che mắt làm bối rối, sau đó quay ngược lại mạnh mẽ truy đuổi, Nghiêm Cẩn lại đưa Thẩm Giai phải trốn trái nấp chiến đấu với khó khăn hết mình.
Hơn mười người ban đầu đều đã chết dưới đao kiếm của bọn cướp vì để yểm trợ cho hắn và Thẩm Giai.
Nghiêm Cẩn cõng Thẩm Giai ở trên lưng đã kiệt sức, và ngay khi cảm nhận được ông trời muốn giết mình thì hai đoàn binh lính áo giáp đen cầm tên tiến đến.
“Vèo vèo vèo…” Một đám mũi tên sắc nhọn bắn về phía bọn cướp, binh lính được huấn luyện sẵn sàng và giương cao xuyên thủng cả trăm bước, bọn cướp bị gặp phải tập kích bất ngờ nên nhất thời đội quân tan rã la hét thảm thiết không ngừng.
Có một vị tướng quân khuôn mặt vuông, lông mày đậm kéo xe ngựa lộp cộp đi đến, nhìn thấy Nghiêm Cẩn liền chắp tay hỏi thăm: “Là thuộc hạ của Thẩm Giai, Thẩm đại nhân phải không?”
“Ông là?” Nghiêm Cẩn lưỡng lự.
Tướng quân cung kính: “Bổn tướng quân theo lệnh của Vương gia đến cứu viện cho Thẩm đại nhân.”
“Vương gia? Thái tử…” Nghiêm Cẩn đoán là phía Thái tử đã nhận được tin tức và phái người đến.
Tướng quân nói: “Là Hoàng thúc của Thái tử, Trấn Bắc Vương của Lương Xuyên.”
Nghiêm Cẩn và Thẩm Giai ngồi xe ngựa đến phủ Thái thú trong nội thành Kim Đô.
Khi cứu binh của Lương Xuyên đến đã khiến Thái thú Kim Đô sợ hãi đã tiết lộ sự thật và sợ tội tự sát.
Thẩm Giai tỉnh lại đã là ba ngày sau rồi: “Yểu Yểu đâu?” Hắn giương mắt dò hỏi.
Ký ức cuối cùng lưu lại khi nhìn thấy Nghiêm Cẩn ở trong ngôi miếu rách nát rồi đột ngột ngã xuống không biết gì nữa.
Tỳ nữ đang hầu hạ vui vẻ nói: “Đại nhân, người tỉnh rồi sao?”
Thẩm Gai liếc nhìn đồ trang trí lộng lẫy ở trong phòng cảnh giác hỏi: “Ở đây là đâu?”
Tỳ nữ trả lời: “Phủ thái thú ở Kim Đô, bây giờ do Vương gia chúng tôi tiếp quản.” Sợ quý nhân không biết vị đó là ai nàng ta nói cụ thể: “ Trấn Bắc Vương của Lương Xuyên.”
Thẩm Giai gật đầu yên tâm, Trấn Bắc Vương từ thời Hoàng Đế đã không tham gia tranh đấu đoạt ngôi mà chỉ chuyên tâm cai quản tốt vùng đất của mình, một Vương gia ngay thẳng nhàn hạ có tiếng.
Chắc hẳn là Sở Chính nhận được bồ câu đưa tin nên mới lệnh cho Lương Xuyên là nơi gần nhất đến nghĩ cách ứng cứu.
“Mấy ngày nay Đại nhân đã không ăn uống gì rồi, vậy có thể gọi người mang một ít cháo thanh đạm và đồ ăn nhẹ được không?” Tỳ nữ ân cần hỏi.
“Mấy ngày?” Thẩm Giai vô cùng ngạc nhiên.
“Đúng vậy.” Tỳ nữ có khuôn mặt tròn tròn trông vô cùng dễ mến, nàng ta hồn nhiên nói: “Bụng của Đại nhân có một nhát kiếm, trên kiếm có chứa một chất cực độc, may mà Vương gia của chúng tôi đến kịp chỉ cần đến muộn nữa ngày thôi thì thái y cũng hết cách cứu vãn.”
Trong lòng của Thẩm Giai lo lắng cho Đỗ Yểu Yểu nên không quá để tâm đến mấy chuyện này, hắn miêu tả: “Ngươi có thấy một cô nương rất gầy, rất trắng bị bệnh đang hôn mê không?”
Tỳ nữ ngơ ngác lắc đầu: “Chúng tôi đón ngài ở trên xe ngựa của Vương gia, không thấy cô nương nào cả, chỉ có hai vị nam tử đi cùng ngài thôi.” Nàng ta bổ sung: “Một vị là thuộc hạ của ngài, họ Nghiêm, một vị khác là hộ vệ, bọn họ đều bị trọng thương.”
Thẩm Giai không nghe được lọt được chữ nào cả, trong lòng hắn tràn đầy suy nghĩ Đỗ Yểu Yểu đi đâu rồi? Một loại dự cảm không lành ở trong đầu dâng lên, một nỗi sợ như thủy triều cuồn cuộn gắt gao bao vây lấy hắn. Hơi thở dần dần trở nên không thở nỗi.
Hắn nhảy vọt từ trên giường xuống loạng choạng trên đất ra lệnh: “Đưa ta đi tìm Nghiêm Cẩn.”
“Đại nhân, ngài bị thương rất nặng.” Tỳ nữ rụt rè nói.
Khuôn mặt hắn trắng như giấy, ánh mặt lạnh lùng sắc bén giống như thanh gươm vừa mới tuốt vỏ ra, không có người nào dám cản lại, với mong muốn giết một mạng người bằng thanh đao.
Vết thương ở bụng trái bị toác ra vì hành động của hắn, ngay tức khắc máu tươi thấm qua miếng băng vải, vết máu thấm qua chiếc Trung y màu trắng thuần.
Tỳ nữ nhìn thấy đã thấy đau, nhưng hắn hoàn toàn không cảm thấy gì, nàng ta thử ngăn cản: “Đại nhân, vị Nghiêm đại nhân kia bị thương nhẹ hơn ngài, để nô tì đi gọi hắn đến đây.”
“Đi nhanh đi.” Thẩm Giai nghiêm nghị, trong phòng không có ai hắn thở gấp gáp ôm lấy bụng ngồi xuống, đã đau lòng lại hoảng sợ, hắn đau lòng ray rứt vì bản thân đánh mất nàng, đến mức sự sống chết của nàng không đoán được, lại sợ hãi nếu như nghe được bất cứ tin tức rằng nàng không còn ở trên dương thế nữa.
Thời gian chầm chậm trôi đi, hắn giống như là một phạm nhân đang chờ đợi sự hành quyết.
Là sống hay là chết?.
Nghiêm Cẩn tập tễnh bước vào cửa nhìn thấy Thẩm Giai u ám ngồi bên giường hai chân cong lại quỳ thẳng xuống.
Thẩm Giai không hề lộ vẻ xúc động mà chỉ hỏi: “Phu nhân ta đâu?”
“Phu nhân, phu nhân…” Giọng Nghiêm Cẩn run rẩy, ấp úng khó nói.
Thẩm Giai nắm chặt lòng bàn tay hết sức dùng giọng điệu bình tĩnh: “Còn sống không?”
Nghiêm Cẩn dập đầu: “Sống chết…không rõ…”
Thẩm Giai nhắm mắt thở phào. Sống chết không rõ vậy thì hắn vẫn còn có hy vọng.
Cơn giận trong lòng bốc cháy hừng hực ngất trời, hắn hận Nghiêm Cẩn từ bỏ Đỗ Yểu Yểu quay lại cứu hắn..
Lúc này tức giận mắng chửi cũng chẳng giải quyết được gì, Thẩm Giai trấn tĩnh tinh thần lại chất vấn: “Hiện giờ làm sao lại không rõ là sống chết?”
Nghiêm Cẩn nói hết ngọn nguồn về việc đem chôn sống Đỗ Yểu Yểu.
Rất lâu Thẩm Giai không nói lời nào.
Nghiêm Cẩn lén ngẩng đầu lên, Thẩm Giai ngồi như tượng điêu khắc, vòm mắt đỏ lên, trong mắt tràn ra một tia nước.
Hắn điềm đạm nghẹn ngào nói: “Bây giờ nàng ấy sao rồi?”
Nghiêm Cẩn nói theo sự thật: “Phu nhân hôn mê, có lẽ không có cách nào tự đi được, thuộc hạ đoán là bị bọn cướp Nam Chiếu bắt được hoặc là được người dân trong làng đi ngang qua cứu được.”
“Trấn Bắc Vương tra tấn và bắt được bè lũ ác nghiệt, bọn chúng được Vương hậu của Ô Hoàn bố trí phụng mệnh chặn giết đại nhân, một mực nhất quyết không thấy phu nhân, mấy ngày nay Vương gia phái người đi tìm ở những ngôi làng quanh đây, tạm thời vẫn chưa tìm được.”
Thẩm Giai nghe nói Hồng Ngạc đã chạy thoát chết, thị vệ của tình nhân nàng ta đã cứu sống nàng ta, nàng ta có gan phản kích chặn đứng giết người, nhưng không nhất định có bản lĩnh mua chuộc được thái thú Kim Đô.
Hắn hỏi: “Ai đứng đằng sau thái thú Kim Đô?”
“Nguyễn Hộ” Nghiêm Cẩn hồi bẩm: “Thái thú nói rằng Nguyễn Hộ bắt vợ con của ông ta để uy hiếp nên hắn không thể không…”
“Kết quả?” Thẩm Giai ngắt lời.
“Thái thú đã sợ tội tự sát, cầu xin chúng ta cứu người nhà hắn ta.”
“Được.” Thẩm Giai hiểu được tình hình tổng thể, thản nhiên căn dặn: “Sau khi hồi Kinh, ngươi không cần phải ở lại Ngự sử đài nữa, cũng không cần phải ở lại Kinh thành, ta sẽ kiến nghị với Thái tử đồng ý bổ nhiệm ngươi ra bên ngoài.”
Điều này có nghĩa là đoạn tuyệt tình nghĩa.
“Đại nhân.” Nghiêm Cẩn đã theo Thẩm Giai cũng được bốn năm rồi, tận tụy thận trọng, trung thành bảo vệ chủ.
“Ngươi đã nhìn thấy Yểu Yểu…” Thẩm Giai bắt đầu câu chuyện nhưng lại không nói tiếp: “Ta càng không thể dung nạp ngươi được.”
Hắn thở dài tiếc nuối: “Ngươi đã phụ lòng sự kỳ vọng của ta, có lẽ tất cả mọi người đều cho rằng ngươi làm đúng, nhưng đối với ta ngươi sai rồi, hoàn toàn sai rồi.”
Nhấc ông tay áo đưa cánh tay đang băng bó trong băng vải lên: “Nàng ấy là nữ nhân mà ta muốn bảo về bằng mọi giá, sao ngươi lại đối xử với nàng, sao các ngươi lại đối xử với nàng như thế?”
Nghiêm Cẩn không nói gì.
Trong mắt hắn Thẩm Giai có nghĩa là một ân nhân và là cấp trên nên đương nhiên là so với tính mạng của nữ nhân như Đỗ Yểu Yểu càng quan trọng hơn, Thái tử lệnh hắn ta theo Thẩm Giai đi sứ, vốn dĩ hắn ta có trách nhiệm bảo vệ, nếu như hắn không quan tâm đến tính mạng của Thẩm Giai mà một lòng bảo vệ Đỗ Yểu Yểu, vậy thì trong tương lai hắn ta chỉ có cách duy nhất là lấy cái chết để tạ tội.
Đứng trước lợi ích sinh tử thì nữ nhân không đáng nhắc đến.
Hắn ta rất tỉnh táo, rất lý trí, ngay cả khi hắn ta đã từng có một nữa phần tình ý với Đỗ Yểu Yểu thì hắn ta nhất thiết phải đưa ra sự lựa chọn đúng đắn.
Thẩm Giai tự cười bản thân: “Không trách ngươi, không trách người nào cả, chỉ trách bản thân ta. Ta không nên vì tư lợi của bản thân mà ép buộc đưa nàng ấy ra ngoài, cũng là do ta bất tài không bảo vệ được thê tử…”
Đang nói, hắn ho mạnh trong cổ họng trào ra một vị tanh, vài ngụm máu tươi phun ra trên y phục trắng.
“Đại nhân.” Nghiêm Cẩn hoảng sợ.
“Không sao.” Thẩm Giai lau vệt máu ở khóe miệng và cằm, chống đỡ cơ thể phân phó: “Ngươi đi gọi thái y đến đây và chuẩn bị một phần cơm.”
Ta không thể gục ngã, ta phải đi cứu Yểu Yểu. Hắn tự nói một lần như vậy trong lòng mình.
Mỗi ngày hắn đều nghiêm túc uống thuốc, dùng cơm, nghe người ta bẩm báo, hôm nay cầm chân dung lại đi đến đâu, tìm người ở đâu.
Hắn nghiên cứu địa đồ rồi nói cho quan binh một vài ngóc ngách, núi, sông, không từ bỏ một chút khả năng nào cả.
Cứ kiên trì như vậy ba ngày thì cuối cùng Thẩm Giai đã có tin tức.
Không ngờ lại là một tin sét đánh giữa trời quang, phát hiện ra một xác chết của nữ nhân trong dòng sông Bắc Sơn ở Kim Đô mặc y phục trang sức cùng với đồ của Ngự sử phu nhân mặc khi lưu vong là hoàn toàn giống hệt nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận