Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cháu gái của Lâm tướng chính là Lâm Thư Uyển, muội muội Lâm Thư Ngạn.
Thẩm Giai nói thẳng trước mặt Lâm Thư Ngạn: “Cả đời này ta chỉ thú duy nhất một thê tử.” Ý chỉ bản thân muốn giữ mình vì Đỗ Yểu Yểu.
Sở Đắc tấm tắc: “Thật là tàn nhẫn mà!” Hắn ta thu được chút tin tức, Lâm Thư Uyển nguyện ý chờ Thẩm Giai giữ đạo cho thê tử ba năm nhưng vẫn bị Thẩm Giai vô tình từ chối như cũ.
“Biểu muội là một cô nương tốt, ta không muốn chậm làm lỡ muội ấy.” Thẩm Giai thật lòng nói.
“Lại còn có thể đến mức đó nữa!” Sở Đắc không để ý tới Thẩm Giai nữa, ngược lại trêu ghẹo Lâm Thư Ngạn: “Lâm huynh, khoảng thời gian trước cảm xúc không được tốt lắm, nghe nói gần đây lại vượt giới, nhận một tỳ nữ tuyệt mỹ?”
Lâm Thư Ngạn liếc mắt nhìn Thẩm Giai một cái, sờ mũi, có lệ đáp: “Bình thường, bình thường.”
“Khi nào đưa đến đây cho huynh đệ nhìn thử xem.” Sở Đắc hào phóng nói.
“Chờ đến lúc rảnh rỗi rồi tính sau.” Lâm Thư Ngạn nhỏ giọng ngượng ngùng.
“Thẩm Giai, thê ngươi không thú, thiếp cũng không nạp, vậy ngày ba tháng ba theo ta ra ngoại thành tảo mộ đi?” Sở Đắc hỏi thử.
Ngày năm tháng ba là tiết thanh minh, trong kinh thành có nhiều người bởi vì thương nhớ nên mới ra ngoại thành tảo mộ, thăm viếng người thân.
Sau khi nữ tử Sở Đắc yêu mến bị ném tới bãi tha ma, hàng năm ngoại trừ đi tế bái mộ phần ra thì đều sẽ đến chỗ này. Bởi vì tránh dân chúng đánh lén nên Sở Đắc thường đến trước hai ngày để tảo mộ.
Thẩm Giai cầm ly đầy rượu lên, uống một hơi cạn sạch. Rượu chát chảy qua yết hầu, ánh mắt hắn sâu thẳm lại kiên định nói: “Yểu Yểu không chết.”
“Điên rồi, điên rồi…” Sở Đắc lắc đầu, phất tay nói: “Đến, uống rượu uống rượu. Đêm nay không say không về.” Sau đó rót đầy ly cho Lâm Thư Ngạn.
Ngày thường, Sở Đắc hoàn toàn có thể gọi thị nữ làm, hắn ta không hề để tâm đến. Quen biết nhiều năm như vậy, số lần Sở Đắc tự mình châm rượu cho người ta Lâm Thư Ngạn có thể đếm trên đầu ngón tay.
Gương mặt Thẩm Giai nhiễm hồng, dường như mang theo ba phần men say, tự mình chìm vào suy tư.
Lâm Thư Ngạn thấy rất rõ, Sở Đắc muốn mượn rượu như chiếc chìa khóa, mở cửa cho Thẩm Giai, để hắn khôi phục lại như cũ.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Sở Đắc, Sở Đắc nháy mắt với Lâm Thư Ngạn, khóe miệng lộ ra tia tươi cười.
Nói chung cũng không phải là hạ độc. Lấy tính cách phong lưu đa tình của Sở Đắc, chỉ sợ là… Xuân dược?
Vốn định lên tiếng nhắc nhở, nhưng lại nhớ đến mình đang giấu diễm mỹ tì trong nhà thì lại ngậm miêng. Người thương đã đi, nếu hiện tại có chỗ để giải tỏa thì sẽ tốt hơn.
Thẩm Giai uống liên tiếp vài lu.
Hôm nay uống rượu trúc diệp thanh, là một loại rượu mạnh, tác dụng chậm, khiến đầu óc Thẩm Giai mê muội.
Sở Đắc rất thức thời an bài cho Thẩm Giai một sương phòng.
Thẩm Giai chỉ cảm thấy bản thân miệng đắc lưỡi khô, thân dưới nóng như lửa đốt. Hắn chỉ mới đi nửa đường mà địa phương dưới khố kia lại căng cứng khó chịu.
Cũng may lúc này đã đêm, bóng tối bao phủ, ánh đèn mờ mịt. Hơn nữa lại có quần áo che nên cũng không mất mặt trước mắt hạ nhân dẫn đường.
Sở Đắc yêu thích làm bừa, bình thường hương liệu cho vào rượu uống thường hay thêm mấy thứ như bổ thận hay trợ hứng gì gì đó, nhưng dược lực không lớn nên Thẩm Giai cũng không để trong lòng. Đêm nay lại như vậy, hắn cũng lâu không thư giãn rồi.
Từ sau khi Đỗ Yểu Yểu… Hắn đợi nàng đến mức tinh mãn tràn đầy cũng không có tâm tư thủ dâm hoặc phát tiết.
Nhưng mà rất trướng, rất đau, nóng như một cây thuốc nổ.
Thẩm Giai âm thầm mắng chửi, chắc chắn Sở Đắc đã thêm gì vào trong rượu rồi.
Thị nữ đưa tách trà bỏ thêm đá tới, hắn uống hai chén xuống mới thoáng cảm thấy thoải mái.
Chỉ là thị nữ đưa trà kia lại đứng một bên, mãi không chịu rời đi.
Thẩm Giai nhìn không chớp mắt, lạnh lùng lên tiếng: “Đi ra ngoài!”
Thị nữ không động.
Thẩm Giai nâng mắt lên nhìn, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo.
Nữ tử mặc y phục trắng thuần, điểm ít hồng mai, trang điểm nhẹ nhàng, gương mặt thanh nhã, hệt như đóa hàn mai trong tuyết trắng đầu mùa.
Thẩm Giai cực kỳ xác định bản thân bị kê đơn.
Diệp Oánh luôn nữ phẫn nam trang ở thư viện trong kinh thành làm phu tử, nhưng lúc này lại xuất hiện trong Phúc Vương phủ.
Nhất định là Sở Đắc kia nhúng tay vào chuyện người khác rồi!
Hắn không nói tiếp, Diệp Oánh đau khổ quỳ xuống.
Nàng ta khẽ nhíu đôi mày thanh tú, ôn nhu uyển chuyển nói: “Đừng trách Phúc vương, là do Oánh Oánh chìm đắm, nguyện ý lấy tấm thân này hầu hạ Thẩm Giai.”
Thẩm Giai khó chịu xoa mi tâm, hắn không biết bản thân gặp vận gì nữa, đang yên đang lành lại gặp hoa đào.
Nếu như Đỗ Yểu Yểu biết thì nhất định sẽ tức giận, hai người sẽ lại cãi nhau.
Hắn không bảo nàng ta đứng dậy, tị hiềm nói: “Chuyện của ta với ngươi lúc trước ta đã nói rất rõ rồi. Nếu như ngươi còn cố ý như vậy thì chỉ càng mài mòn ân tình của lão sư đối với ta mà thôi.”
Ý tứ của Thẩm Giai cực kỳ rõ ràng, hắn bởi vì phụ thân của nàng ta nên mới quan tâm chăm sóc như vậy. Ngoại trừ việc đó ra thì không còn tâm tư nào khác.
Diệp Oánh rơi lệ: “Thẩm Giai, ta thích huynh lâu như vậy rồi, huynh thành gia lập thất, ta không thể tranh với nàng ấy. Nhưng bây giờ nàng chết rồi, huynh vẫn không muốn ta sao?”
Thẩm Giai đỡ đầu, thân dưới bành trướng khiến hắn cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
“Ta cảm kích ân tình giúp đỡ của người và lão sư với thời trẻ, nhưng ta không thích người dựa vào ân tình để nói chuyện, càng không nghĩ muốn lấy thân báo đáp. Ngươi đòi tiền tài hay điền trạch, thậm chí là muốn chấn hưng lại Ngô Hưng thư viện thì ta đều có thể giúp ngươi. Nhưng chỉ có duy nhất là ta, không cho được, mà ta cũng không thích ngươi.”
Diệp Oánh kinh ngạc tới mức quên lau lệ, rơi nước mắt không ngừng.
Thẩm Giai thở dài: “Diệp Oánh, ngươi tài hoa đầy mình, không nên lãng phí bản thân như vậy.”
Hắn khuyên nhủ: “Trở về Ngô Hưng đi, phát triển Ngô Hưng thư viện, lập lại tâm huyết của lão sư. Có một người phụ thân như vậy, chắc chắn tương lai ngươi cũng có thể làm phu tử của toàn thiên hạ này.”
Tâm Diệp Oánh dần chìm xuống.
Từ sau khi Đỗ Yểu Yểu mất, tâm tình chôn vùi bấy lâu trong nàng ta lại bắt đầu ngoi lên, nhẫn nại hơn nửa năm, nàng ta tìm thấy Sở Đắc, tự tiến cử bản thân giúp Thẩm Giai giải ưu.
Nữ nhân giúp nam nhân giải sầu, nói thì dễ nghe, nhưng thực chất còn không phải muốn mây mưa trên giường sao.
Sở Đắc thoải mái đồng ý, cũng nói yến tiệc đó sẽ hạ dược cho Thẩm Giai, giúp nàng ta hoàn thành tâm ý của mình.
Diệp Oánh nhìn Thẩm Giai, hai gò má hắn ửng đỏ, mồ hôi chảy ròng ròng, chịu đựng sự tra tấn của tình dục. Nhưng hai mắt hắn sáng rực, ngôn ngữ rõ ràng, bàn tay che giấu dưới lớp quần áo nắm chặt đến mức hiện gân xanh.
Hắn không có dục vọng với nàng ta.
Diệp Oánh mất mát đứng dậy: “Như Giai ca ca mong muốn.”
Thẩm Giai mở miệng muốn nói gì đó thì nghe nàng ta bổ sung nói: “Cho phép ta gọi huynh như vậy một lần cuối cùng.”
Thẩm Giai không thể tiếp tục ở lại vương phủ này thêm giây phút nào nữa. Xuân dược khó giải, hắn không thể tìm Sở Đắc tính số ngay được.
Trở lại Thẩm phủ, hắn lao thẳng tới tẩm phòng của Đỗ Yểu Yểu.
“Yểu Yểu, Yểu Yểu…”
Hắn lấy yếm mềm mại trong tủ quần áo ra, phủ lên trên côn thịt sưng to.
“Lão bà, thật khó chịu…”
Mặt vùi vào tẩm y còn vương hương thơm của nàng, tay không ngừng hoạt động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận