Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm hôm sau, Đỗ Yểu Yểu mời Thẩm Giai đến dùng bữa sáng cùng nàng.
Hai chén cháo bí đỏ, một khay tiểu long bao nhân thịt thái hạt lựu kèm nấm hương, cộng thêm một đĩa dưa cải muối nhỏ, trông đơn giản nhưng ngon miệng.
Thẩm Giai chậm rãi húp cháo, đoán rằng lời nói tối qua của Lục Nhân đã có tác dụng.
Nàng định chấp nhận hắn sao?
Chờ cả buổi sáng, Đỗ Yểu Yểu không nhắc đến một chữ, đợi Tiểu Thúy dọn dụng cụ ăn trên bàn xuống, nàng mới nói: “Thẩm Giai, ta muốn nói với chàng một việc.”
Thẩm Giai vui mừng khôn xiết nhưng ngoài mặt vẫn hờ hững: “Nàng nói đi.” Hắn thấy biểu cảm nặng nề của nàng thì cũng hơi thấp thỏm theo.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ nên nói thế nào, nghĩ một vòng mới quyết định nói từ việc nguyên thân dị ứng với bánh hạnh nhân trước.
“Chàng còn nhớ bánh hạnh nhân mà chàng đã mang về từ Đông Cung không?”
“Làm sao?” Thẩm Giai có ấn tượng với nó.
Lúc đó hắn nghi ngờ Đỗ Yểu Yểu thay đổi kỳ lạ nên cố tình dùng hạnh nhân để thăm dò. Nếu nàng mất trí nhớ thật thì sẽ thưởng thức món bánh hạnh nhân này, hoàn toàn quên mất mình từng suýt giết một trù nương vì một đĩa chè hạnh nhân杏仁奶酪.
Sau đó nàng giải thích mình bị sốt nên đã quên hết mọi chuyện, hắn không tin, nàng lại mượn cớ mình có thể nằm mơ biết trước tương lai để dời chủ đề một cách qua loa lấy lệ.
“Thật ra ta không mất trí nhớ vì bị bệnh, mà ta hoàn toàn không biết thân thể này dị ứng với hạnh nhân.” Đỗ Yểu Yểu thẳng thắn.
“Yểu Yểu, nàng nói bậy gì đó?” Trái tim Thẩm Giai đập mạnh một cách khó hiểu, trực giác cho hắn biết, hắn ngày càng đến gần bí mật của Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu nói tiếp: “Giống như lúc ta đã nhảy xuống hồ cứu Lâm Thư Uyển khi nàng ta rơi xuống nước. Ta chưa từng học bơi, sao cứu người được chứ? Chàng chưa từng tò mò hay sao?”
Thẩm Giai im lặng, hắn từng điều tra nhưng không có kết quả, nhưng hắn không muốn nghĩ theo chiều hướng thần bí.
“Chàng từng nói chàng sẽ không tìm hiểu ngọn ngành bí mật của ta, đợi khi nào ta muốn nói thì sẽ nói với chàng…”
“Yểu Yểu, ta không muốn biết.” Thẩm Giai ngắt lời, nhìn nàng đầy trông mong: “Chúng ta thế này là đã tốt rồi.”
“Đừng tự lừa mình dối người.” Đỗ Yểu Yểu nói nghiêm túc: “Thật ra chàng đã đoán ra từ lâu, ta không phải thê tử của chàng, nữ nhi thương hộ – Đỗ Yểu Yểu.”
Nàng nhấn mạnh bốn chữ “nữ nhi thương hộ”.
Tất cả đều đúng như những gì Thẩm Giai đã nghĩ, tuy một cơ thể nhưng có tới hai linh hồn.
Những lời nói và hành vi khác trước kia hoàn toàn, những lời nịnh hót lấy lòng đột ngột thay đổi ấy, những phương ngữ mà hắn không hiểu, tra không ra… Lúc này đã có lời giải thích cho tất cả.
Thẩm Giai không muốn thừa nhận: “Nàng không phải Yểu Yểu của ta, vậy nàng là ai?” Dứt lời hắn định nắm lấy tay nàng.
Đỗ Yểu Yểu tránh né và từ từ nói: “Linh hồn của một học sinh xuyên đến đây một cách khó hiểu.”
Thẩm Giai không hiểu lắm, ý nàng bảo mình không phải người nơi đây.
“Nàng nói chuyện này với ta làm gì?” Nàng phải về nhà của nàng sao?
“Không có gì.” Đỗ Yểu Yểu cảm thấy mình tin tưởng Thẩm Giai quá mức, không tìm thấy cách quay về, nên đành nói rõ ngọn ngành trước.
Nàng nhíu mày: “Ta không phải phu nhân của chàng, chàng không cần phải cố chấp như vậy.”
Thật ra nàng đã xúc động trước những lời của Lục Nhân.
Một số hành vi và tình cảm của Thẩm Giai không giống trong cốt truyện ban đầu.
Nhưng thứ hắn quan tâm là thân thể và thân phận của nguyên thân hay một linh hồn đến từ thế giới khác như nàng?
“Nàng có ý gì, định vạch rõ giới hạn với ta sao?” Thẩm Giai nhìn chằm chằm vào cái bụng nhô cao của Đỗ Yểu Yểu, nói sâu xa: “Nàng không phải phu nhân của ta, vậy tại sao nàng vẫn dan díu với Tống Hành Giai mãi thế?”
Hóa ra Đỗ Yểu Yểu là biểu huynh muội với Tống Hành Giai, còn nàng thì sao, linh hồn xuyên đến đây là một cách giải thích để lừa gạt người khác ư?
Đỗ Yểu Yểu vừa xuyên đến, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Tống Hành Giai, khó trách nàng muốn thăm dò thân phận của hắn ta. Khi biết được thân phận, nàng lại có đôi mắt của Thượng Đế nên chắc chắn muốn cứu đồng bạn ra khỏi dầu sôi lửa bỏng.
Có điều trong mắt Thẩm Giai, đó vẫn là “dan díu mãi”.
Nàng giải thích: “Huynh ấy và ta cùng đến từ một nơi, đều xuyên đến đây. Nhà họ có ơn với ta.”
Thẩm Giai nhếch môi hờ hững, hiển nhiên không tin hoàn toàn.
“Hơn nữa.”
Đôi khi nàng biểu hiện mình còn chưa dứt tình với Tống Hành Giai.
Đỗ Yểu Yểu đã quyết định nên nói thẳng ra: “Huynh ấy là mối tình đầu của ta.”
“Mối tình đầu?” Thẩm Giai nghiền ngẫm ba chữ này, nghe nàng bổ sung: “Là người mà ta yêu lúc trước.”
“Khụ khụ…”
Thẩm Giai che miệng và ho khan dữ dội. Lúc dùng bữa hắn vẫn kìm nén, không muốn tỏ vẻ bệnh hoạn trước mặt Đỗ Yểu Yểu, lúc này cảm giác kinh ngạc và sợ hãi đan xen khiến dạ dày như bị thiêu đốt, mùi ngai ngái xông lên cổ họng.
Hắn cắn răng và mạnh mẽ nuốt xuống.
Tinh thần vô cùng tỉnh táo.
Tống Hành Giai là người Đỗ Yểu Yểu từng yêu, vậy đứa bé trong bụng nàng…
Lòng đau như cắt.
Đỗ Yểu Yểu vội vàng đưa chung trà cho hắn, Thẩm Giai không nhận mà còn bưng một chung trà khác trên bàn lên.
Hắn uống vài hớp, đè cảm giác khó chịu xuống rồi mới hờ hững nói: “Nàng nói chuyện này với ta là vì muốn ta tác thành cho hai người thành đôi, cả nhà đoàn tụ hay sao?”
“Không phải do chàng hỏi trước à?” Đỗ Yểu Yểu thốt lên, cau mày tỏ vẻ khó chịu, không muốn cãi nhau: “Bỏ đi, chàng quay về nghỉ ngơi thôi.”
Nhớ đến nhà kho bị dột mưa vừa ẩm ướt vừa rét lạnh, nàng dặn dò: “Chàng quay về Lục Liễu sơn trang tìm lớn phu khám xem.”
Thẩm Giai nhìn bụng Đỗ Yểu Yểu, hình ảnh một nhà ba người của nàng và Tống Giai hiện lên trong đầu, lồng ngực bị đè nặng đến cực điểm. Mình còn định hạ thấp thân phận để làm lẽ, đến bên cạnh nàng nhưng lại bị nàng đuổi dễ dàng như thế, cho nên hắn tức giận vô cùng.
Hắn cười nhạo: “Nàng ngã bài để ta cút đi đúng không?”
Đỗ Yểu Yểu không muốn dỗ dành điệu bộ quái dị đó của hắn, nàng lấy lệ: “Chàng thích nghĩ gì thì nghĩ thế ấy.” Sau đó nàng xoay người ra khỏi phòng khách.
Thẩm Giai đứng dậy và kéo cổ tay Đỗ Yểu Yểu, xoay người nàng lại: “Chiếm thân thể phu nhân của ta, chơi ta miễn phí nhiều lần như thế, nàng nói không cần thì không cần, nào có chuyện tốt như vậy!”
Sắc mặt hắn tái nhợt đáng sợ, môi không còn chút máu.
Đỗ Yểu Yểu kiên nhẫn: “Chàng muốn gì?”
“Đền tiền.” Tầm mắt Thẩm Giai chần chừ trên người nàng, nói từng chữ: “Hoặc đền bằng thịt.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Nàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đầy vào ngực hắn một cái: “Đã đến nước này mà chàng còn bị tinh trùng lên não nữa sao!”
Nàng không dùng nhiều sức nhưng Thẩm Giai lại che ngực và phun ra một vũng máu.
Đỗ Yểu Yểu đi đến đỡ hắn, Thẩm Giai lùi về sau, dùng tay bôi vết máu ở khóe miệng và cằm.
Hắn cười tự giễu, nói: “Trong mắt nàng ta chỉ biết tinh trùng lên não, nàng tìm Tống Hành Giai đi, tìm mối tình đầu của nàng, Thẩm Giai ta sẽ tác thành cho các người…” Hắn như một con thú hoang bị thương loạng choạng bước về phía cửa.
Đỗ Yểu Yểu sững sờ, kếp tiếp ôm lấy Thẩm Giai, cái bụng tròn xoe của nàng dán sát vào lưng hắn.
“Thẩm Giai, ta không có…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận