Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết thúc diễn tập, Ngôn Trăn nhã nhặn từ chối lời mời đi liên hoan, bước về phía cánh cửa lúc nãy Trần Hoài Tự ngồi đợi mình.
Quả nhiên, anh đang đứng ở cửa ra vào, ánh mắt nhìn về phía đèn đường cách đó không xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ngôn Trăn vỗ vỗ vai anh, thấy anh quay lại thì xòe tay ra trước mặt anh: “Đưa cho tôi đi.”
Trần Hoài Tự cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay cô rồi lại ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó khẽ nhướng mày.
“Nhanh lên đi, đêm nay tổ chức liên hoan, bọn họ đều đang đợi tôi đấy.” Ngôn Trăn nói dối không chớp mắt, “Đưa đồ tôi làm rơi đây, tôi phải đi rồi.”
Anh hiếm thấy dừng một chút: “Liên hoan à?”
Ngôn Trăn nhìn thấy biểu cảm của anh hơi trầm xuống, đặc biệt có cảm giác thành tựu khi trêu chọc anh. Cô cố gắng hết sức để khóe môi không nhếch lên, mặt không thay đổi tiếp tục thúc giục: “Đúng vậy, anh đừng làm chậm trễ thời gian của tôi, tôi…”
Trùng hợp đúng lúc những người khác kéo bè kéo lũ đi ra từ một chiếc cửa khác. Có người thấy Ngôn Trăn ở xa xa thì hô lên một câu: “Học tỷ, chúng tôi đi trước đây, lần sau có rảnh lại tụ tập nhé. Bye bye.”
Vì vậy, lời nói dối của Ngôn Trăn chưa sống quá một phút đồng hồ đã bị vạch trần một cách vô tình.
“Ồ, thì ra là đang lừa tôi.” Trần Hoài Tự cong lên đốt ngón tay, hơi gõ lòng bàn tay của cô.
Ngôn Trăn hừ một tiếng: “Lừa anh thì thế nào?”
“Đương nhiên là chẳng thế nào cả.” Anh thu tay lại, nhét vào túi áo gió, “Chỉ là tôi rất mang thù mà thôi.”
Trần Hoài Tự từ trước đến nay rất âm hiểm, không chừng lúc nào đó anh ta sẽ quay ra trả thù thật. Những lời này giống như là công khai uy hϊếp vậy. Ngôn Trăn rất chán ghét giọng điệu này của anh. Cô không nhịn được hỏi: “Đến cùng hôm nay anh muốn làm gì?”
“Mời em ăn cơm, sau đó đi xem phim.”
“Hả?” Cô thực sự không tin nổi tai mình, “Anh không bị bệnh đấy chứ?”
“Đương nhiên là không.” Trần Hoài Tự chậm rãi nói, “Chẳng qua tôi cảm thấy, quan hệ giữa hai chúng ta quá mức căng thẳng, là thời điểm nên hòa hoãn một chút.”
Anh nói rất nghiêm túc, nhưng ở trong tai Ngôn Trăn, giọng nói kia lại chẳng có mấy phần thật lòng.
Cô bán tín bán nghi: “Anh nghiêm túc đấy chứ?”
Trần Hoài Tự thản nhiên nói: “Đương nhiên.”
Ngôn Trăn đứng tại chỗ do dự cực kỳ. Trần Hoài Tự đột nhiên hạ thấp thái độ như vậy, thoạt nhìn nhất định là không có ý tốt. Thế nhưng nét mặt của anh lại vô cùng có sức thuyết phục, khiến cho cô trong lúc nhất thời cũng không nắm chắc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận