Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn phòng tối tăm, mấy người mặc áo tù nhân run rẩy quỳ trên đất.
Thẩm Giai ngồi trên ghế chủ vị, chậm rãi mở bức họa đang cuộn tròn ra: “Từng gặp người này chưa?”
Âm thanh hắn âm trầm lạnh lẽo, như mang theo phong tuyết mùa đông.
Mấy người giật mình, chậm rãi ngẩm đầu.
Nữ tử trong tranh mặc tử y, mái tóc đen mượt, ngũ quan khéo léo, đôi mắt to ngây thơ linh động như biết nói. Khí chất vừa như sen vừa như đào, xinh đẹp thuần khiết.
Sơn phỉ ở trên núi đã lâu, sao có thể thấy được tuyệt sắc bậc này? Hơn nữa người vẽ tranh dụng tâm miêu tả khiến mấy người kinh diễm không thể rời mắt, tim loạn nhịp đập mạnh.
“Đã gặp chưa?” Thẩm Giai khó chịu thu tranh lại, lớn tiếng chất vấn.
“Không, không, không…” Tất cả đều lắc đầu.
Thẩm Giai không tin lắm, sợ bọn họ đã thống nhất khẩu cung từ sớm, là cùng một giuộc. Hắn nhìn hai bên, một quan binh lập tức tiến lên đè một người trong đó xuống, lấy sắt nóng hung hăng in dấu lên ngực phỉ phạm kia.
“A…” Phỉ phạm kêu la thảm thiết, miệng mở lớn la hét bị người dùng bao bố nhét vào.
Âm thanh chói tai ‘két két’ vang lên, trong không khí tràn ngập mùi thịt nướng cháy khét.
Những người còn lại sợ tới mức co ro người lại, có người nhát gan, đũng quần lập tức ướt sngx.
“Các ngươi thành thật nói lại toàn bộ quá trình gây án với nàng từ ngày mùng ba tháng sáu năm nay cho ta.” Thẩm Giai gõ bàn nhỏ, mặt không đổi sắc nói.
Thái độ của hắn cực kỳ rõ ràng, nếu như có ai không thành thật thì lập tức cho bọn họ hưởng thụ sắt nóng một lần.
“Đại nhân, tiểu nhân, tiểu nhân thật sự chưa từng thấy cô nương xinh đẹp như vậy…” Một người dập đầu sợ hãi nói.
“Đúng vậy.” Một người khác nói tiếp: “Những cô nương chúng ta làm đều là nông nữ lên núi hái thảo dược, tư sắc bình thường, dáng vẻ không được như vậy.”
“Người trong bức tranh của ngài đẹp như tiên nữ, cho dù chúng ta gặp được cũng không dám động thủ. Cùng lắm là trói lại đưa cho lớn ca hưởng dụng.” Một người nói ra quy định của sơn tắc. Rõ ràng lớn ca chỉ huy sơn tặc cực kỳ nghiêm.
“Những nông nữ kia đều là xử nữ, tính cách quyết liệt, lại chảy nhiều máu, hò hét tránh né nên các huynh đệ bịt miệng lại, không cẩn thận làm nông nữ đó chết. Chúng ta không muốn tiếp tục nên lập tức bỏ chạy, quả thật không dám làm mấy chuyện như ném người xuống nước…” Một người có suy nghĩ rõ ràng khác biện hiair.
Thẩm Giai suy tính độ đúng sai của mấy người bọn họ.
Hắn nâng tay ra hiệu, quan binh lại giữ một phỉ phạm ấn sắt nóng xuống, người nọ đau đến mức run rẩy, cứt đái tràn lan không thể khống chế.
Nhóm phỉ phạm thấy cảnh này lập tức khóc rống dập đầu.
“Đại nhân, những gì chúng tiểu nhân nói đều là thật…”
“Tiểu nhân thật sự chứng từng thấy cô nương trong bức tranh của ngài…”
“Cô nương chúng tiểu nhân làm là người thôn Từ gia, nếu ngài không tin thì có thể đến đó tìm phụ mẫu nàng ta để hỏi thử…”
Thẩm Giai ghi nhớ cái tên ‘thôn Từ gia’, quyết định tìm hiểu đến cùng.
Quả thật là hắn hoài nghi Đỗ Yểu Yểu có người giúp đỡ, kim thiền thoát xác.
Phía xa trời đổ tuyết lớn, một hàng quân ngũ chỉnh tề tiến vào thôn Từ gia, bao vây một tiểu viện nông gia,
“Ông lão, có người gõ cửa, ông mau đi xem ai đi!”
Nữ tử bị sơn phỉ làm hại tên là Từ Kiều, Từ mẫu ở phòng bếp quát to.
Từ phụ đi từ trong phòng ra, vừa mới mở cửa ra thì lập tức sửng sốt.
Bên ngoài, một nhóm nha dịch bao quanh một vị nam tử có dáng người cao ráo, hắn khoác áo choàng màu xanh đen, gương mặt anh tuấn lạnh lùng, vừa nhìn đã biết hắn thanh quý hiên ngang, cực kỳ bất phàm.
Có lẽ là quan lớn.
Từ phụ vái chào, câu nệ nói: “Xin hỏi các vị quân gia tới đây có chuyện gì sao?”
Một tiểu tốt tiến lên: “Ông chính là phụ thân của Từ Kiều?”
“Đúng là lão nhân.” Từ phụ cung kính nói.
Lúc này Từ mẫu cũng đi ra.
Hai người mờ Thẩm Giai vào nhà.
Thẩm Giai lấy một bức họa cuộn tròn trong tay áo ra, mở bức họa rồi hỏi: “Hai vị từng gặp vị phu nhân này chưa?”
Vị quan lớn này khí mạo tuyệt phẩm, nữ tử trong tranh lại ôn nhu lả lướt. Đương nhiên những thôn dã bình thường này sao có thể từng nhìn thấy quý nhân nào bậc này.
Từ phụ Từ mẫu chưa từng nhìn thấy Đỗ Yểu Yểu, một nhà trên núi nói mượn thi thể Từ Kiểu dùng một chút, có cách thay Từ Kiều báo thù. Sơn phỉ đã hoành hành ngang ngược nhiều năm, quan phủ địa phương đều nhắm một mắt mở một mắt nên hai lão nhân gia cũng chỉ mang tâm tình đánh cược một lần.
Người chết không thể sống lại, nếu như cách này có thể báo thù cho nữ nhi, diệt trừ ác phỉ thì Từ phụ Từ mẫu đều nguyện ý hy sinh thân thể nữ nhi.
Bây giờ quan lớn tìm đến, hai lão đoán phu nhân trong bức tranh có lẽ có quan hệ với một nhà trên núi kia.
Mấy tháng gần đây, chuyện Ngự Sử phu nhân bị sơn phỉ hại chết truyền đi khắp nơi.
Cho nên triều đình xuất quân tiêu diệt.
Nữ nhi lại có thể giả mạo thành thi thể của Ngự Sử phu nhân.
Vậy vị đó chính là Ngự Sử phu nhân chân chính sao?
Từ phụ Từ mẫu không muốn gây phiền toái cho một nhà trên núi, hơn nữa cũng không có chứng cứ người ta liên quan tới việc này nên mờ mịt đáp: “Chưa từng thấy, chưa từng thấy…”
Thẩm Giai nhìn thấy ánh mắt xa lạ của bọn họ khi nhìn bức họa tựa như kinh diễm vì mỹ mạo của Đỗ Yểu Yểu, nhưng một tia hỗn loạn do dư kia lại giống như biết điều gì đó.
Hắn hỏi thử: “Có người tố giác hai bị đổi trắng thay đen, dùng thi thể của Từ Kiều để giả mạo thành Ngự Sử phu nhân tôn quý. Có việc này không?”
“Đại nhân minh xét.” Từ phụ Từ mẫu quỳ xuống đất, cầu xin: “Có cho hai lão nhân một trăm lá gan thì chúng tiểu nhân cũng không dám…”
Từ mẫu lau nước mắt đi, nức nở nói: “Nếu đại nhân không tin thì có thể cùng lão phụ nhân đến hậu sơn khai quan khám nghiệm tử thi. Nữ nhi hiền lành xinh đẹp nhà dân phụ vẫn nằm bên trong…”
Nhìn thái độ chắc chắn như vậy của hai người, Thẩm Giai nhất thời không biết nói gì.
Từ nhỏ hắn đã không phụ không mẫu, nhưng hắn biết nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Nữ nhi đã chết mấy tháng, nếu như còn cho người khai quan khám nghiệm thì quả thật quá mức tàn nhẫn với hai cụ già.
Những nhớ đến những đêm mất ngủ liên miên, nhớ tới nỗi đau khi tìm thấy thi thể đó, hắn cố gắng trấn định: “Vậy khai quan!”
Mộ phần của Từ Kiểu ở vùng đất nhỏ thông thường trong thôn, mấy quan binh thuần thục đào ra, sau đó hợp lực di chuyển quan tài.
Thi thể bên trong lúc này đã không còn hình người, da thịt dưới áo liệm bong tróc, chỉ còn lại bộ xương trắng, một mùi tanh hồi phả ra bốn phía.
Từ mẫu ‘oa’ một tiếng, ôm bia mộ khác rống.
Từ phụ ngồi bên cạnh bà, lấy tay lau lệ.
Thẩm Giai cũng bị cảm động lây, đôi mắt đỏ hồng, khẽ hất mặt, ý bảo ngỗ tác khám nghiệm tử thi.
Ngỗ tác khám nghiệm kiểm tra cơ thể và gương mặt, tính toán độ tuổi từ xương cốt.
Sau khi làm một loạt kiểm tra, ngỗ tác bẩm báo: “Tầm mười chín tuổi, vì ngoại thương mà chết.”
Đỗ Yểu Yểu cũng mười chín tuổi… Ánh mắt Thẩm Giai nhìn chằm chằm vào xương cốt trong quan tài.
Hắn nghi ngờ Từ phụ Từ mẫu gặp được Đỗ Yểu Yểu đang bệnh nặng yếu ớt hoặc là đã chết từ lâu. Bọn họ đổi quần áo của Đỗ Yểu Yểu và Từ Kiều cho nhau.
Đỗ Yểu Yểu trắng nõn mềm mại, được cưng chiều từ bé, vừa nhìn đã biết không phải người bình thường. Người có thân phận như vậy, nếu như bị giết hại không rõ nguyên do, trầm mình xuống nước thì nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn, khiến cho quan phủ Kim đô coi trọng.
Nếu như nữ thi trương phềnh kia là Từ Kiều, vậy thi thể trong quan tài này… Chính là Yểu Yểu sao?
Đột nhiên Thẩm Giai không thể hô hấp được, lồng ngực đau đớn không ngừng.
Hắn bước hai bước lại gần quan tài.
Từ mẫu như gà mẹ bảo vệ con lao tới giữ chặt hắn lại, khóc lóc kể lể nói: “Mộ cũng đã đào, qua cũng đã mở. Cho dù hôm nay ngài có giết hai lão già tiểu dân thì tiểu dân vẫn nói chưa từng thấy qua vị phu nhân kia… Cầu xin ngài, ngài để Kiều Kiều nhà tiểu dân an giấc được không…”
Thẩm Giai nhất thời tỉnh táo lại. Có phải là hắn đã nghĩ nhiều rồi không? Đỗ Yểu Yểu quả thực bị người ta tiền dâm hậu sát, căn bản không hề liên quan tới Từ Kiều và sơn phỉ.
Nàng thật sự đã chết rồi sao?
Hay linh hồn nàng lại bám vào người nữ tử khác rồi?
Thẩm Giai vô vọng đưa mắt nhìn xung quanh, biển người mờ mịt, hắn phải tìm nàng như nào?

Bình luận (0)

Để lại bình luận