Chương 450

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 450

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Thái hậu không ngờ Lý Thừa Tiển lại đến Từ Ninh cung vào lúc này, trên mặt thoáng hiện lên vẻ không được tự nhiên: “Lúc này Hoàng đế không phải nên ở Tử Thần điện triệu kiến quần thần sao? Sao lại rảnh rỗi đến chỗ ta vậy? Nhưng mà đến cũng vừa lúc, ai gia đang giúp con dọn dẹp kẻ có ý đồ bất chính bên cạnh đây.”
Lý Thừa Tiển cười lạnh một tiếng: “Mẫu hậu xưa nay luôn chuyên tâm lễ Phật, không hỏi đến chuyện triều chính, ngày thường lại càng khoan dung độ lượng với hạ nhân, sao đột nhiên lại muốn đánh muốn giết, chẳng lẽ là bị kẻ nào đó mê hoặc?”
Cẩm Y nhất thời có chút chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Thái hậu có chút không vui: “Hoàng đế đang nói gì vậy?”
Lý Thừa Tiển thấp giọng an ủi Lâm Nam Tích vài câu, Lâm Nam Tích lắc đầu: 【Ta không sao.】
Lý Thừa Tiển dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn không cần lo lắng, sau đó bước tới trước mặt Thái hậu nói: “Vừa hay, trẫm có điều tra được một số chuyện, mẫu hậu xem qua rồi hãy định đoạt.”
Thái hậu nghi ngờ: “Chuyện gì?”
Lý Thừa Tiển cho gọi Phương viện phán của Thái Y viện đến: “Phương viện phán, ông nói đi.”
Phương viện phán hành lễ với Thái hậu trước, sau đó nói: “Mấy ngày nay, vi thần cho người sắp xếp lại sổ ghi chép chẩn đoán và kho thuốc của Thái y viện, phát hiện có vài vị thuốc đã bị đánh tráo. Vi thần không dám manh động, chỉ âm thầm quan sát và ghi chép, phát hiện Cẩm Y cô nương đã lấy không ít vị thuốc từ Thái y viện, nhưng lại không ghi chép vào sổ sách.”
“Trong số đó có cả Kỳ Ma – vị thuốc có thể khiến bệnh đau đầu tái phát nhiều lần. Vi thần mạo muội suy đoán, bệnh đau đầu của Thái hậu nương nương mãi không khỏi, chính là do Cẩm Y cô nương cố ý bỏ thuốc.”
Thái hậu nghe xong, sắc mặt kinh ngạc, nửa ngày không nói nên lời: “Cái gì?”
Bà nhìn về phía Cẩm Y, ánh mắt đầy nghi ngờ: “Có chuyện này sao?”
Ánh mắt Cẩm Y lóe lên vẻ hoảng loạn, cố gắng giữ bình tĩnh: “Phương viện phán chắc là nhìn nhầm rồi, nô tỳ sao có thể cố ý hạ độc Thái hậu nương nương được. Không thể bởi vì Thái y viện không chữa khỏi bệnh đau đầu cho Thái hậu nương nương, mà lại đổ hết tội lỗi lên đầu nô tỳ được.”
Thái hậu lại nhìn về phía Phương viện phán, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.
Lý Thừa Tiển cười lạnh một tiếng: “Thật là một cách đổ tội hay. Mẫu hậu hãy nghĩ kỹ lại đi, những năm trước, bệnh đau đầu của người cũng chỉ tái phát hai ba lần, sao năm nay lại tái phát nhiều như vậy? Hình như là sau khi Cẩm Y đến đây, bệnh tình của người mới trở nên nghiêm trọng như vậy.”
Thái hậu trầm ngâm suy nghĩ, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ, hình như đúng là vậy.
Cẩm Y biện minh: “Thái hậu nương nương, người phải tin nô tỳ!”
Lý Thừa Tiển khẽ nâng cằm, ra hiệu cho Phương viện phán tiếp tục nói.
Phương viện phán: “Ngươi đừng chối cãi nữa, vừa rồi Hoàng thượng đã cho người lục soát chỗ ở của ngươi rồi, trong viên thuốc an thần mà ngươi đưa cho Thái hậu uống hàng ngày, có Kỳ Ma vượt quá liều lượng. Ngươi cố tình đưa cho Thái hậu uống thuốc khiến bệnh đau đầu tái phát, sau đó lại dùng châm cứu để giảm bớt cơn đau, lấy được sự tín nhiệm của Thái hậu nương nương, ngươi mới là kẻ có ý đồ bất chính!”
Phương viện phán đặt lọ thuốc tìm được trước mặt Thái hậu.
Vừa nhìn thấy cái lọ, Cẩm Y liền hoảng hốt: “Nô tỳ, nô tỳ không có… Thái hậu nương nương, cứu nô tỳ!”
Thái hậu nhìn Cẩm Y với vẻ mặt không thể tin được: “Ngươi cư nhiên dám hãm hại ai gia?”
Cẩm Y luống cuống lắc đầu: “Nô tỳ không có, đây là vu oan!”
Lý Thừa Tiển cũng lười nghe ả ta nói nhảm: “Người đâu, kéo ả ta xuống, giao cho Cẩm Y Vệ xử lý, có gì muốn nói, thì đến Chiếu Ngục mà nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận