Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu sững sờ.
Ý của hắn đã quá rõ rồi.
Lúc trước, Thẩm Giai sợ nguyên chủ có con với nam nhân khác nên cho nguyên chủ uống thuốc tránh thai.
Bây giờ nàng hiểu lầm Thẩm Giai, còn bắt tay với người khác để giả vờ mang thai, ấy vậy mà hắn không so đo hiềm khích xưa kia mà chạy tới đây đòi nhận làm cha?
Bộ Thẩm Giai mất não rồi à?
Hay có một kẻ khác đang nấp dưới vỏ bọc này?
Âm mưu, nhất định là âm mưu!
Hắn tính lừa nàng về, sinh “con” ra rồi giết chết “gian phu”, bắt cóc “dâm phụ”, nhốt vào trong phòng tối rồi chơi một loạt trò SM chứ gì?
Song, vẻ mặt và giọng điệu của Thẩm Giai lại chân thành quá đỗi, khiến cho Đỗ Yểu Yểu thầm tự vấn bản thân có nghĩ ác cho hắn quá không.
Giữa hai người là núi sông nghìn trùng, nàng không muốn quay lại một cách mơ hồ như thế.
Nàng bèn buông lời khước từ: “Ta đã không còn trong trắng nữa, không xứng với chàng đâu… Giờ chàng chấp nhận nhưng sau này trong lòng khó tránh khỏi khó chịu nên thôi, chúng ta dừng tại đây đi. Kinh Thành cũng nhiều cô nương tốt lắm…”
Thẩm Giai nhượng bộ: “Nếu sau này nàng không muốn sinh con nữa thì ta cũng không ép nàng.”
Giờ đây, lời hắn nói không một chút giấu giếm: “Có lẽ ta không có duyên với con nối dõi rồi, đành nhờ cậy vào con của nàng vậy. Yểu Yểu à, ta sẽ xem con nàng như con ruột của mình.”
Đỗ Yểu Yểu nghe như sét đánh ngang tai.
Nàng bị câu tuyên bố của hắn làm cho choáng váng…
Một năm qua đã có chuyện gì xảy ra với Thẩm Giai mà lại khiến suy nghĩ của hắn thay đổi ba trăm sáu mươi độ thế này?
Ai nhập vào hắn rồi à?!
Đỗ Yểu Yểu cố gắng từ chối: “Thẩm Giai, chàng đừng như vậy…”
Thẩm Giai thì thào: “Phụ thân của đứa bé là ai vậy nàng? Ta đã điều tra nhưng hộ khẩu của nàng là giả, giấy thành hôn cũng không có.”
Đề phòng nữ tử bị ép buộc, Đại Sở đã thi hành chế độ đăng ký hôn nhân, nam nữ thành hôn phải báo lên quan phủ.
Hộ khẩu của Đỗ Yểu Yểu là dùng tiền mua, đứng tên giả, trên đó viết nàng đang độc thân.
Đỗ Yểu Yểu khó lòng trả lời danh tính phụ thân đứa bé. Thẩm Giai là kẻ dễ đổi tính, lỡ nàng nêu tên ai thì hắn giết hoặc gây họa cho người ta thì sao?
Nghĩ vậy, nàng bèn trả lời qua loa: “Không biết…”
“Không biết?” Thẩm Giai ngây ra như phỗng. Hắn nhíu mày, nói với vẻ khó tin: “Là không biết ai cưỡng ép nàng, hay là cả Tống Hành Giai và Đại Sơn, nàng đều đã…” ngủ với họ rồi?
Đỗ Yểu Yểu ôm hết trách nhiệm về mình: “Ta không phải loại nữ nhân trung trinh như chàng nghĩ đâu. Ta thích ai thì sẽ…”
Nàng không thể nào nói hết lời, bởi ánh mắt Thẩm Giai đã giăng đầy mây đen, lạnh buốt giá như thể muốn giết người vậy.
Tính giả vờ làm kẻ phóng đãng, trụy lạc mà coi như đi tong rồi.
Thẩm Giai cất lời: “Nếu nàng chịu ở yên đây thì ta sẽ không giết bọn hắn.”
Nghĩa là muốn nhốt nàng à?
Đỗ Yểu Yểu không muốn điều đó: “Phải có người quản lý tiệm ăn nữa, ta phải về!”
Thẩm Giai không hề ngó ngàng gì đến sự phản kháng của nàng. Hắn nhấp một ngụm trà rồi hỏi một cách tỉnh rụi: “Trưa nay nàng muốn ăn gì? Ta sai đầu bếp làm cho.”
Đỗ Yểu Yểu vẫn cố chấp: “Ta phải về!”
“Ăn đặc sản Ngô Hưng được không?” Thẩm Giai thể hiện tính kiên nhẫn vô bờ của mình: “Cá đù nanh chiên, súp vịt, tôm nấu rau nhút…” Hắn liệt kê từng món ăn.
Thế nhưng Đỗ Yểu Yểu vẫn không hề lung lay. Nàng đứng bật dậy, gằn từng chữ: “Ta nói, ta phải về!”
Thẩm Giai cũng đứng lên rồi đặt tay lên vai Đỗ Yểu Yểu, ép nàng ngồi xuống: “Ta nói, nàng hãy ở lại đây một thời gian đi, ta cũng sẽ mời bà đỡ, nhũ nương và nha hoàn về cho nàng!” Thái độ của hắn vô cùng kiên quyết: “Ta sẽ cho nàng gấp mười lần lợi nhuận của tiệm ăn.”
Lý do dùng để đuổi Thôi Lục đi lại bị Thẩm Giai dùng để chặn miệng, Đỗ Yểu Yểu vô cùng tức giận với thái độ vô lý, ngang ngược và cao thượng của Thẩm Giai.
Nàng nói một cách khó chịu: “Ta không muốn, không muốn là không muốn! Ta không cần chàng!” Nàng vừa hét vừa chạy xuống cầu thang.
Thẩm Giai chạy theo, tóm lấy tay nàng kéo vào lòng.
Đỗ Yểu Yểu che bụng, giữ khoảng cách với Thẩm Giai. Nàng rất sợ hắn sẽ nhận ra điều bất thường.
Hơi thở của hai người gần trong gang tấc.
Một tay hắn vòng qua lưng đỡ nàng, một tay luồn vào váy và tách hai chân nàng ra.
Đỗ Yểu Yểu nắm chặt cổ tay hắn: “Chàng đừng như vậy mà…”
“Như vậy là như nào?” Thẩm Giai cụp mắt cúi xuống, lướt trên vùng tam giác cấm của nàng qua một chiếc quần, dừng ở giữa hai gốc đùi. Đầu ngón tay chạm vào cúc huyệt hơi lõm rồi chầm chậm đâm vào.
“Nàng bay nhảy cũng giỏi đấy, đừng nghĩ rằng nàng mang thai thì ta không dám đè nàng ra làm!”
Phụ nhân mang thai nhiều tháng không được cắm đằng trước, chỉ được vào phía sau.
Vào lúc tình phu thê còn mặn nồng thì còn dùng câu này để tán tỉnh được, đằng này hai người chia cách đã lâu, hắn tinh trùng lên não, đe dọa như thế sẽ chỉ khiến Đỗ Yểu Yểu cảm thấy nhục nhã mà thôi.
Nàng rơi lệ, nổi đóa hét lên: “Chàng làm đi! Không phải chàng thích nhất là ép buộc ta sao? Ta càng khó chịu, chàng càng phấn khích chứ gì…”
Mới hù có chút xíu mà nàng đã khóc thật rồi, Thẩm Giai bất đắc dĩ phải buông nàng ra. Hắn đã từng thề rằng sẽ không bao giờ giận nàng, mắng nàng, uy hiếp nàng, ép buộc nàng nữa.
Song, hắn đã không giữ được lời hứa của mình.
Hắn muốn giữ nàng lại xiết bao, chỉ tiếc rằng, hắn thất bại rồi.
“Xin lỗi nàng. Nàng đi đi.” Thẩm Giai thất thểu đi vào lầu các.
Đỗ Yểu Yểu ngẩn ngơ, sao bây giờ hắn lại dễ tính thế kia?
Nàng bèn xách váy lên chạy xuống thật nhanh.
Thẩm Giai nhìn theo bóng lưng hoảng hốt chạy bạt mạng của Đỗ Yểu Yểu, lòng nghẹn ngào đến nhói đau. Hắn cầm tách trà hoa hồng nàng chưa uống hết lên nốc cạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận