Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Vương Đức Hải không biết Hoàng thượng đang nghĩ gì, nhưng cảm giác tâm trạng của ngài có vẻ tốt hơn so với lúc nãy, không khỏi thán phục: “Tên tiểu tử này tuy có lúc lỗ mãng một chút, nhưng tâm địa rất lương thiện.”
Lý Thừa Tiển gật đầu.
Bên kia, Linh Nam Tích mới vừa tiễn hết mọi người đi, nghĩ đến việc mình xuyên không đến đây lâu như vậy rồi mà chưa từng dạo chơi kinh thành lần nào, bèn thay thường phục, hỏi đường đến phủ tư Bắc Trấn, nơi Tư Nam Hạo đang làm việc.
Tư Nam Hạo đi tìm huynh đệ đổi ca trực, thay thường phục ra ngoài, vừa nhìn thấy Lâm Nam Tích, hai mắt liền sáng rực: “Lâm công công, đã lâu không gặp! Lần trước dự lễ tế tổ không có cơ hội nói chuyện với ngươi, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đi dạo cho đã!”
Thực ra thời tiên đế, cấm vệ quân và thái giám rất bất hòa, nhất là khi đó các lớn thái giám nắm quyền, cấm vệ quân gần như trở thành chó săn cho thái giám, cực kỳ nghẹn khuất. Đến khi đương kim Hoàng thượng đăng cơ, chấn chỉnh lại Nội Thị Giám và phủ tư Nam Bắc Trấn, tình hình mới được cải thiện.
Còn Tư Nam Hạo đơn thuần là cảm thấy hợp ý với Lâm Nam Tích.
Lâm Nam Tích có chút ngại ngùng: “Ta không rành đường xá ở kinh thành, làm phiền ngươi rồi.”
Tư Nam Hạo vỗ ngực nói: “Yên tâm đi, cứ giao cho ta!”
Hai người đi dọc theo con phố sầm uất nhất kinh thành dạo chơi. Lâm Nam Tích mua cho mình hai bộ quần áo ấm, một số vật dụng sinh hoạt, còn muốn chọn thêm chút đồ vật để tặng người khác.
Tư Nam Hạo hỏi: “Ngươi muốn tặng ai?”
Lâm Nam Tích bẻ ngón tay tính: “Hoàng thượng, tiểu điện hạ, còn có Vương công công nữa.”
Tư Nam Hạo lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Lâm Nam Tích.
Lâm Nam Tích bị nhìn đến mức dựng tóc gáy: “Sao vậy?”
Tư Nam Hạo lẩm bẩm: “Ngươi quả nhiên đã trở thành hồng nhân trước mặt Hoàng thượng rồi.”
Ngay cả Hoàng thượng mà cũng dám tặng quà.
Người bình thường nào dám tặng quà cho Hoàng thượng chứ.
Lâm Nam Tích lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Tư Nam Hạo kéo hắn đi: “Đi, ta biết có một tiệm đồ cổ không tồi, huynh đệ dẫn ngươi đi mở mang tầm mắt.”
Lâm Nam Tích thầm nghĩ: Tốt nhất là đừng quá mắc, nếu không, ta mua không nổi đâu.
Hai người bước vào một tiệm đồ cổ mang phong cách cổ kính ở phía thành tây. Chưởng quầy nhận ra Tư Nam Hạo, nghe nói là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng, lập tức nhiệt tình chào mời.
“Vị bằng hữu này muốn mua quà tặng, trong tiệm vừa hay có một cây san hô đỏ cao bằng nửa người!”
“Còn có cả trân châu Nam Hải to bằng nắm tay!”
“Thanh bảo kiếm này cũng không tồi, đây chính là bảo kiếm mà hiệp khách Nam Phong Nghi thời tiền triều từng sử dụng.”
Lâm Nam Tích sờ lên thanh bảo kiếm, toàn thân nó màu trắng bạc, tỏa ra hàn quang nhàn nhạt, trên chuôi kiếm còn được nạm một viên hồng ngọc.
“Tiểu hữu quả là có mắt nhìn, viên hồng bảo thạch này trong suốt sáng lấp lánh, rực rỡ như hoa anh đào mùa xuân, khắp kinh thành khó tìm được viên thứ hai!”
Lâm Nam Tích lặng lẽ rụt tay lại hỏi: “Chưởng quầy, có món nào rẻ hơn chút không?”
Chưởng quầy đang hừng hực khí thế bỗng chốc khựng lại, cười gượng nói: “Có chứ, có chứ.”
Hóa ra vị hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng này lại không có tiền?
Lâm Nam Tích lựa chọn hồi lâu, chọn cho Thái tử điện hạ một bộ tượng đất nung mô tả cảnh cưỡi ngựa bắn cung, tặng cho Uông Đức Hải một bộ bài lá dát vàng, đến lượt Lý Thừa Tiển, Lâm Nam Tịch cẩn thận lựa chọn hồi lâu, cuối cùng chọn được một cái hộp kịch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận