Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nữ hội trưởng đeo kính mắt, vừa nhìn thấy Ngôn Trăn, hai mắt cô tỏa sáng. Cô xông lên thở dài nói: “Công chúa trời sinh của tôi đây rồi! Cho dù cậu không có lời kịch cùng phần diễn gì, nhưng chỉ cần cậu đứng ở nơi đó cũng đã là nhân vật linh hồn cho vở kịch này rồi!”
Ngôn Trăn: . . .
Sắc trời dần dần tối đi. Trần Hoài Tự nhìn thời gian, sau đó đứng dậy chuẩn bị tan làm.
Mạc Trình gõ cửa đi vào: “Ông chủ, vừa rồi thư ký Minh Thực của giám đốc Lý gọi điện thoại cho tôi, nói đêm nay muốn mời sếp ăn một bữa cơm.”
“Lần sau đi.” Trần Hoài Tự cũng không ngẩng đầu lên, “Thay tôi nói lời xin lỗi với giám đốc Lý, nói rằng lần sau anh ấy rảnh, tôi sẽ mời.”
Mạc Trình không ngờ anh sẽ cự tuyệt nên cảm thấy hơi kinh ngạc: “Ơ? Nhưng đêm nay sếp không có lịch trình khác mà?”
Trong khoảng thời gian đi theo Trần Hoài Tự đến nay, anh đã nhận thức rất rõ về thái độ say mê trong công việc của ông chủ nhà mình. Sếp hầu như sẽ không quan tâm đến thời gian cá nhân, chỉ cần không xung đột với công việc thì loại tiệc tối giao lưu này đều tham gia. Có đôi khi Mạc Trình cũng cảm thấy có phải sếp mình đã biến thành cỗ máy làm việc hay không.
Mà đây là lần đầu tiên sếp từ chối.
“Đêm nay tôi có cuộc hẹn.” Trần Hoài Tự lấy chìa khóa xe từ trong túi áo ra. Đi ra đến cửa, anh quay lại nhìn thoáng qua Mạc Trình còn đang đứng hình tại chỗ, “Tôi đi đây, anh còn chưa làm xong à? Hòa Hạ không khuyến khích hành vi tăng ca vô nghĩa.”
“Tôi tan ca ngay đây!” Mạc Trình kịp phản ứng, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.
Ông chủ vậy mà đi hẹn hò? ! Mình không nghe lầm chứ? !
Trần Hoài Tự lái xe đến đến lớn học Ninh Xuyên.
Từ sáng sớm, Ngôn Trăn đã gửi tin nhắn cho anh, nói rằng đêm nay cô phải tập kịch, không thể trả lời ngay được, bảo anh trực tiếp đến hội trường đợi cô. Anh đỗ xe xong, rút chìa khóa rồi nhấc chân không nhanh không chậm đi tới cửa.
Ngoài hội trường hoàn toàn yên tĩnh. Anh thử vặn tay nắm cửa, chiếc cửa nặng nề hé ra một khe hở.
Bởi vì là diễn tập, chỉ có một khu vực nhỏ trước sân khấu lúc này đã chật ních người trong hội trường rộng lớn, còn những chiếc ghế ở hàng sau chỗ anh ngồi thì hoàn toàn bỏ trống, thậm chí ngay cả đèn trên đỉnh đầu cũng không bật.
Anh dựa vào bên tường, ánh mắt tìm kiếm về phía sân khấu sáng ngời náo nhiệt.
Anh gần như chỉ cần liếc mắt đã thấy được Ngôn Trăn. Cô mặc bộ lễ phục hoa lệ ngồi trên đài cao. Mái tóc dài đen nhánh rối tung trên đầu, nổi bật lên gương mặt ngày càng trắng nõn. Đôi mắt ngấn nước long lanh lay động, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại, một bên gò má ửng hồng dưới chùm ánh sáng tập trung vô cùng rực rỡ.
Xinh đẹp đến mức không thể chuyển rời tầm mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận