Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mười mấy lớn phu vội vàng ra vào biệt viện phủ Thái thú, hoảng hốt bước vào rồi thở dài đi ra.
Một ngày một đêm mà thân thể quý nhân vẫn không thấy chuyển biến tốt lên, tình hình ngày càng kém, sắc thuốc châm cứu đều không có hiệu quả.
Lúc nhóm lớn phu ở trong phòng bên cạnh dùng bữa sáng, Trấn Bắc vương bước nhanh vào.
“Tham kiến Vương gia.” Tất cả mọi người đứng dậy hành lễ.
“Không cần khách khí.” Trấn Bắc vương phất tay, chỉnh y ngồi xuống: “Hôm nay bổn vương đến đây để hỏi thăm tình hình của Thẩm đại nhân.”
Nhóm lớn phu liếc nhìn nhau, sau khi do dự một lúc lâu, một vị mặt dài tóc râu bạc trắng giống như là trưởng giả trong số đó đứng ra, nói chi tiết: “Tình huống của đại nhân không được tốt lắm. Vốn dĩ đại nhân bị bắn tên độc vào bụng, dư độc còn chưa được xử lý mà hiện tại lại buồn vui lẫn lộn, phẫn nộ công tâm khiến độc tố xâm nhập vào nội tạng, thuốc và châm cứu đều khó khăn.” Dừng một chút lại thở dài nói tiếp: “Mấu chốt quan trọng nhất là người bệnh không muốn chữa nha!”
Vài câu trước Trấn Bắc vương còn hiểu, nhưng mấy câu sau lại không hiểu chút nào. Ông ta hỏi: “Xin chỉ giáo?”
Vị trưởng giả thản nhiên nói: “Đại nhân tâm tình tích tụ, ý chí muốn sống cực kỳ yếu. Nếu cứ như vậy qua chiều nay thì thần tiên khó cứu.”
Trấn Bắc vương không nghĩ tới ác quan tiếng tăm lừng lẫy Thẩm Giai lại là người si tình như vậy. Khiến nhiều người kinh ngạc oán thán.
Ông ta nghĩ lại bản thân, suy nghĩ vừa chuyển lập tức truy hỏi: “Có biện pháp nào để Thẩm đại nhân tạm tỉnh lại không?”
Trưởng giả nghi ngờ: “Vương gia…?”
Nét mặt Trấn Bắc vương nghiêm túc: “Ngươi nói, có cách nào không?”
Trưởng giả và nhóm lớn phu lại thương lượng với nhau, cuối cùng đưa ra một quyết định.
Hơ châm qua lửa, đâm vào huyệt nhân trung, bách hội và thập tuyên. Thẩm Giai giãy dụa một lát rồi yếu ớt tỉnh lại.
Sau đó hộc máu vào trong chậu.
Trấn Bắc vương nhăn mày.
Thẩm Giai lấy khăn lau mặt, ảm đạm cười: “Làm Vương gia lo lắng rồi.”
Trấn Bắc vương tiếp lời: “Tuổi tác của ngươi xấp xỉ với Thái tử, theo bối phận thì bổn vương nên gọi ngươi một tiếng hiền chất.”
Ông ta nhìn sắc mặt Thẩm Giai, sắc mặt trắng bệnh không một giọt máu, hai gò má ốm yếu, đôi mắt tĩnh lặng như nước. Đào vong đã khiến thương tích đối phương nặng thêm, xuất hiện hiện tượng hấp hối.
Một năm trước, vào ngày sinh thần của Hoàng đế, ông ta từng nhìn thấy Thẩm Giai trên yến tiệc, thẳng tắp như tùng, lạnh lẽo cao ngạo, nâng tay áo mắt hạ xuống, vô cùng hăng hái.
Mà hiện giờ, chỉ có thể cảm thán: Nam nhân không dễ rơi lệ, nhân gian tất có kẻ si tình.
Trấn Bắc vương chỉ nhàn nhàn kể lại: “Lúc bổn vương bằng tuổi ngươi có một ấu nữ. Vương phi sau khi sinh xuất huyết bỏ mình, ta cảm thấy cực kỳ tiếc nuối. Sau đó thỉnh phụ hoàng đi trấn thủ Lương Xuyên là để nữ nhi có thể thường xuyên qua lại với nhà ngoại, mà ta cũng có thể quan tâm người nhà Vương phi nhiều hơn.”
Ông ta khuyên nhủ: “Mặc dù ngươi và phu nhân không có nhi nữ, nhưng vẫn còn người nhà phu nhân, có lẽ nàng vẫn có tâm nguyện vẫn chưa hoàn thành.”
Thẩm Giai hạ mắt, im lặng không nói.
Người duy nhất khiến Đỗ Yểu không yên lòng chính là Thúy Nương, hắn đã từng nói với Thái tử chuyện này. Nếu như ngày nào đó hắn chết đi, Thái tử sẽ hỗ trợ chăm sóc một phần.
Thẩm Giai không thể tha thứ cho bản thân. Sống nửa đời, dùng mọi thủ đoạn, tranh quyền đoạt lợi, đến cuối cùng ngay cả người mình yêu nhất cũng không bảo vệ được, hại nàng chết thảm như vậy.
Người vừa mới đi, hắn nên hoàn thành ý nguyện của nàng để bù đắp mới đúng.
Trấn Bắc vương thấy lời mình nói không có hiệu quả thì lại nói: “Phu nhân bị người ta hại, trừ ngươi ra thì không có ai thật lòng muốn báo thù cho nàng, cũng không có năng lực để làm. Việc này liên hệ quá rộng, sơm phỉ Kim đô, Nguyễn họ Kiếm Nam, Vương hậu Ô Hoàn. Hiền chất nhất định phải bảo trọng thân thể, tự tay giết chết cừu địch để an ủi phần nào linh hồn của phu nhân.”
Thẩm Giai che miệng, ho khan thật mạnh, giống như muốn ho hết toàn bộ nội tạng trong người ra vậy. Bên môi vương máu nhưng trong mắt lại dấy lên ngọn lửa báo thù.
Đúng vậy, hắn muốn chết, nhưng báo thù rửa hận cho Yểu Yểu trước rồi chết cũng không muộn.
Trấn Bắc vương thấy tình hình như vậy cũng không rõ Thẩm Giai có thể sống hay không. Ông ta đứng ở góc độ người xem để suy nghĩ rồi trấn an.
“Nghe nói phu nhân bị Nghiêm Cẩn chôn sống. Vậy thì có khả năng lúc nàng hôn mê vẫn còn ý thức, trốn ở chỗ ân nhân. Mà lúc nàng tính lại nhận lầm ngươi làm việc đó nên hận ngươi, oán ngươi. Thậm chí nữ thi chúng ta nhìn thấy có lẽ không phải nàng, mà là kế kim thiền thoát xác.”
Thẩm Giai lập tức thanh tỉnh, đây quả thật là mưu kế mà Đỗ Yểu Yểu có thể nghĩ ra được.
Thi thể chỉ có xiêm y và đồ đạc, không thể nhìn rõ thân thể.
Không thể xác định đó chính là nàng.
“Tạ ơn Vương gia chỉ điểm.” Trong lòng hắn dâng lên hy vọng.
Hắn muốn tìm nàng, mặc kệ là vượt núi đao hay xuống biển lửa, sống phải thấy ngươi, chết… Phải thấy toàn bộ diện mạo của thi thể.
Dựa vào tia không từ bỏ này, thân thể Thẩm Giai ngày càng chuyển biến tốt. Sau khi ở Kim đô điều dưỡng mười ngày thì khởi hành về kinh.
Hắn mang theo quần áo và vật chứng của Đỗ Yểu Yểu, còn nữ thi kia thì tạm thời để lại Kim đô. Tìm một chỗ phong thủy bảo địa để hợp táng, phái quan binh ngày đêm canh gác.
Thương thế chưa lành, dư độc chưa giải hết, sau khi Thẩm Giai báo cáo Thái tử hoàn thành nhiệm vụ thì trở về tĩnh dưỡng ba tháng, cũng mời thái y ở lại Thẩm phủ.
Trong lúc hắn dưỡng thương, Thẩm Giai không giải quyết công vụ chất đống ở Ngự Sử đài mà phân tích chuyện chặn đánh ở Kim đô.
Đầu tiên là viết thư
Hai tiểu quốc không ngừng đùn đẩy trách nhiệm, Nam Chiếu bày tỏ Hồng Ngạc là Công chúa liên hôn, dù có làm chuyện gì cũng không hề liên quan đến mẫu quốc. Mà Ô Hoàn lại nói Hồng Ngạc ám sát sứ thần, làm loạn hòa bình giữa hai nước nên đã tước bỏ vị trí Vương hậu, mặc cho Hoàng đế Đại Sở xử lý.
Thẩm Giai lại liên hệ với hai thành trì quanh Kiếm Nam, dò xét hướng đi của Nguyễn hộ. Bàn bạc với Thái thú tân nhiệm ở Kim đô, đuổi giết dọn dẹp sơn phỉ.
Thời gian ba tháng cứ thế trôi qua, hoa sen ngày hè đã nhiễm sắc thu, một cảnh lá rơi tiêu điều.
Ngày mười đầu tháng, Hoàng đế truyền ngôi cho Thái tử, tự phong thành Thái Thượng hoàng, chuyến đến lâm viên Hoàng gia ở ngoại ô nghỉ dưỡng tuổi già.
Thái tử kế vị, lớn xá thiên hạ, phong bào đệ Sở Đắc thành Phúc vương, ngụ ý an khang hạnh phúc, ban cho đất phong. Phong thần tử Thẩm Giai làm Thừa tướng, thống ngự quan lại, phụ tá triều chính. Trong đó còn có mười mấy quan viên từ lớn đến nhỏ đều bị giáng chức, nhất thời triều đình nổi lên sóng gió.
Thân là mưu thần của Đông cung, Thẩm Giai không hề nghi ngờ chính là tâm phú của tân đế, người chạm vào là bỏng.
Vị tướng công tân nhậm này, vào mười ngày cuối tháng cùng năm xin Hoàng đế ban mệnh lệnh đưa binh thu phục Kiếm Nam, giết chết Nguyễn hộ.
Từ Xuân tới Thu, Sở Chính đã hạ ba đạo thánh chí, mệnh lệnh Nguyễn hộ quay lại kinh thành. Nhưng Nguyễn hộ lại lý quân vụ làm lý do, chậm chạp không chịu thi hành, đồng thời còn ám sát thám tử trong thành mà Sở Chính phái tới.
Thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn*, Sở Chính phải mười vạn nhân mã theo Thẩm Giai xuất chinh, ngoài ra còn lệnh cho Trấn Nam vương Lương Xuyên dẫn dắt mười vạn lớn quân, hai mươi vạn người chậm rãi di chuyển tới Kiếm Nam.
*Thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn: Ý chỉ nếu việc này còn nhẫn nhịn thì việc nào mới không cần nhẫn nhịn.
Trước đó Thẩm Giai đã truyền tin cho hai thành lân cận Kiếm Nam, để bọn họ tham gia vây công Kiếm Nam. Khả hãn Ô Hoàn vì muốn chứng tỏ bản thân không có quan hệ với tướng quân Nguyễn hộ Đại Sở mà đặc biệt cung cấp không ít ngựa và áo bông cho Sở quân.
Chưa đầu một tháng, Kiếm Nam bị công phá, binh lính hạ đao chịu trói, dân chúng mở thành nghênh đón lớn quân.
Bọn họ không muốn đi theo một phản tặc, bọn họ chỉ muốn đi theo Đại Sở chân chính.
Nguyễn hộ bị áp giải từ Lương Xuyên vào kinh, Thẩm Giai dẫn quân đánh thẳng vào cứ địa sơn phỉ của Kim đô.
Sơn phỉ cường hãn nhưng động phải binh vệ được huấn luyện kỹ lưỡng cũng không thể chống đỡ.
Chỉ mất bảy tám ngày, hơn trăm đạo tặc người thì chết, người bị thương. Thẩm Giai bắt được kẻ xấu cưỡng hiếp nữ tử Lục Nguyệt, tự mình thẩm vấn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận