Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu trở lại Ngô Hưng.
Cửa tiệm rượu và đồ nhắm của nàng buôn bán rất khấm khá, quản sự Đại Sơn thường xuyên đi sớm về trễ.
Lão bộc đánh xe hồi trước đã xin nghỉ vì bệnh, Đỗ Yểu Yểu không tiện lộ mặt nên định thuê thêm một phu xe nữa.
Mọi chuyện đều nằm dưới sự sắp đặt của Thẩm Giai.
Tại một biệt trang ở Ngô Hưng.
“Công tử, phu xe già của phu nhân đã nhận bạc của chúng ta và xin nghỉ rồi ạ.” Lục Nhân bẩm báo.
Thẩm Giai đang chơi cờ một mình trong đình viện, hắn đi một nước quân đen: “Vậy cử ám vệ ta chọn ra trước đó qua đấy đi.”
“Rõ!”
Lục Nhân nhìn người chủ tử gầy gò của mình. Mặt nghiêng của hắn lạnh lùng, tỏa ra sự xa cách như thể hắn đã trở về với con người thờ ơ, không biết tình người khi mới thành hôn với phu nhân.
Trời đã vào xuân mà hắn vẫn tựa tuyết băng vĩnh viễn bao trùm trên chóp núi.
Khiến bất cứ ai đến gần hắn đều rét run cả người.
Vào ngày Thẩm Giai ngã xuống và hộc máu, Lục Nhân đã toan sang nhà bên cạnh mời Đỗ Yểu Yểu qua thăm, song hắn ta chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám làm trái mệnh lệnh của Thẩm Giai.
Nghiêm Cẩn không nghe lời hắn nên chẳng biết đã bị đày tới góc xó hẻo lánh nào rồi.
Nhớ ra ám vệ toàn cao to vạm vỡ, Lục Nhân lo lắng hỏi: “Lỡ phu nhân nghi ngờ thì sao ạ?”
Thẩm Giai bình thản đáp: “Nàng ấy có nghi ngờ đi nữa thì đó cũng là chuyện của ta, ngươi chỉ việc làm theo thôi.”
Hắn lại cầm một quân trắng lên lướt trên bàn cờ, chiếm lấy vị trí của quân đen.
“Tiểu nhân hiểu rồi ạ.”
Thẩm Giai phẩy tay cho Lục Nhân lùi ra ngoài, chỉ còn một mình hắn ở trong đình viện.
Nét mặt trở nên đằng đằng sát khí, Thẩm Giai hơi siết chặt quân cờ trên bàn, một vốc bột ngọc thạch bay đi trong gió.
Hắn muốn nghiền Tống Hành Giai và Đại Sơn thành cát bụi hơn là con cờ.
Ban đầu hắn nghi ngờ đứa con trong bụng Đỗ Yểu Yểu là của Tống Hành Giai, nhưng sau khi theo nàng đến Ngô Hưng, hắn lại nhận ra còn có một tên nam nhân khác bên cạnh lo liệu nhà cửa cho nàng, cống hiến cho nàng.
Người ta chỉ nhiệt tình với một người, không cần người ấy đáp lại khi có tình cảm nam nữ với người ấy thôi.
Thế là lại có thêm một người có thể là phụ thân của đứa bé – Đại Sơn.
Không phải hắn ta không nghĩ tới chuyện giết Tống Hành Giai và Đại Sơn, sau đó bắt Đỗ Yểu Yểu về, nếu nàng không nghe lời thì trói thì nhốt.
Thế nhưng đã có quá nhiều hiểu lầm giữa hắn và nàng. Hắn sợ nàng nghĩ quẩn, ôm theo đứa con tự sát vì tên nam nhân khác.
Cộng thêm nàng đã mang thai được bảy tám tháng, đó là một khoảng thời gian dài, đã sắp đến lúc sinh nở. Lỡ trạng thái tâm lý của nàng không ổn định dẫn đến sinh non, khó sinh hay băng huyết gì đó thì hắn không gánh vác nổi hậu quả.
Hắn không thể đánh mất nàng lần nào nữa.
Vậy nên, hắn chỉ có thể dằn bao nỗi phẫn nộ, oán giận, hối hận, nhục nhã xuống đáy lòng… mà chờ nàng sinh thôi.

Đỗ Yểu Yểu thuê được một người phu xe trẻ, được việc với giá rẻ bèo. Đã thế người này còn biết võ nên kiêm cả chức hộ vệ.
Hạnh phúc đến quá đột ngột và bất thường khiến nàng hơi nghi ngờ hắn ta là thám tử do Thẩm Giai phái tới.
Vóc người hắn ta cũng rất giống với Thẩm Giai.
Theo như lời Đại Sơn thì hắn ta đã hỏi thăm ngoài chợ đã mấy ngày liền. Dạo này khá ít nam tử làm nghề phu xe, nếu có thì toàn người già yếu hoặc còn bé, thậm chí còn có cả người cụt tay cụt chân, như vậy càng không được.
Phu xe mới tên là Thôi Lục, nghe nói là trẻ mồ côi, từng vào cửa tiệm của Đỗ Yểu Yểu ăn và thấy tương lai sẽ rộng mở nếu đi theo phu nhân nhỏ này nên muốn phục vụ cho nàng, dù phải từ bỏ công việc có tiền lương cao hơn hẳn.
Mặc dù có người nhận là chuyện tốt nhưng không hiểu sao Đỗ Yểu Yểu cứ thấy có gì đó kỳ lạ.
Cứ như thể có một bàn tay vô hình đang ngấm ngầm điều khiển mọi chuyện vậy.
Nghĩ lại thì, Thẩm Giai là ai chứ?
Nếu như hắn biết nàng còn sống thì thể nào cũng sẽ ngay lập tức bắt nàng về tra hỏi, tra tấn, chứ làm gì có chuyện cho nàng sống tự do, sung sướng như thế này.
Huống chi Đại Sơn còn sống cùng một nhà với nàng nữa.
Thẩm Giai là kiểu người nữ nhân nào từng thuộc về hắn sẽ chỉ có hai kết cục, một là chết, hai là sống một mình, còn không thì không được tiếp xúc với một nam nhân nào khác.
Hắn mà biết nàng “không trung trinh” thì phòng chừng đã chạy tới xỉa xói, trút giận lên đầu nàng từ đời nào rồi.
Đỗ Yểu Yểu tự thuyết phục bản thân mới yên tâm dùng Thôi Lục.
Mấy ngày sau đó đều không có chuyện gì xảy ra.
Một hôm, như thường lệ, Đỗ Yểu Yểu ngồi xe ngựa đến khu chợ phía tây dạo chơi và lệnh cho Tiểu Thúy mua vài món ăn vặt cho đỡ thèm.
Các món trong tiệm đều thanh đạm, Đỗ Yểu Yểu ăn suốt gần nửa năm trời nên dạ dày đã khỏe hơn, thế là nàng bắt đầu thèm ăn mấy món cay cay thơm lừng ấy.
Khu chợ phía tây có rất nhiều sạp nhỏ, từ thịt xiên chiên, xiên nướng cho đến cá chiên ngập dầu… rồi rắc thêm ớt bột hoặc bột thì là thì tuyệt cú mèo! Sau đó ăn thêm một bát đá bào cho đỡ ngán thì quả là tuyệt vời biết bao!
Thỉnh thoảng Đỗ Yểu Yểu sẽ đi ăn một bữa, nhưng vì nàng không dám ăn nhiều nên hầu hết chỗ mua về rơi hết vào bụng Tiểu Thúy.
Tiểu Thúy đã đi mua về, tay cầm đống xiên, tay cầm bát đá bào. Nàng ấy đang định lên ngựa thì chợt bị Thôi Lục gọi lại: “Sao ngươi lại mua ba cái thứ này cho phu nhân ăn?”
Tiểu Thúy ngẩn ra: “Thì sao?” Cách mấy ngày phu nhân sẽ sang khu chợ phía tây để đổi gió mà.
“Thôi Lục” liếc mắt nhìn chỗ thức ăn trên tay Tiểu Thúy với vẻ ghét bỏ, nghiêm nghị bảo: “Phu nhân đang mang thai, hơn nữa ăn cay cũng không tốt cho sức khỏe phụ nữ.”
Một tên phu xe nghèo rớt mồng tơi, chẳng biết gì mà thích ra dáng hiểu biết lắm! Tiểu Thúy đảo đôi mắt tròn trịa một cách khinh thường: “Phu nhân thích ăn cái này, ngươi là ai mà dám nhiều lời!”
Nàng ấy sẽ không kể cho người ngoài biết phu nhân đang giả vờ mang thai đâu.
“Ngươi!”
“Thôi Lục” ngước cằm lên, híp mắt lại.
Thân hình cao lớn của hắn ta bao trùm cả người Tiểu Thúy. Nhân cơ hội này, Tiểu Thúy quan sát khuôn mặt hắn ta thật kỹ.
Rõ là một gương mặt tầm thường nhưng trên đó lại có đôi mắt trong veo tựa hồ nước tĩnh mịch, sâu không thấy đáy được che phủ dưới hàng mi vừa đen vừa dài, khiến người ta vô thức đắm chìm vào trong đó.
Tim Tiểu Thúy bỗng hẫng một nhịp. Trời đất ơi! Sao mắt tên này đẹp thế, khác hẳn cái mặt tầm thường của hắn ta!
Nhưng chưa kịp thoát khỏi ấn tượng sâu sắc ấy thì Tiểu Thúy đã thình lình sởn gai ốc, bởi đôi mắt “Thôi Lục” vừa lạnh lẽo vừa sắc bén như một thanh kiếm vừa rời vỏ giữa trời đông giá rét.
Tiểu Thúy lo lắng mình mà đấu khẩu với tên này nữa khéo bị hắn ta giết không chút nương tình mất.
Tên phu xe này, không, tên vũ phu này quá nguy hiểm.
Biết thời biết thế mới là trang tuấn kiệt, Tiểu Thúy bèn dịu giọng bồi thêm một câu: “Ngươi nói với ta thì có ích gì? Ngươi thấy ngươi có lý thì sao không nói với phu nhân đi, ta chỉ là một nha hoàn thôi!”
“Thôi Lục” quay đầu đi một cách khinh thường, lúc liếc qua rèm cửa thì ánh mắt ẩn chứa đôi phần thâm thúy.
Tiểu Thúy chẳng hiểu gì.
Trực giác mách bảo nàng ấy có gì đó không đúng.
Đến tận buổi tối, khi rửa chân cho Đỗ Yểu Yểu thì Tiểu Thúy mới giãi bày nghi vấn trong lòng.
“Phu nhân, tên phu xe chúng ta mới nhận ấy, hắn, hắn lạ lắm…”
Đỗ Yểu Yểu gập cuốn sách ghi chép của mình lại: “Lạ như nào?”
Tiểu Thúy nhớ lại, đáp: “Hắn dữ lắm, còn nhiều chuyện nữa ạ. Hắn bảo ngài đang mang thai, nô tỳ không nên mua mấy món đó cho ngài. Ăn cay không tốt cho cơ thể phụ nữ…”
Đỗ Yểu Yểu sững sờ. Hầu như khi nào nàng cũng thấy Thôi Lục tỏ ra nghe lời, kiệm lời mà?
Vừa dữ vừa không cho nàng ăn cay thì chỉ có mỗi người ấy thôi.
Vô số suy đoán dâng lên trong lòng, Đỗ Yểu Yểu hỏi: “Dữ thế nào?”
Tiểu Thúy ít đọc sách nên miêu tả một cách thẳng thắn: “Dữ như muốn giết người ấy ạ…”
“Dữ như muốn giết người ư?” Đỗ Yểu Yểu hỏi lại.
Ánh mắt mà Thẩm Giai từng dùng để nhìn Tống Hành Giai hiện về trong đầu nàng. U ám. Tàn độc. Chỉ ước gì được một đao đâm chết.
“Mắt hắn đẹp lắm ạ…” Tiểu Thúy mê mẩn nói: “Nhưng đôi khi hắn nhìn phu nhân bằng ánh mắt khá là lạ…”
“Lạ ư?”
“Giống như, giống như…” Tiểu Thúy ấp úng nghĩ ví dụ: “Giống như khi con chó săn lớn nhà em từng nuôi nhìn cục xương dính thịt đã bị con chó khác gặm vậy…”
“Nó không ăn mà chỉ vòng đi vòng về và nhìn một cách bặm trợn…”
Đỗ Yểu Yểu giật thót tim.
Tiểu Thúy còn lơ mơ nhưng nàng thì quá hiểu rồi.
Một nam nhân nhìn nữ nhân như thế thực chất là một cách thể hiện tính chiếm hữu của nam đối với nữ.
Thôi Lục chẳng quen biết gì với nàng, vậy tại sao hắn ta lại nhìn nàng bằng ánh mắt đó?
Lẽ nào “Thôi Lục” không phải Thôi Lục… mà là phu xe do Thẩm Giai cải trang?
Hắn tìm được nàng rồi ư?

Bình luận (0)

Để lại bình luận