Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn phòng nhỏ hẹp, mạng nhện phủ đầy, tro bụi đóng lớp dày, nóc nhà bị dột.
Thỉnh thoảng có tiếng “chít chít” truyền đến từ khe hở ở góc tường.
Một con chuột to chừng bàn tay chạy “vù” qua dưới chân hắn.
Lục Nhân nhếch miệng, một lời khó nói hết: “Nơi này, nơi này, nơi này…”
Hắn ta theo Thẩm Giai mấy năm, nào đã từng sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy.
Thẩm Giai mặt không đổi sắc, xắn tay áo lên: “Chúng ta xem dọn dẹp như thế nào…”
Sau một hồi lao động vất vả, cuối cùng cũng quét dọn phòng ở sạch sẽ. Trong nhà không có giường thừa, Thẩm Giai tìm cỏ tranh lót lên, bên trên đặt mấy tấm ván gỗ. Lục Nhân năn nỉ Tiểu Thúy cho mấy cái chăn đệm hỏng.
“Phu nhân đúng là lòng dạ độc ác…” Lục Nhân thở dài.
Thẩm Giai nghĩ thông suốt, ngồi ở “trên giường” đọc sách: “Hôm nay ngủ nhà kho, ngày mai ngủ trên giường của phu nhân.”
Cái Đỗ Yểu Yểu muốn là hắn thành tâm ăn năn, hạ thái độ.
Sau khi suy nghĩ mấy ngày, Thẩm Giai nghĩ ra sự khác biệt giữa nàng và những nữ từ bình thường.
Đỗ Yểu Yểu không chỉ muốn được phu quân sủng ái, quan tâm, nàng còn muốn được tôn trọng bình đẳng.
Nàng không phải nhánh hoa tầm gửi sống phụ thuộc vào nam nhân. Cho dù có nam nhân hay không, nàng đều sẽ nghĩ cách để mình sống thật tốt.
Nàng không chịu sự trói buộc của tình cảm và hôn ước, nàng yêu ngươi, nhưng sẽ yêu bản thân mình hơn.
Tư tưởng khác biệt như thế, nàng giống như đám mây tung bay giữa trời, như thể một ngày nào đó nàng muốn bay cao hơn thì sẽ không tìm thấy được nữa.

Thẩm Giai không có cảm giác an toàn.
Một chút cũng không có.
Từ trong sâu thẳm hắn cảm thấy, nàng không phải là Đỗ Yểu Yểu nữ nhi nhà thương hộ.
Vậy nàng là ai?
Nàng đến từ đâu?
Hắn có vô số nghi vấn nhưng không dám hỏi. Tin rằng một ngày nào đó nàng sẽ cho hắn đáp án.
Nhà dột còn gặp trời mưa, chạng vạng tối trời chuyển xấu, tiếng sấm rền rĩ, mưa lớn trút xuống.
Hơi ẩm lạnh lẽo không ngừng tràn vào phòng, mặt đất bị nước mưa rơi tí tách làm ướt sũng một mảng lớn.
Thẩm Giai che miệng, không ngừng ho khan.
Lục Nhân phàn nàn: “Chỗ này làm sao cho người ở được, sức khỏe của công tử không tốt.” Trước khi đến Ngô Hưng đã ốm một trận ở Thanh Châu.
Thẩm Giai khoát tay: “Không sao, cho ta một chén trà nóng.”
Lục Nhân rót trà, vỗ đùi: “Như vậy không được, tiểu nhân phải đi tìm Tiểu Thúy…”
“Ngươi đi làm gì?” Thẩm Giai cau mày.
Lục Nhân ngượng ngùng: “Tiểu nhân đi tìm Tiểu Thúy mượn cái chậu, ngài xem mái nhà chúng ta dột mưa rồi.” Hắn ta chỉ tay lên mái nhà.
Nhìn vẻ mặt của Lục Nhân, Thẩm Giai đoán không chỉ có vậy. Hắn không ngăn cản.
Cũng được. Có vài lời hắn không tiện nói, có người đi nói giúp hắn cũng được.
Nam nhân biết bán thảm mới có đường ăn.

Lục Nhân nhờ Tiểu Thúy thông báo, cầu kiến Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu đã nằm ngủ, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài, suy nghĩ Lục Nhân muốn cầu chuyện gì.
Nhà kho xập xệ, nhưng bởi vì là nhà thuê nên nàng không bỏ tiền tu sửa.
Chắc là lần đầu tiên Thẩm Giai chịu khổ lúc mưa thuận gió hòa.
Mới đó mà đã không chịu được, gọi hạ nhân đến đổi phòng hay là chào từ giả để hồi phủ?
Đỗ Yểu Yểu rời giường tiếp kiến Lục Nhân.
Lục Nhân khách khí thi lễ: “Đêm khuya mạo muội quấy nhiễu phu nhân.”
Đỗ Yểu Yểu nhàn nhã ngồi chơi, nhấp một ngụm trà: “Chủ nhân của ngươi bảo ngươi tới làm gì?”
Giọng điệu của nàng ngạo mạn, ẩn chứa ý mỉa mai. Lục Nhân nghe ra liền giải thích: “Công tử không bảo tiểu nhân tới đây, là Lục Nhân tự tiện chủ trương.”
“Ồ?” Đỗ Yểu Yểu giương mắt, cảm thấy bất ngờ: “Vậy ngươi có chuyện gì?”
“Tiểu nhân muốn báo cáo với phu nhân về tình hình một năm qua của công tử.” Lục Nhân nói.
“Nếu ta muốn biết, ta sẽ tự hỏi ngài ấy.” Đỗ Yểu Yểu mỉm cười: “Nếu hắn muốn nói cho ta biết, đương nhiên hắn cũng sẽ tự tiết lộ hết.”
Ý nàng là không cần Lục Nhân làm người trung gian xen vào chuyện của người khác.
Lục Nhân lộ vẻ xấu hổ, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, hắn ta biện luận: “Phu nhân và công tử bên nhau đã lâu, cũng biết tính tình của ngài ấy. Nói khó nghe một chút là vịt chết vẫn mạnh miệng. Ngài ấy không dễ dàng cúi đầu khuất phục trước người khác, có chuyện rơi lệ đổ máu cũng chỉ tự mình nuốt vào bụng.”
Đỗ Yểu Yểu đồng ý với mấy câu trước. Khúc mắc của nàng, đa số đều đến từ sự ngang ngược, độc đoán của Thẩm Giai. Còn chuyện rơi lệ đổ máu, ai nói thay ai cũng được, chỉ cần lắng nghe.
Nàng gật đầu, ra hiệu cho Lục Nhân nói tiếp.
“Tiểu nhân không đi theo đến Nam Chiếu, không biết ngài và công tử xảy ra chuyện gì ở Kim Đô.” Lục Nhân nói tình hình thực tế, sau đó lại chuyển đề tài: “Nhưng sau khi công tử trở về từ Kim Đô, cả người bị thương rất nặng. Bụng trúng một kiếm, trên kiếm tẩm độc cực mạnh, dưỡng mấy tháng mới miễn cưỡng nhặt về một mạng.”
Đỗ Yểu Yểu cụp mắt. Quan lớn đương triều gặp chuyện, vì thể diện, triều đình sẽ không công khai thương thế của viên quan tướng đó.
Nàng có nghe đồn Thẩm Giai bị thương, nhưng tổn thương ở đâu, thương thế như nào thì hoàn toàn không biết. Cũng không biết chừng trong lời nói của Lục Nhân đã có phóng lớn thêm.
Nàng không mặn không nhạt đáp lại: “Ừ.”
Lục Nhân sợ Đỗ Yểu Yểu không tin: “Nếu phu nhân có nghi ngờ về chuyện này, sau khi hồi kinh người có thể đến Thái y viện tìm bệnh lịch của công tử để xác minh.”
Để tổng hợp và đúc kết cách cứu người tốt nhất, Thái Y viện thường sẽ không giở trò dối trá đối với những bệnh nhân đã được điều trị khỏi.
Đỗ Yểu Yểu lạnh nhạt nói: “Ta có niềm tin về điểm đó với ngài ấy.”
Lục Nhân khó chịu. Bây giờ phu nhân tỏ vẽ thờ lơ, hắn ta luôn cho rằng công tử không có chỗ đứng trong lòng nàng.
Hắn nói tiếp: “Trong lúc công tử dưỡng thương, nghe được tên của người liền ho ra máu, thổ huyết, thái ý nói là tâm bệnh. Tất cả mọi người đều nghĩ là người đã mất rồi. Công tử cũng không cho dựng linh đường, đỡ quan tài, thường xuyên ngây ngốc ở trong phòng người cả một đêm…”
Hắn do dự một chút, sau đó vẫn to gan nói: “Lúc tháng giêng năm nay, không biết ngài ấy uống nhầm rượu pha thuốc ở đâu, vô cùng khó chịu. Nhưng công tử cũng không gọi nữ nhân hầu hạ, ngài ấy ở trong phòng cố gắng chịu đựng, ngâm nước lạnh suốt nữa đếm đến mức bệnh một trận.”
Hắn khôn ngoan không nhắc đến việc Sở Đắc cố tình hạ dược, tác hợp cho Thẩm Giai và Diệp Oánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận