Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai bắn vài lần khiến đóa hoa đào hồng nhạt được thêu trên yếm dính đầy bạch dịch, sau đó hắn lại tắm nước lạnh một đêm, cuối cùng dược hiệu mới dần biến mất.
Bị người thiết kế, hắn giật không có chỗ phát tiết, ngại Sở Đắc hiện tại là vương tước, không thể chính diện trả thù được nên hắn cho quan viên Ngự Sử đài thay nhau buộc tội Sở Đắc – dưỡng thiếp nuôi kĩ, hành vi phóng đãng, làm mất mặt hoàng thất.
Sau khi Sở Chính hiểu rõ thì cảm thấy buồn cười. Thẩm Giai đã muốn một cái công đạo thì đương nhiên Sở Chính sẽ nể mặt, tỏ vẻ công chính nghiêm minh, đưa ra mức phạt lớn nhất cho Sở Đắc, phạt hắn ta thanh tu trong chùa ba tháng.
Sở Đắc đang sống trong lòng mỹ nhân đột nhiên lại phải trải qua ba tháng không được động vào nữ nhân, tức giận đến nỗi mỗi đêm đều ở trước lớn phật mắng Thẩm Giai.
Thanh tâm quả dục, không đạt được ham muốn, tâm phải sạch chính là nỗi khổ của người ngoại giới.
Chuyện cười này truyền trong kinh thành nửa tháng, không ai dám tiếp tục tặng nữ nhân cho Thẩm Giai nữa.
Ngô Hưng ở xa ngàn dặm kia, đầu xuân vô cùng náo nhiệt.
Sáng sớm Đỗ Yểu Yểu đến cửa hàng, đi qua chợ phía đông, bên đó khua chiêng gõ trống, tiếng người ồn ào, ầm ý náo nhiệt.
“Có chuyện gì vậy?” Đỗ Yểu Yểu vén màn xe lên hỏi.
Tỳ nữ Tiểu Thúy đáp: “Là Ngô Hưng học viện mở lại lần nữa. Nữ nhi của viện trưởng cũ trở về, muốn tranh thủ kỳ thi xuân này chấn hưng lại lớn nghiệp của phụ thân.”
“Này…” Đỗ Yểu Yểu đăm chiêu. Không phải Diệp Oánh ở thư viện kinh thành làm phu tử sao? Sao đang yên đang lành lại quay lại Ngô Hưng?
Tiểu Thúy và Đỗ Yểu Yểu mới tới đây không lâu, nhưng nàng còn nhỏ tuổi, da đen mắt tròn, dáng vẻ thật thà chất phác nên dễ dàng làm thân với những người xung quanh, vì thế mà tin tức nghe ngóng được cũng nhiều.
Nàng ấy nói: “Nghe nói là tiểu tình nhân của Thẩm tướng trong kinh. Nàng về nhà nên Thái thú mới của chúng ta vô cùng săn sóc, đặc biệt mua một tòa nhà và ruộng đất, tìm kiếm hộ vệ cho nàng nữa. Hôm nay là ngày thư viện được mở lại, Thái thú tự mình đến để cổ vũ.”
Đỗ Yểu Yểu cười cười: “Vậy sao.” Đột nhiên trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
“Vâng!” Tiểu Thúy không phát hiện Đỗ Yểu Yểu kỳ lạ, tiếp tục nói: “Chắc là muốn nối quan hệ.”
Đỗ Yểu Yểu cắn môi, ngũ vị tạp trần.
Phụ nữ Diệp Oánh có ân với Thẩm Giai là thật, hiện tại bọn họ lại trở nên như vậy khiến nàng không thể hiểu nổi.
Trong nguyên tác, Diệp Oánh vốn là thiếp thất của hắn.
“Phu nhân, ngài mau đến đó xem đi, mọi người đều nói dáng vẻ của Diệp cô nương rất đẹp nha.” Tiểu Thúy đứng ngồi không yên, rướn cổ ra bên ngoài xem.
“Đi thôi.” Đỗ Yểu Yểu thản nhiên nói.
Không biết Diệp Oánh có theo hắn hay không. Nhưng theo tình hình này, có lẽ là theo đi. Đều là nữ nhân, nhưng lại có sự khác biệt lớn như vậy.
Diệp Oánh có nhà có ruộng có sự nghiệp lại có hộ vệ. Mà bản thân thì sao? Đi cùng hắn đến Nam Chiếu xa xôi, một đường xóc nảy vất vả lại còn phải giúp hắn giải tỏa dục vọng, cuối cùng gặp nạn, rơi vào cảnh bị vứt vào nơi hoang dã.
Đỗ Yểu Yểu nhìn mũ trùm và gối đầu quấn quanh bụng. Bây giờ nhìn nàng có vẻ bình an nhưng thật ra ngay cả quyền tự do, quang minh chính lớn đi lại cũng không có.
Nàng sợ bị người khác quấy rầy, sợ bị hắn bắt về, tiếp tục trở thành công cụ phát tiết của hắn.
“Phu nhân, ngài muốn mua gì không?” Tiểu Thúy nhìn sạp hàng hai bên thư viện hỏi.
Thư viện nổi tiếng nhất mở cửa trở lại, mấy cửa hàng chỉ bán bút lông, nghiên mực trong thành vì nhiễm không khí vui mừng này mà mang cả trân phẩm ra để trưng bày.
Bình thường Đỗ Yểu Yểu ghi chép sổ sách cần dùng văn phòng tứ bảo, chú trọng tiện nghi và bền bỉ nên rất ít có hàng trân phẩm.
Nhưng mấy ngày này là ngày thi cử, nàng làm muội muội, vẫn nên chọn ít lễ vật để tặng cho Đỗ Văn Vũ.
Lại nói, nhờ phúc của Thẩm Giai, có lẽ năm ngoái hắn cho người ở Thanh Châu mở cửa thi hương nên Đỗ Văn Vũ mới có thể may mắn lên kinh tham gia thi xuân.
Nàng đi dạo xem hàng hai bên, Đỗ Yểu Yểu nhìn trúng nghiên mực Lĩnh Nam. Sau khi đàm phán, giá một trăm lượng bạc. Nàng đang muốn trả tiền thì chợt nghe thấy trước cửa viện có tiếng la hét ầm ĩ.
Diệp Oánh dáng người lả lướt đi bên cạnh Thái Thú Ngô Hưng bước ra khiến không ít binh sĩ trẻ tuổi xung quanh thổn thức nhìn theo.
Mỹ nhân thường có, nhưng nữ nhân của Thừa tướng thì không.
Âm thanh nghị luận bốn phía vang lên.
“Thật xinh đẹp, vừa có tài hoa vừa có khi chất, ta mà là tướng công ta cũng yêu.”
“Đẹp thì đẹp thật. Nghe đồn tư sắc của Diệp cô nương không bằng nguyên phối của Thẩm tướng, vị đó mới thật sự là quốc sắc thiên hương. Chậc chậc, đáng tiếc, hồng nhan bạc mệnh…”
“Thẩm tướng và Diệp cô nương là thanh mai trúc mã, sau khi Thái tử và Thần vương thành công đoạt vị, Thẩm tướng lập tức cho người thay đổi Thái thú Ngô Hưng, báo thù cho Diệp cô nương.”
“Có lẽ hai người bọn họ đã xa cách tình cảm từ lâu rồi, vị nguyên phối kiêu ngạo đã chết kia lại khen ngược. Hơn nữa, sao Thẩm tướng lại không thú Diệp cô nương, ngược lại còn để nàng về quê chứ?”
“Vậy ngươi không hiểu rồi, nam nhân có quyền đều sẽ buông tay để nữ nhân của mình đi làm chuyện bản thân thích. Sau khi nữ nhân thành công dựng nghiệp, có danh vọng thì nam nhân sẽ đưa kiệu tám người khiêng đến thú. Như vậy vinh quang đến mức nào nha…”

“Phu nhân, ngài muốn mua nghiên mực này nữa không?” Tiểu thương thấy nữ tử trước quán bất động một lúc lâu thì lên tiếng.
“Hôm nay không mang đủ tiền rồi, không mua.” Đỗ Yểu Yểu thẫn thờ phất tay: “Thật xin lỗi.”
“Nghèo kiết xác!” Tiểu thương khó chịu nói: “Không mua được còn sờ lâu như vậy, phụ nữ có thai xui thật mà!”
Đỗ Yểu Yểu vô tri vô giác quay lại xe ngựa.
Tiểu Thúy cãi lại: “Hôm nay không mua nói không chừng ngày mai sẽ mua, mắt chó không biết nhìn người!”
Tiểu Thúy nhanh chóng đuổi theo Đỗ Yểu Yểu.
“Phu nhân, sao ngài lại không mua nữa vậy?” Rõ ràng buổi sáng mới thấy nàng cầm ngân phiến hai trăm hai mà.
“Không nghĩ phải…” Đỗ Yểu Yểu nhẹ giọng, tối nghĩa nói: “Nếu không phải…”
“Làm sao vậy?” Tiểu Thúy mê man gãi đầu.
Chỉ là nghiên mực thôi, phản ứng lớn như vậy sao?
Tiểu nha đầu đuổi theo, đổi đề tài: “Phu nhân, ngài nói nguyên phối của Thẩm tướng có tốt như vậy không? Quốc sắc thiên hương, chẳng lẽ còn đẹp hơn cả phu nhân sao?”
Đỗ Yểu Yểu là nữ tử xinh đẹp nhất mà Tiểu Thúy từng thấy.
“Không biết nha.” Đỗ Yểu Yểu thở dài, gió thổi làm bay một góc lụa trắng để lộ ra một ít dung mạo của nàng, đôi mắt trong suốt, to tròn linh động.
“Dù có gương mặt đẹp thân mình duyên dáng đến đâu thì cũng chỉ là một người có cũng được không có cũng thôi của nam nhân.”
“Là sao ạ?” Tiếu Thúy ngạc nhiên nói.
Đỗ Yểu Yểu không trả lời, tự giễu cười, cố nén nước mắt lại.

Diệp Oánh nhìn chằm chằm bóng dáng rất quen kia trong đám đông, nàng ta nheo mắt lại, hoài nghi là người quen.
Giây sau lại nhìn thấy nữ tử vỗ về chiếc bụng to đi lên xe ngựa thì lại nghĩ bản thân nhìn lầm rồi.

Hai ngày sau Đỗ Yểu Yểu đến chỗ khác mua nghiên mực.
Nghiên mực mua còn chưa hết nóng thì trong kinh thành đã truyền đến tin tức kinh thiên.
Đỗ Văn Vũ làm rối loại kỉ cương, giám khảo tham gia đều bị bắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận