Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Nghi tần châm nến bên cạnh giường, nhìn Lý Thừa Tiển với ánh mắt đong đầy tình ý, còn liếc nhìn Lâm Nam Tích, e thẹn nói: “Hoàng thượng cũng thật là, một mình đến là được rồi, sao còn dẫn theo tiểu thái giám hỗ trợ chứ?”
“Thôi vậy, chỉ cần hoàng thượng thích, thần thiếp cũng không ngại.”
Lâm Nam Tích nghe mà khó hiểu, hỗ trợ là sao?
Hỗ trợ cái gì?
Lâm Nam Tích mờ mịt, nhưng lại… có chút quen thuộc.
Đột nhiên, cuốn “Bách khoa toàn thư về những điều gây sốc thời cổ lớn” mà hắn từng xem qua vô tình hiện lên trong đầu, Lâm Nam Tích lập tức sững sờ, vẻ mặt kinh hãi.
【Là kiểu hỗ trợ mà hắn đang nghĩ sao?】
Hình ảnh trong cuốn bách khoa toàn thư ùa vào trong đầu, Lâm Nam Tích sững sờ đến mức vỡ vụn.
【Người xưa phóng khoáng như vậy sao!】
【Nghi tần ngày thường nho nhã, hiểu lễ nghĩa, là người có ranh giới rõ ràng như vậy, mà lại có thể chấp nhận chuyện này sao!】
Bất ngờ tiếp nhận hình ảnh trong đầu Lâm Nam Tích, Lý Thừa Tiển chỉ cảm thấy đầu óc đầy những thứ không thể diễn tả, theo bản năng liên tưởng đến vở kịch trước đó, chỉ cảm thấy đầu óc dơ bẩn.
Cả ngày đều suy nghĩ cái gì vậy?
Rốt cuộc ai mới là biến thái!
Lý Thừa Tiển loạng choạng suýt ngã, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại hơi thở, dọn sạch đầu óc, mới nhìn về phía Nghi tần, khó khăn lên tiếng: “Không, ý trẫm không phải vậy.”
Nói xong, hắn lại nhịn không được quay sang nói với Lâm Nam Tích: “Ngươi, mau dừng suy nghĩ cho trẫm!”
Lâm Nam Tích cẩn thận quay người lại, ánh mắt có chút uỷ khuất.
【Quản trời quản đất, còn muốn quản luôn cả suy nghĩ của người khác sao?】
Có đôi khi càng muốn kiềm chế suy nghĩ, thì não bộ lại càng giống như con ngựa hoang được tháo dây cương, chạy loạn xạ.
Lâm Nam Tích đã như đi vào cõi thần tiên.
【Nghi tần là người Đăng Châu, phụ thân là Tri phủ Đăng Châu, xuất thân trong gia đình dòng dõi thư hương, trước kia trong nhà còn có tước vị, năm Nghi tần tiến cung là mười sáu tuổi.】
【Ơ? Kỳ thực Nghi tần không muốn tiến cung, thậm chí ở quê nhà còn có một thanh mai trúc mã hết mực yêu thương nàng. Lúc tuyển tú, các nơi trước tiên dâng lên tranh chân dung của tú nữ, Nghi tần vì muốn không bị chọn trúng, nên đã cố ý mua chuộc họa sĩ vẽ mình thô kệch một chút, giống nam nhân một chút.】
【Ồ! Trực tiếp kéo trúc mã đến trước mặt họa sĩ, phất tay nói: Cứ theo người này mà vẽ!】
【Ai ngờ, chính vì khung xương to lớn nhìn có vẻ dễ sinh con, đã lọt vào mắt xanh của Thái hậu nương nương! Thái hậu cảm thấy các tú nữ khác đều quá gầy, chỉ có người này là nổi bật nhất, nên đã trực tiếp chọn!】
Lâm Nam Tích không khỏi len lén nhìn Nghi tần, Nghi tần cúi đầu, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, vịn vào cột giường đứng… chỉ thấy cây cột… thật là mảnh mai.
【Hả? Nghi tần giônhs như cũng có vài phần giống với miêu tả trong tranh.】
【Đặc biệt là khung xương, khá là rộng, bờ vai suýt nữa thì bằng Lý Thừa Tiển rồi, đứng cùng nhau quả thực như hai cánh cửa sổ, chẳng lẽ là do người phương Bắc đều như vậy?】
Vừa nghĩ, Lâm Nam Tích lại phân tâm nhớ đến vị thích khách áo trắng ban nãy.
【Cung Y Tần cũng không lớn, không biết vị thích khách kia đi đâu rồi, thật ra hắn cũng muốn xem thử tiên nhân trông như thế nào.】

Bình luận (0)

Để lại bình luận