Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Tống Doãn Hoài ấp úng nói: “Ban đầu ta cũng không tin, ai ngờ, lại linh nghiệm thật.”
Thẩm Lưu Tranh có vẻ không tin: “Ngài cầu nguyện chuyện gì?”
Tống Doãn Hoài đỏ mặt, ấp úng nói: “Ta, ta thấy biên quan giá lạnh, gió sương khắc nghiệt, nên cầu mong Thẩm cô nương có thể hồi kinh.”
“Không ngờ lại thành hiện thực.”
Thẩm Lưu Tranh im lặng một lúc, sau đó nhìn về phía nội giám đang đứng không được thẳng lắm ở dưới mái hiên, thỉnh thoảng còn lén lười biếng.
Nhìn rõ gương mặt của vị nội giám kia, Thẩm Lưu Tranh khẽ giật mình.
Băng tuyết tan đi, bầu trời trong xanh, vạn dặm không mây, ánh nắng nhảy nhót trên mái hiên, chiếu xuyên qua hành lang Tử Thần Điện, phủ lên một màu vàng son ấm áp.
Vị nội giám kia đứng trong ánh sáng, còn âm thầm di chuyển vị trí theo hướng nắng, gương mặt tuấn tú, lông mày như mực vẽ, ánh mắt trong veo, y phục xanh nhạt tôn lên vóc dáng cao gầy.
Thẩm Lưu Tranh bất giác nghĩ đến bốn chữ “Quân tử như trúc”.
Không, so với những kẻ mồm năm miệng mười đầy lời hoa mỹ kia thì vị nội giám này còn toát lên vẻ phóng khoáng tự nhiên.
Cũng chẳng trách các vị lớn thần cứ một câu cũng “điềm lành”, hai câu cũng “Điềm lành”.
Chỉ riêng dung mạo này… quả thật rất dễ khiến cho người ta vui vẻ.
Thẩm Lưu Tranh không nhịn được nhìn Lâm Nam Tích, chắp hai tay lại, nhắm mắt khẽ cầu nguyện: “Cầu trời phù hộ, thúc phụ có thể bình an vô sự. Mong hoàng thượng gặp ta một lần, để ta cầu xin cho thúc phụ.”
Lâm Nam Tích trợn tròn mắt, hung hăng véo đùi mình một cái, có phải hắn hoa mắt rồi không?
【Sao Thẩm cô nương cũng tham gia cùng mấy người kia vậy?】
【Mê tín dị đoan sẽ hại chết người đấy!】
【Còn không bằng trực tiếp xông vào Tử Thần Điện, nói với tên cẩu hoàng đế kia rằng: Muốn động vào thúc phụ của ta, thì bước qua xác ta trước đi——】
【Chắc chắn tên cẩu hoàng đế kia sẽ mềm lòng mà đồng ý!】
Trong ngự thư phòng, nghe thấy tiếng lòng ngày càng vô lý của Lâm Nam Tích, Lý Thừa Tiển “bộp” một tiếng đập tấu chương xuống bàn, gọi Uông Đức Hải vào.
“Bên ngoài đang làm gì vậy?”
Uông Đức Hải đáp: “Mười mấy vị lớn nhân đang quỳ trước Tử Thần Điện, cầu xin cho Bắc Xương Vương… Thẩm cô nương, cũng đến rồi.”
Lý Thừa Tiển có chút ngoài ý muốn hỏi: “Nàng ta vào cung bằng cách nào?”
Nghĩ đến Nghi tần giả vẫn còn bị nhốt ở Nghi Phương cung, Lý Thừa Tiển liền cảm thấy hoàng cung của mình lỏng lẻo như cái rổ.
Uông Đức Hải cung kính đáp: “Ba năm trước hoàng thượng đã đặc ân cho phép Thẩm cô nương có thể tự do ra vào hoàng cung.”
Lý Thừa Tiển á khẩu, hồi lâu sau mới gật đầu: “Hình như là có chuyện này.”
Một lúc sau lại nói: “Bảo bọn họ đều lui cả đi, hôm nay trẫm không gặp ai hết.”
Uông Đức Hải lĩnh mệnh, đi ra khỏi Tử Thần Điện, đứng trên hành lang nhìn Thẩm Lưu Tranh và các vị lớn thần nói: “Hoàng thượng có chỉ, hôm nay không gặp khách, mọi người hãy về đi.”
Phía dưới im phăng phắc.
Uông Đức Hải nhìn kỹ lại, mới phát hiện bọn họ tuy rằng đang quỳ lạy về hướng hoàng thượng, nhưng thân thể lại hơi xoay một góc độ rất tinh tế, Uônh Đức Hải nhìn theo hướng đó, liền nhìn thấy Lâm Nam Tích đang luống cuống tay chân.
Lâm Nam Tích nhìn Uông Đức Hải cười xấu hổ.
Chuyện này hắn không thể khống chế được!
Uông Đức Hải lên tiếng: “Tên tiểu tử nhà ngươi… thôi được rồi, ta phải vào bẩm báo với Hoàng thượng đây.”
Lâm Nam Tích tiễn Uông Đức Hải vào điện.
Trở lại noãn các, Uông Đức Hải cố gắng trao chuốt lời lẽ, thận trọng tâu: “Hoàng thượng, các vị lớn nhân đều đang… bái lạy điềm lành.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận