Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Liễu sơn trang?
Từ trước Đỗ Yểu Yểu đã biết Thẩm Giai có nhiều sản nghiệp ở Ngô Hưng, hóa ra hắn đang sống tại điền trang ở ngoại thành.
Thôi Lục thú thật: “Không có lệnh của công tử thì tiểu nhân không được tự ý rời khỏi cương vị đâu ạ.”
Thẩm Giai đúng là một tên biến thái có lòng chiếm hữu cao mà!
Hắn đã biết nàng còn sống thì sớm muộn gì hai người cũng chạm mặt và giằng co với nhau thôi.
Vào cái hôm đến khu chợ phía tây, hắn trong vai Thôi Lục đã nói cái câu gì mà “Phu nhân đang mang thai, ăn cay cũng không tốt cho sức khỏe phụ nữ”. Như vậy có thể hiểu là hắn không biết nội tình của việc nàng “mang thai” không?
Hắn mà là kiểu người chịu đổ vỏ cho nam nhân khác ư?
Đỗ Yểu Yểu nghĩ ra một kế, nàng bèn đến Lục Liễu sơn trang cùng Thôi Lục.
Đúng như cái tên Lục Liễu của nó, hai người họ vừa vào thôn trang đã thấy dòng suối chảy róc rách ở hai bên con đường nhỏ hẹp dưới bóng cành liễu. Trong vườn hoa có hồ nước xanh thẳm, những ngọn lá xanh rì chậm rãi phất phơ quanh thành hồ.
Hai người băng qua cầu vòm, hiện ra trước mắt là một tòa lầu các hùng vĩ bên hồ. Có một người đang ngồi cạnh lan can trên tầng hai.
Đỗ Yểu Yểu được dẫn lên nhưng nàng đứng tần ngần ngoài cửa mãi không chịu vào.
Biết bao lần nàng tưởng tượng khoảnh khắc hai người gặp nhau. Song, giờ phút này gặp mặt, nàng bỗng thấy bồi hồi quá đỗi.
“Tới rồi à?” Thẩm Giai quay đầu lại, hắn chỉ vào ghế rồi nhẹ nhàng nói: “Ngồi đi.”
Đỗ Yểu Yểu từ từ đi qua.
Có vài món bánh và hai bình trà được đặt trên chiếc bàn nhỏ. Hắn đang uống trà Bích Loa Xuân, còn trước mặt nàng là một tách trà hoa hồng.
Bầu không khí nơi đây chìm vào thinh lặng.
Hai người chẳng nói gì thật lâu.
Thẩm Giai nhấp một ngụm trà, lên tiếng: “Nàng ở đây có sống tốt không?”
Không một lời xin lỗi, giải thích, cũng chẳng một lời chỉ trích hay chửi rủa, mà chỉ có một câu hỏi thăm thật nhẹ nhàng như chỉ là một cuộc hàn huyên giữa hai người bạn cũ.
Đỗ Yểu Yểu khâm phục mình và hắn có thể đối xử với nhau một cách bình tĩnh và nhã nhặn nhường này.
Nàng trả lời một câu không mặn không nhạt: “Cũng được.”
“Còn ta thì không ổn chút nào.” Thẩm Giai thẳng thắn nói lên tiếng lòng.
Đỗ Yểu Yểu ngạc nhiên nhìn về phía Thẩm Giai.
Hắn đã gầy đi. Đường nét khuôn mặt cũng góc cạnh hơn, chiếc cằm không có lấy một chút thịt thừa sắc bén đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài làm tôn lên đôi môi mỏng, trông hắn còn bạc tình bạc nghĩa, lạnh lùng đến vô tình hơn xưa kia.
Điển hình mặt của kẻ bội bạc!
Đỗ Yểu Yểu thầm phỉ nhổ trong bụng, học cách xu nịnh của dân chúng bình thường: “Đại nhân đây vốn là người cao quý, công việc bề bộn mệt thân, trăm họ sẽ ghi nhớ công ơn của ngài!”
Thẩm Giai không ngờ Đỗ Yểu Yểu lại thốt một câu như thế, hắn nhìn nàng chằm chằm với vẻ kỳ lạ. Thật lâu sau, hắn cúi mình: “Yểu Yểu, chuyện ở Kim Đô…”
“Chuyện đã qua rồi.” Đỗ Yểu Yểu ngắt lời hắn: “Ta không muốn nhắc đến nữa.”
“Nàng còn giận ta sao?”
Đỗ Yểu Yểu nở nụ cười khách sáo: “Không, ta hiểu chàng mà.”
“Hiểu ta cái gì?” Thẩm Giai hỏi ngược lại: “Hiểu ta bỏ rơi nàng vì sống chết của bản thân ư?”
Đỗ Yểu Yểu tỏ ra dửng dưng: “Phận kẻ yếu vốn là bị bỏ rơi, ta cũng không oán trời trách đất làm gì.” Phụ mẫu còn vậy nói gì là một nam nhân chẳng phải máu mủ ruột rà gì với mình.
“Nếu như ta nói không phải thì sao?” Thẩm Giai rướn người tới, nắm lấy cổ tay nàng rồi cố gắng biện minh: “Lúc đó ta đang bị truy sát, ta đã ra lệnh cho Nghiêm Cẩn đưa nàng đi nhưng không ngờ vì cứu ta mà hắn lại làm thế với nàng khi nàng ngất đi…”
Thẩm Giai không thể nói hết câu.
“Chôn sống ta trong lúc ta bị ngất, nhỉ?” Đỗ Yểu Yểu tiếp lời. Nàng cố gắng dứt tay ra: “Chuyện đó đã chẳng còn quan trọng nữa, cảm ơn đại nhân đã giải thích.”
“Yểu Yểu, nàng không chịu tha thứ cho ta ư?” Vẻ đau đớn thoáng qua trên mặt Thẩm Giai.
Đỗ Yểu Yểu ngoảnh mặt đi. Gần một năm cách biệt đã giúp nàng thấu hiểu một điều.
Rằng sau khi được cứu, nàng từng hận Thẩm Giai, hận hắn vô tình nhưng cứ thốt những lời đường mật lừa gạt mình. Thế nhưng quãng thời gian ở bên nhau thật ngọt ngào và hạnh phúc vẫn rõ mồn một như thế. Nàng viện cớ, nghĩ có lẽ chỉ là có hiểu lầm gì nên hắn mới đối xử với mình như thế thôi.
Song, Thẩm Giai vẫn là Thẩm Giai, là nam chính của một bộ truyện thể loại nam tần. Hắn là một kẻ hiếu thắng, tự phụ, chuyên áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, không cho người ta lấy một cơ hội để xen vào hay bác bỏ.
Nàng tựa chú chim hoàng yến được hắn nuôi trong lồng, không cần biết suy nghĩ, bởi dù nàng có nói lên suy nghĩ của mình đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ bỏ ngoài tai. Hễ nàng muốn xin hắn chuyện gì thì không phải bảo nhau dễ dàng như phu thê, mà nàng phải năn nỉ, phải nịnh nọt, phải lên giường chổng mông lấy lòng hắn.
Những trò sỉ nhục hắn lấy ra dùng trên giường, hắn chưa bao giờ hỏi nàng có muốn chơi không mà thích là cứ dùng, chẳng cần biết nàng có bằng lòng hay không.
Đỗ Yểu Yểu chưa từng yêu ai, nhưng liệu mối quan hệ không ngang hàng, mối tình không bình thường này có thể dài lâu không?
Nàng có buồn bã, oán giận thì cũng chỉ biết giấu nhẹm trong lòng, chẳng dám giùng giằng chứ đừng nói là mắng hắn, đánh hắn.
Còn Thẩm Giai, vui thì dỗ dành nàng, không vui thì thờ ơ với nàng.
Hắn là kim chủ, lớn gia chứ nào phải phu quân.
Đỗ Yểu Yểu không muốn tiếp tục nữa.
Nàng vẫn thốt câu nói ấy: “Cảm ơn lời giải thích của chàng.”
“Còn gì nữa?” Thẩm Giai gặng hỏi, nỗi mong chờ le lói trong mắt hắn.
Đỗ Yểu Yểu im lặng hồi lâu rồi lấy con ra làm bia đỡ đạn: “Chàng cũng thấy rồi đấy, ta đã có con, cũng có cuộc sống mới rồi, chàng cứ xem như Đỗ Yểu Yểu hồi trước đã chết rồi đi.”
Bầu không khí bỗng chốc đọng lại.
Thời gian cũng như bị đóng băng.
Đỗ Yểu Yểu nghi là Thẩm Giai tức giận đến mức không muốn nói thêm chữ nào với mình nữa. Ấy vậy mà hắn lại cầm tách sứ trước mặt nàng lên, nghiêm túc nói: “Năm ngoái là nước tuyết, năm nay là trà hoa hồng. Trà mới được nấu xong, nàng nếm thử đi.”
Đỗ Yểu Yểu không nhận.
Thẩm Giai tiếp tục: “Hoa hồng tính ôn, có công dụng làm đẹp da, an thần, rất bổ cho phụ nữ có thai. Ta đã hỏi thái y rồi.” Rồi hắn uống trước: “Không hạ độc cũng không bỏ thuốc đâu, nàng yên tâm.”
Hắn đã nói đến mức này, Đỗ Yểu Yểu cũng đành nhận tách trà.
Nàng chầm chậm uống trà. Trong vắt, ngon lành, hương trà quẩn quanh giữa chóp lưỡi. Đúng thật là được chăm chút kỹ lưỡng.
Thẩm Giai phóng mắt nhìn khắp sơn trang: “Ta đã sai người tu sửa lại điền trang này trước khi chúng ta đến Nam Chiếu. Kinh Thành vào hè rất nóng, ta nghĩ nếu sau này nàng có thai thì có thể đến Giang Nam nghỉ mát, không thì dẫn con mình đến đây du ngoạn.”
Cổ họng Đỗ Yểu Yểu bỗng nghẹn lại. Nàng đặt tách trà xuống: “Thẩm Giai…”
Hắn tự trách: “Tất cả là lỗi của ta nên mới khiến nàng đau khổ như thế, khiến nàng…” Rồi hắn thở dài thườn thượt, lặng người một lúc mới ngỏ lời: “Nếu như ta xem đứa bé là con của mình thì nàng có trở về bên ta không, Yểu Yểu?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận