Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu vui vẻ phổ cập kiến thức hiện đại cho hắn: “Ở quê hương của ta, nữ nhân giống với nam nhân, có thể đi học, có thể nhập sĩ, buôn bán ba trăm sáu mươi nghề. Nam nhân có thể làm thì nữ nhân cũng chẳng kém cạnh chút nào.”
Lần đầu Thẩm Giai nghe được điều mới lạ như vậy, tò mò nói: “Vậy Yểu Yểu nàng thì sao, nàng làm cái gì?”
Đỗ Yểu Yểu so sánh giữa cổ và hiện, nàng thi đỗ lớn học Thanh Hoa – top trong nước, coi như là cổ nhân trúng cử ở đây.
“Có lẽ ta là một thư sinh, cùng loại cử nhân giống Đỗ Văn Vũ. Nhưng ta thi đỗ dựa vào cố gắng, không có ai cho đi cửa sau hay lén gian lận.” Nàng sợ Thẩm Giai không tin thực lực của nàng.
“Ồ?” Thẩm Giai trêu ghẹo: “Yểu Yểu nhà chúng ta còn là tài nữ cơ à?”
“Không được coi là tài nữ.” Mặt Đỗ Yểu Yểu đỏ ửng, nhận sự dạy dỗ liều mạng thi cử tìm lối ra mà thôi.
Nàng giải thích: “Nữ tử ở chỗ bọn ta có địa vị hơn chỗ các chàng nhiều. Với xuất thân của ta, ở đây chắc ta chỉ có thể chăn dê chăn bò cả đời, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không thì làm tiểu thiếp sinh con cho gia đình phú hộ mà thôi.”
Thẩm Giai nảy sinh nghi hoặc: “Xuất thân của nàng là?” Đỗ Yểu Yểu thông minh hiểu chuyện, hoạt bát ngoan cường, hắn từng nghĩ gia cảnh của nàng rất tốt, giáo dưỡng cũng tốt.
“Giống chàng vậy.” Nàng nói lời ít ý nhiều.
“Phụ mẫu đều mất?”
“Bọn họ đều có gia đình của riêng mình, ta sống với tổ mẫu.” Đỗ Yểu Yểu sửa lại, sợ nói là bà thì Thẩm Giai không hiểu.
“Cuộc sống rất gian khổ ư?” Thẩm Giai vẫn luôn không hiểu Tống Hành Giai có ơn với nàng, là có ơn như thế nào.
“Nhà chỉ có bốn bức tường không có thu nhập, cần người khác tài trợ đi học.”
“Tống Giai Hành?”
“Nhà hắn từng giúp ta.”
“Như vậy à.” Thẩm Giai hiểu ra, hắn cũng hỗ trợ một số học sinh bần hàn đi học, mục đính là để mình sử dụng trong tương lai. Suy bụng ta ra bụng người, hắn hỏi: “Hắn có muốn nàng làm gì không? Ví dụ như lấy thân báo đáp gì đó.”
Đỗ Yểu Yểu nghe ra hàm ý của Thẩm Giai, hắn không phải người tốt bụng, tưởng rằng người khác cũng không làm đơn thuần làm chuyện tốt.
“Người ta thực sự nhiệt tình, hiệp nghĩa can đảm, không ham báo đáp thù lao.”
Một tràng nói tới mức Thẩm Giai phải ngại ngùng, hắn miễn cưỡng phụ họa: “Chả trách nàng năm lần bảy lượt bảo vệ hắn.” Tống Gia Hành lương thiện hơn hắn đó.
“Đúng vậy.” Đỗ Yểu Yểu cắn mạnh một miếng bánh trứng: “Ta được người tốt bụng tài trợ, cuối cùng thích một tên quan lại vô cùng độc ác, có phải là ta ngốc lắm không?”
Một tên quan lại vô cùng độc ác ư?
Thẩm Giai phản ứng nhanh: “Yểu Yểu có phải nàng đang mắng ta không?”
Đỗ Yểu Yểu cạn lời: “Chàng không nghe thấy từ thích với ngốc à?”
“Nghe thấy rồi.” Thẩm Giai ra vẻ đứng đắn, tới gần cắn bánh trứng trên tay Đỗ Yểu Yểu, cân nhắc ý trong lời nói này của nàng.
“Có phải nàng muốn tiếp tục đi học, sau này làm phu tử giống như Diệp Oánh không?”
Lần trước hắn sắp xếp để Diệp Oánh nữ giả nam làm phu tử ở kinh thành, nàng từng tỏ vẻ hâm mộ.
“Đoán đúng được một nửa.” Đỗ Yểu Yểu trả lời, nhớ tới Thẩm Giai giúp Diệp Oánh xây dựng lại thư viện đến hô mưa gọi gió, trong lòng rất khó chịu, cất giọng quái gở: “Chàng có muốn cũng xây một thư viện ở Ngô Hưng cho ta chơi không?”
“Đừng quậy.” Thẩm Giai ngồi sang ôm lấy eo Đỗ Yểu Yểu: “Thư viện Ngô Hưng, là ta có ơn nặng với thầy giáo, không liên quan gì tới Diệp Oánh cả.” Hắn cúi đầu ngửi cổ nàng, trêu chọc: “Còn nàng thì sao, người toàn mùi chua, cái lu giấm này ngâm lâu lắm rồi đúng không?”
Đỗ Yểu Yểu từng đoán hai người bọn họ không có quan hệ gì, nhưng tận tai nghe thấy thì lại khác. Chút suy nghĩ khó chịu đó như tro bụi trong khe hở ở góc bị hắn quét sạch sẽ, lập tức dễ chịu hẳn.
Nàng thoái mái thừa nhận: “Đúng là lâu lắm rồi, cảm ơn phu quân hôm nay đã đổ giấm ra giúp Yểu Yểu.”
Thẩm Giai buồn cười, quay lại chuyện chính: “Nàng nói ta đoán đúng được một nửa, một nửa còn lại là gì?”
“Ta muốn đi học, nhưng ta muốn càng nhiều nữ tử có thể đi học giống ta.” Đỗ Yểu Yểu nói: “Thế đạo tôn sùng “nữ tử bất tài mới là đức’, là vì nữ tử đi học không có đường ra. Học vấn có cao hơn nữa cũng về với gia đình, làm vợ hiền mẹ tốt, chăm chồng dạy con. Nếu như triều đình cho phép mở nữ học, ủng hộ nữ tử tham gia khoa khảo, nhập sĩ làm quan, vậy ấn tượng của thế nhân với nữ tử lại là một kiểu khác.”
Từ lúc chào đời cho tới nay, Thẩm Giai chỉ từng nghe nói “nữ tử thùy mị hiền thục”, “nữ tử coi phu là trên hết”, chưa từng có thư tịch hoặc sử sách lưu truyền giáo dục nữ tử phải tự lực tự cường, làm rạng danh tổ tông, chống đỡ cho gia tộc giống như nam nhân.
Nhưng phong tục ở quê hương Đỗ Yểu Yểu lại là nam nữ bình đẳng, nàng có suy nghĩ này cũng không lạ. Nếu nàng thực sự sinh ra ở Đại Sở, xinh đẹp nhưng khốn khó, quanh đi quẩn lại chỉ có thể làm thiếp nơi hậu viện hoặc làm kỹ nơi thanh lâu. Người nhà bình thường không bảo vệ được nàng.
Ý tưởng không thể tưởng tượng này sẽ không được ngôn luận thế tục chấp nhận. Quãng đời còn lại cứ từ từ, Thẩm Giai sẵn sàng thử vì nàng: “Điều phu nhân nói gánh nặng mà đường xa, vậy thì phải về quan trường, phu thê đồng lòng mới được.”
Đỗ Yểu Yểu chớp mắt, không quen Thẩm Giai nói mấy lời văn vở này: “Nói tiếng người.”
“Yểu Yểu muốn làm gì ta cũng ủng hộ, tiền đề là khi nào nàng về kinh thành với ta thế?” Thẩm Giai ôm chặt lấy eo nàng, đôi mắt trong trẻo nhìn nàng chăm chú: “Ta mong chờ nàng về nhà với ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận