Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
“Thậm chí còn có cả sòng bạc ngầm, cá cược xem vị thí sinh nào có thể đỗ đầu.”
Lý Thừa Tiển dựa vào thành xe, thả lỏng người, lười biếng nói: “Tửu lầu nào náo nhiệt nhất?”
Uông Đức Hải suy nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu.”
Lý Thừa Tiển: “Cái tên này nghe thật quen tai.”
Uông Đức Hải giải thích: “Chính là Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu của cô nương Hứa Lan Nhân. Không ít sĩ tử sau khi thi xong… đều đến Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu tìm cô nương uống rượu, nghe hát, một khắc xuân tiêu, đáng giá ngàn vàng!”
Một khắc xuân tiêu, đáng giá ngàn vàng?
Lý Thừa Tiển đưa tay khẽ xoa cằm, ánh mắt như đang suy tư điều gì.
“Nếu đã như vậy, trẫm cũng muốn cùng vui với dân.”
Uông Đức Hải kinh hãi: “Hoàng… Hoàng thượng, bên ngoài cung nguy hiểm lắm, hơn nữa Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu lại là nơi tam giáo cửu lưu tụ tập, chúng ta vẫn là nên hồi cung thì hơn.”
“Uông công công nói có lý, Hoàng thượng xin hãy suy nghĩ kỹ lại!” Người đánh xe đột nhiên lên tiếng, khiến hai người giật mình.
Uông Đức Hải chỉ vào người đánh xe, tròng mắt như muốn rơi ra ngoài: “Ngao… Ngao thống lĩnh? Sao lại là ngươi đánh xe?”
Ngạo Kính Xuyên lập tức bỏ nón lá trên đầu xuống, lộ ra dung mạo thật: “Hoàng thượng ở đâu, thần ở đó, thần thề sống chết bảo vệ an nguy cho Hoàng thượng.”
Lý Thừa Tiển khẽ cười một tiếng: “Không phải Liêu Bạch Phàm đã bố trí người ở đó sao, còn có thể là đầm rồng hang cọp không thành?”
Lời nói của hắn không dung cự tuyệt: “Quay đầu xe, chúng ta đi góp vui.”
——————————-
Mất người Lâm Nam Tích đến Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu, do đến muộn nên các phòng riêng đều đã có người đặt trước, mấy người cũng không câu nệ, tìm lớn một chỗ ngồi ở sảnh đường.
Xung quanh hầu như đều là những sĩ tử vừa thi xong, khi thấy mấy người bọn họ ngồi xuống, đều xì xào bàn tán.
Tư Nam Hạo trêu ghẹo: “Người ta đều là tốp năm tốp ba người đọc sách, chúng ta một người là sĩ tử gà mời, một người là ngoài nghề, một người là công công.”
Lâm Nam Tích và Lục Thừa Chu cười ha hả.
Lục Thừa Chu hào sảng rót rượu: “Ai cũng đừng ghét bỏ ai!”
Ngày thường Lâm Nam Tích không thích uống rượu, hôm nay cũng tự rót cho mình một ly đầy.
Uống được vài chén, Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Đúng lúc này, trên đài nhẹ nhàng bước ra một thân ảnh yêu kiều, ngón tay thon dài nâng lên, gõ một tiếng trống. Cảnh tượng ồn ào náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều nhìn về phía người con gái ở giữa sảnh.
Nàng cất tiếng nói: “Tối nay, cuộc thi đấu thơ tại Xuân Phong Minh Nguyệt Lâu chính thức bắt đầu, người chiến thắng cuối cùng, có thể nhận được phần thưởng của Minh Nguyệt Lâu.”
Lâm Nam Tích đặt ly rượu xuống: “Là Hứa cô nương.”
Tư Nam Hạo từ sớm đã nhìn về phía Hứa Lan Nhân, ngập ngừng nói: “Ngươi nói xem bây giờ ta học làm thơ còn kịp không?”
Lâm Nam Tích, Lục Thừa Chu: “…”
Không ít người dưới đài bị Hứa Lan Nhân hấp dẫn, Hứa Lan Nhân cười duyên nói: “Buổi đấu thơ lần này, hai người một lượt, bảy bước làm một bài thơ, người nào không làm được sẽ xuống đài, nhường chỗ cho người tiếp theo, cho đến khi tìm ra người chiến thắng cuối cùng. Phần thưởng là bức tranh 《Xuân Du Sơn Lộ Đồ》của họa sĩ nổi tiếng Bạch Thạch tiên sinh.”
Vừa dứt lời, các vị sĩ tử dưới đài lập tức sôi trào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận