Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
【Mà Long Tiên Hương tuy được cho là nước bọt của rồng, nhưng thực chất là dịch tiết trong ruột của cá cachalot! Nói cách khác, chẳng phải là… phân của cá cachalot sao?】
【! Thảm thật, trúng xuân dược cũng đã đành, lại còn theo kiểu này.】
Lâm Nam Tích không nhịn được lầm bầm trong lòng, Lý Thừa Tiễn ở bên cạnh sắc mặt càng ngày càng méo mó, cho đến khi nghe thấy hai chữ “phân”, bụng chợt nhộn nhạo, vội vàng lấy tay che miệng, suýt chút nữa thì nôn ra, gằn giọng quát: “Vương Đức Hải! Truyền thái y!”
Mọi người trong cung Đoan Dương đều không biết chuyện gì xảy ra, Hoàng thượng thế mà lại khẩn cấp cho truyền thái y, bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Vương Đức Hải cũng biến sắc, lập tức sai người đi truyền thái y.
Chỉ có Lâm Nam Tích là vẻ mặt ngơ ngác.
【Ơ? Tên cẩu hoàng đế này phát hiện ra rồi à?】
【Cũng phải, cơ thể có phản ứng rồi không thể không nhận ra.】
【A đúng rồi, lúc nãy còn chưa nói xong.】
【Long Tiên Hương này vô cùng quý giá, xuất xứ từ các đảo ở Nam Thái Bình Dương, không phải là thứ dễ kiếm được, trong cung có nguồn cung cấp cố định, nhưng ngoài dân gian thì chưa chắc. Do lợi nhuận khổng lồ, nên việc làm giả Long Tiên Hương cũng là chuyện thường xảy ra.】
【Tuy Bành nhị đã chuẩn bị sẵn phương thuốc, nhưng Tiền Vạn Lý thật sự là quá tham lam, vì muốn lấp đầy túi tiền của mình, đã trực tiếp đánh tráo Long Tiên Hương thượng hạng, thay bằng sáp thông thường.】
Lý Thừa Tiễn: “…”
Hắn lau giọt mồ hôi túa ra trên trán, nhất thời không biết nên tức giận hay nên cảm thấy may mắn.
Chưa đầy một nén nhang, thái y thở hồng hộc chạy đến, tiến lên bắt mạch cho Lý Thừa Tiễn, một lúc sau sắc mặt bỗng trở nên ngưng trọng noia: “Hoàng thượng đây là trúng xuân dược.”
Trong nháy mắt, bầu không khí trong cung Đoan Dương liền lạnh xuống.
Trong cung của hậu phi, vậy mà lại cả gan ngang nhiên hạ dược Hoàng thượng, chuyện này bất kể là đặt ở triều lớn nào cũng không thể dung thứ, hôm nay là xuân dược, lỡ ngày mai là độc dược thì sao?
Sắc mặt Lý Thừa Tiễn tối sầm.
Sắc mặt Đoan phi trắng bệch, lập tức quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, đều tại thần thiếp quản giáo không nghiêm, mới xảy ra sơ suất lớn như vậy, thần thiếp xin Hoàng thượng trách phạt.”
Cung nhân trong cung Đoan Dương cũng đồng loạt quỳ xuống, Tiền Vạn Lý bỗng nhiên nhảy dựng lên chỉ vào Lâm Nam Tích nói: “Nhất định là tên nô tài này làm!”
Đoan phi do dự một chút cũng nói: “Tên nô tài này không phải người của cung Đoan Dương, e là kẻ có ý đồ khác, mong Hoàng thượng minh xét.”
Dưới con mắt của mọi người, Đoan phi và Tiền Vạn Lý đều chĩa mũi nhọn vào Lâm Nam Tích.
Lý Thừa Tiễn nhìn Lâm Nam Tịch hỏi: “Ngươi có gì muốn nói không?”
Lâm Nam Tích thầm nghĩ, đây chính là người muốn ta nói. Vậy ta cứ nói vậy.
“Tiểu nhân nghe nói có một loại xuân dược được bào chế cực kỳ giống với Long Tiên Hương, nếu như loại thuốc này lẫn vào thức ăn và rượu, rất có thể sẽ bị nhầm lẫn với Long Tiên Hương.”
Lão thái y gật đầu: “Cung Đoan Dương đốt đúng là Long Tiên Hương. Lão phu cũng từng nghe nói qua phương thức này, chỉ cần kiểm tra thức ăn và rượu, thử một chút là biết ngay.”
Kiểm tra xong, quả nhiên giống hệt như lời Lâm Nam Tích nói.
Sắc mặt Tiền Vạn Lý hơi hơi thay đổi, nói: “Hoàng thượng, tên nô tài này nói dối, trước đó hắn ta đã lảng vảng ở gian bếp nhỏ, lại là người duy nhất không phải người của cung Đoan Dương, còn am hiểu loại thuốc này như vậy, nhất định là hắn ta nhân lúc mọi người không để ý mà hạ dược.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận