Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai không biết làm thế nào đi qua Bắc Sơn, sau khi nhận được tin này, khí huyết cuồn cuộn dâng trào mãnh liệt trong ngực hắn, như thể một thanh kiếm sắc bén đang chọc ngoáy máu thịt.
Ta không tin, ta không tin, ta không tin!
Trong thâm tâm hắn vẫn luôn bài xích tin tức này.
Yểu Yểu của hắn thông minh như vậy, sao có thể chết dễ dàng chứ?
Mãi đến khi xuống xe ngựa, nhìn thấy thi thể nữ nhân mặc trang phục màu tím bị che vải trắng ở bên bờ sông.
Bước chân lảo đảo, hắn suýt nữa té ngã.
Trấn Bắc Vương tự bước tới đỡ, gương mặt cương nghị tỏ ra nặng nề và nghiêm túc: “Thẩm phu nhân…”
Vành mắt Thẩm Giai đỏ hoe, bình tĩnh vén tấm vải trắng lên.
Khuôn mặt nữ tử đã sưng vù, không nhận ra hình dáng, trên người mặc chiếc váy màu tím khói mà Thúy Nương may cho Đỗ Yểu Yểu.
Trái tim hắn thắt lại rồi hỏi: “Ngỗ tác đâu?”
Trấn Bắc Vương vung tay lên, một văn sĩ trẻ tuổi bước tới, kính cẩn bẩm báo: “Nữ tử này đã chết được ba bốn ngày, bởi vì ngâm trong nước quá lâu nên không thể nhận ra hình dạng ban đầu, chỉ có thể phán đoán thân phận thông qua đồ vật trước khi còn sống.”
Hắn ta nhận lấy chiếc khay từ trong tay thị vệ ở bên cạnh: “Đại nhân, ngài xem thử.”
Trên khay đặt ba đồ vật, một là một túi gấm lộ ra nửa miếng bạch ngọc hình phượng, hai là túi thơm được làm từ lụa cẩm hoàng, thứ còn lại là một mảnh vải xanh thêu hoa văn trúc.
Thẩm Giai vô cùng quen thuộc với ba đồ vật này.
Một là miếng ngọc bội do mẫu thân đã mất của hắn để lại, hai là lá bùa cầu con do Thúy Nương xin được, ba là tấm vải hắn cắt áo ra để lót lưng cho nàng bởi lưng này hay đổ mồ hôi.
Ngoài miếng ngọc bội vẫn còn mới tinh như lúc ban đầu ra, thì mấy thứ khác ngâm nước đã lâu nên hư hao gần hết.
Thẩm Giai chậm rãi cầm lấy ngọc bội, nắm trong lòng bàn tay. Mỗi một cử chỉ hay tiếng cười của Đỗ Yểu Yểu như thể vẫn văng vẳng bên tai.
“Ngọc bội này thật là đẹp, có phải mua rất đắt không?”
“Ta sợ đeo lên làm hỏng, nên cố ý xỏ dây đeo trên cổ.”
“Thứ này quá quý trọng, nhỡ đâu tính ta tùy tiện ngã vỡ thì làm sao.”
“Thế ta phải cảm ơn mẫu thân rồi.”

Thẩm Giai nắm chặt ngọc bội run rẩy, yết hầu lăn mấy cái: “Đã nghiệm thi chưa?”
Ngỗ tác chần chờ giây lát, liếc nhìn sắc mặt của Trần Bắc Vương, thấy ông ta gật đầu mới dè dặt lên tiếng: “Cơ thể của cô nương bị tổn hại nên không thể tìm ra nguyên nhân cái chết từ mạch đập hay miệng mũi. Tiểu nhân xem xét thân mình thì phát hiện khắp người cô nương có từng mảng lớn dấu vết bị lăng nhục…”
Sắc mặt Thẩm Giai trắng bệch, không chút hồng hào y như thi thể dưới đất kia.
Hắn bắt lấy trọng điểm: “Lăng nhục ư?”
Ngỗ tác cúi đầu, khó khăn nói: “Kim Đô hẻo lánh, rất nhiều thổ phỉ ẩn núp ở đây, mỗi năm cũng có nữ tử bị… trước giết sau…” Hắn ta lược bỏ bớt chữ kia.
Nhưng tất cả mọi người đều nghe hiểu.
Hiếp trước… giết sau…
Thẩm Giai bỗng thấy nghẹt thở, trái tim ngừng đập.
Yểu Yểu của hắn mảnh mai như vậy, ngày thường mới hơi dùng sức một chút thì nàng đã yếu ớt khóc lên. Thổ phi hung hãn nào sẽ thương tiếc nàng chứ?
Hắn không dám nghĩ cũng không dám tin.
Lòng bàn tay ngày càng siết chặt, vị tanh ngọt dâng lên trong cổ họng, hắn cố nén xuống: “Ta không tin, ta không tin, ta không tin…”
Ngọc bội hóa thành bột phấn, hắn giống như thú dữ bị khoét tim ngay tại chỗ, lắc đầu quay người sau đó ‘phụt’ một tiếng phun ra bãi máu.
“Thẩm đại nhân!”
“Đại nhân!”
Bên cạnh vang lên tiếng kinh hô.
Thẩm Giai đã không còn nhìn hay nghe thấy gì nữa, trước mắt hắn hiện lên cảnh tượng Đỗ Yểu Yểu bị lăng nhục và ném xác.
Nàng đang khóc và giãy dụa, dưới thân chảy máu rồi chìm dần từng chút vào lòng sông.
Hai hàng lệ trong suốt chảy xuống, hòa vào dòng máu đỏ tươi.
Hắn lảo đảo ngã xuống, miệng lẩm bẩm: “Ta không tin…”
“Ta không tin, nàng ấy không phải là Ngự Sử phu nhân!” Một thanh niên mày rậm mắt tot liếc nhìn bóng người trong phòng rồi suy đoán.
“Nói nhỏ một chút.” Nữ tử trung niên ăn mặc chất phác ở trong viện khuyên nhủ: “Nếu cô nương đã bảo chúng ta tìm nữ thi thay thế, thì chính là không muốn để lộ thân phận, gì phải gượng ép trở về cùng với vị quan to kia chứ?”
“Làm phu nhân của quan tốt như vậy, sao không muốn trở về chứ?” Người thanh niên buồn bực than thở: “Nương, nương có biết nàng ấy đáng tiền thế nào không? Thông cáo treo thưởng ở bên ngoài là ngàn lượng hoàng kim, vạn lượng bạc trắng đấy. Cả đời chúng ta cũng không kiếm nổi số tiền đó đâu!”
Phụ nhân cũng thở dài, nếu thật sự tốt như bề ngoài thể hiện thì nữ tử nào chẳng muốn trở về.
Nghe hai nhi tử nói, họ phát hiện ra cô nương này ở trong hố sâu ở nơi hoang dã, giống như bị coi là người chết đem đi chôn sống. Lúc cứu trở lại, hơi thở thoi thóp, tất cả đều nhờ vào một hơi cuối cùng.
Nghe nói Ngự Sử phu nhân xuất thân từ thương hộ, học thức tầm thường. Kẻ lấy sắc thờ người, bất kể là thê hay thiếp thì có thể giữ chân nam nhân được bao lâu chứ. Huống chi, đối phương là quan to trong triều.
Người thanh niên nhớ lại lần đầu gặp gỡ mỹ nhân, không khỏi tức giận: “Vốn tưởng rằng con và lớn ca nhặt được một vị tiên nữ trở về, có thể làm tức phụ cho hai đứa chúng con. Ai dè sức khỏe nữ tử không tốt, khó sinh, thân phận lại còn rất có địa vị.”
Kim Đô nơi này hẻo lánh, nữ tử nơi sơn thôn hương dã hầu hết đều muốn gả tới nơi phồn hoa, nên dư lại rất nhiều nam tử độc thân. Dần dà, nổi nên phong tục huynh đệ chung vợ.
“Vùng núi nghèo khó, hẻo lánh này không nuôi nổi chim phượng hoàng.” Phụ nhân nói thẳng, chưa kể tới Thẩm Ngự Sử, chỉ nguyên Đỗ gia ở Thanh Châu cũng là phú hộ nổi danh. Nữ tử có nhan sắc trời ban như vậy vốn không phải là người tầm thường.
Quan trọng là nàng có ơn với nhà họ.
Phụ nhân nói: “Nàng là ân nhân cứu mạng tam thúc của con. Tam thúc của con làm việc trong Thần Vương phủ, bị dính líu tới vụ án mưu phản của Vương gia, vốn tưởng rằng đã không còn hy vọng sống sót. Ai ngờ, Ngự Sử phu nhân tốt bụng cầu tình thay ba nhà Thần Vương, Tống gia và Nguyên gia, bấy giờ tam thúc mới có thể sống dật dờ ở hoàng lăng.”
Năm trước, kinh thành và các địa phương khác tra ra quan lại tham ô, hễ Ngự Sử Đài nhúng tay là phần lớn đều nhà nát cửa tan. Đây cũng là lần đầu tiên, chủ tử phạm phải lỗi lớn như vậy mà hạ nhân có thể giữ được mạng.
Bách tính bàn tán xôn xao, không phải Ngự Sử thay đổi tính tình mà là phu nhân của hắn tốt bụng, từ bi.
Dân chúng luôn đứng về phía kẻ thương xót bọn họ.
Người thanh niên đang định nói thêm gì đó, thì một tiếng ho yếu ớt cắt ngang ý định của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận