Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nội dung phim kể về hai đứa trẻ vô tư là thanh mai trúc mã đã trải qua chiến loạn và chia ly, nhưng trong tim họ vẫn có nhau, cuối cùng hai người gặp lại ở một đất nước xa lạ.
Từ trước đến nay, cô xem phim rất nghiêm túc, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm màn hình. Ngón tay lần mò bốc bắp rang, lại không cẩn thận đυ.ng phải ngón tay của anh.
Cô vội vàng rụt về: “Tôi không chú ý.”
“Không sao.” Trần Hoài Tự rất rộng lượng tha thứ cho cô.
Ngôn Trăn đột nhiên nhớ tới, vừa rồi rõ ràng cô dặn Trần Hoài Tự mua hai hộp, mỗi người một hộp, kết quả anh vẫn là chỉ mua một hộp.
Có phải anh thật sự gặp vấn đề về tài chính không? Sao hôm nay lại keo kiệt thế?
Lại một lát sau, trong phim bắt đầu chiếu đến tình tiết lãng mạn. Nhân vật chính ôm hôn nhau, âm thanh của nụ hôn vang vọng qua hệ thống âm thanh, vang vọng trong khán phòng trống trải khiến người ta đỏ mặt.
Dẫu sao đang ngồi bên cạnh Trần Hoài Tự, Ngôn Trăn có chút ngượng ngùng. Cô chuyển rời tầm nhìn, muốn uống một ngụm nước ngọt.
Mà Trần Hoài Tự vào thời khắc này lại vươn người về phía cô. Hương gỗ mát lạnh ngay lập tức bao trùm lấy cô.
Khoảng cách giữa họ rất giống với lần trước anh thắt dây an toàn cho cô ở bãi đậu xe.
ai người im lặng nhìn nhau, trong không khí tràn ngập khí tức mập mờ.
Chỉ là lúc này, anh không dời mắt đi mà cúi đầu nhìn cô, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô, tạo nên một luồng điện ngứa râm ran. Anh trầm giọng hỏi: “Muốn hôn không?”
Trong bóng tối, chỉ có phía trước màn hình lớn lóe lên tia sáng trắng. Nhịp tim bồn chồn khó giải thích khiến cô không thể bình tĩnh suy nghĩ. Hơi nóng trong phòng chiếu phim không ngừng phả vào khiến toàn thân cô nóng bừng, thậm chí đầu óc cũng trở nên choáng váng, không thể suy nghĩ chính xác.
Ánh sáng lờ mờ, không khí nóng lên, bốn phía yên tĩnh không người. Người đàn ông có khuôn mặt dễ nhìn buông ra câu nói tán tỉnh, tỏa ra hormone đậm đặc.
Trong bầu không khí mập mờ tuyệt hảo này, Ngôn Trăn cảm thấy bản thân hình như bị dụ dỗ rồi. Dẫu sao trừ những cảm xúc cá nhân của cô, Trần Hoài Tự đúng là một nam nhân rất có mị lực.
Ánh mắt của cô không biết nên nhìn vào đâu mới tốt, một lát mới lí nhí một câu: “Anh điên rồi sao? Ở đây đều có camera đó!”
Không thấy cô cự tuyệt, anh cúi đầu, cánh môi áp lên. Tay kia ôm lấy eo của cô, nhẹ nhàng siết chặt. Trong lúc hô hấp rối loạn, Ngôn Trăn nghe thấy anh cười nhẹ:
“Tôi bao toàn rạp hết rồi, đã sớm bảo bọn họ tắt camera, bảo bối đừng lo.”
Cô mơ mơ màng màng bị anh hôn môi, cảm thấy như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Không phải là vì tối thứ hai không có người xem nên mới giảm giá vé cho combo tình nhân sao? !

Bình luận (0)

Để lại bình luận