Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ám vệ trông giữ ở Đỗ phủ và Tống gia hết mấy ngày, cuối cùng cũng phát hiện một nữ tử đáng ngờ trong trạch viện nho nhỏ ở Tống gia, nàng đội mũ che nên không nhìn thấy rõ mặt, dáng người mập mạp.
Thẩm Giai mua một sân nhỏ kế bên Tống gia, mỗi ngày nữ tử đó đều ở trong phòng, rất ít khi ra ngoài. Lục Nhân ngồi xổm ở đầu tường suốt ba hôm mới nhìn thấy nữ tử đó ở trong viện.
Hắn ta vội vàng sai người mời Thẩm Giai ra.
Trời sập tối nổi gió, mây đen che kín trên đầu.
Thẩm Giai bước lên cái thang, lẳng lặng nhìn dáng người nhỏ nhắn trong sân ở đối diện.
Nữ tử mặc váy dài màu trắng thuần, đội mũ có màn che, chậm rãi khẽ nhấc bước nghênh đón nam tử cao lớn và nhã nhặn.
Hắn vừa chỉ nhìn một cái thì chắc chắn nữ tử đó chính là Đỗ Yểu Yểu.
Vóc dáng của nàng, tư thế đi của nàng, một cái nhíu mày, mỗi một nụ cười, từng hành vi cử chỉ đều khắc sâu trong lòng hắn, dù hóa thành tro thì hắn vẫn nhận ra.
Tầm mắt dời xuống chiếc bụng nhô cao của nàng, tự như người mang thai hơn bảy tám tháng. Gió thổi làm lớp lụa trắng nhấc lên làm lộ ra gương mặt xinh đẹp điềm tĩnh, khóe miệng cong cong ngập tràn hạnh phúc của người sắp làm mẫu thân.
Nháy mắt hắn không thể thở được.
Thẩm Giai đã nghĩ đến khung cảnh hai người gặp nhau vô số lần, nàng tức giận, nàng trốn tránh, nàng phẫn nộ, nàng khóc khóc, mắng hắn hay đánh hắn đều được, nhưng chưa từng nghĩ nàng sẽ ở bên người khác, trong bụng mang thai con của nam nhân khác.
Nàng đã thoát khỏi tình cảm giữa họ nhanh đến thế!
Có lẽ nàng chưa từng yêu hắn, hắn hận Tống Hành Giai là kẻ dư thừa, nhưng nào ngờ mình mới là người thừa trong lòng nàng.
Đây là ý trời sao?
Tay hắn đã cướp đi vô số sinh mạng nên ông trời định trước cả đời hắn không con. Đỗ Yểu Yểu ở cùng hắn vài năm thì khó có con, nhưng vừa tách ra chưa tới một năm, nàng đã mang thai tám tháng con của người khác.
Tại sao nàng có thể…
Tại sao nàng không thể…?
Trong cuộc trò chuyện trước khi xảy ra cung biến, nàng chưa từng tỏ thái độ là một trinh tiết liệt phụ.
“Hôm nay là chàng, ai biết ngày mai ra sao.”
“Chàng không về cũng được, ta sẽ kế thừa gia tài của Thẩm gia nhà chàng, rồi tuyển một phu quân về nhà. Nếu không ta học theo công chúa, nuôi một vài gã trai lơ gì đó cũng được.”
“Thân thể ta đã bị chàng dạy dỗ đến mức thèm khát, không thể sống thiếu nam nhân, nên không giữ được.”

Hắn đang trông chờ điều gì ở nàng?
Hắn đang mong đợi ở nàng cái gì?
Hắn cho rằng nàng cũng thủ thân như ngọc giống mình, ngốc nghếch chờ đến khi hai người gặp lại hay sao?
Nàng không thích hắn, cho nên không tin dù hắn thà chết cũng sẽ không vứt bỏ nàng.
Nàng dựa vào cảm giác và hiểu biết của mình, tùy tiện ban cho hắn mức án tử hình.
Sau đó lại gả cho người khác.
Đảo lộn thứ tự, đùa bỡn thủ đoạn, làm ra chuyện như vầy…
Trong mộng đã báo động từ trước!
Đỗ Yểu Yểu sẽ ở bên cạnh Tống Hành Giai, Tống Lân gọi nàng là mẫu thân, họ sinh một nữ nhi đáng yêu, y a tập đi, gọi “cha” và “nương”…
Hắn một mình đứng nhìn cả nhà họ đoàn viên, nhìn uyên ương giao hợp…
Thẩm Giai hận mình đến chết vì đã mềm lòng tha cho Tống Hành Giai. Bây giờ hắn bị người ta cướp hết tất cả, không còn gì hết.
Thê tử không cần hắn nữa, con cũng là của người khác.
Hắn giống như bị bỏ rơi khi cha nương qua đời lúc nhỏ, lại lẻ loi một lần nữa.
Một tiếng sấm nổ ra ở chân trời, mưa rơi rào rào như trút nước.
Trái tim Thẩm Giai như bị xé làm hai, rơi vỡ nát trên mặt đất. Hắn còn ảo tưởng sẽ khâu vá và dán lại vết rách, dâng đến trước mặt Đỗ Yểu Yểu và cầu xin nàng tha thứ.
Tại sao hắn không đau chết hay bệnh chết ở Kim Đô, như vậy không cần đối mặt với thực tế nữa.
“Bịch” một tiếng, Thẩm Giai ngã mạnh từ trên thang xuống đất.
Lục Nhân và hộ vệ đỡ thang hoảng hốt la lên: “Công tử…”
Thẩm Giai nằm theo hình chữ X ở trong mưa, những giọt nước mắt trên trời xanh cứ chảy mãi không dứt.
Giọt lệ ấm nóng hòa vào cơn mưa, khóe miệng của hắn rỉ ra vết máu.
Lục Nhân nhìn bức tường cao chỉ hơn một trượng, đang buồn bực vì sao Thẩm Giai lại bất cẩn rớt xuống. Thường ngày Tướng công vượt nóc băng tường không thành vấn đề mà.
Nhớ đến bóng người vừa đáng ngờ vừa quen thuộc ấy, hắn ta hỏi: “Công tử, người ở cách vách có phải là phu nhân hay không, tiểu nhân mời phu nhân đến đây được không?” Tâm bệnh cần phải trị bằng tâm dược.
“Không được đi!” Thẩm Giai gắng gượng ngăn cản, bởi vì hắn dùng sức kéo khoang ngực khiến mình khó chịu ho khan, máu tươi đã đè xuống ở Lâm phủ trào ra toàn bộ, cái cằm và y phục của hắn đều bị nhuộm một màu đỏ tươi.
“Không được đi…” Hắn lặp lại.
Hắn không muốn mình đã thê thảm đến đây, còn bị đôi phu thê trẻ cười nhạo.
“Công tử…” Lục Nhân thở dài nặng nề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận