Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự càng mở rộng hai chân của cô ra thêm chút nữa, lộ ra chân tâm đỏ tươi ẩm ướt. Âʍ ɦộ no đủ non nớt căng phông, hai hoa môi khép lại thành một khe thịt non nớt, tiết ra dòng nước trong vắt, mượt mà chảy xuống bên dưới.
Anh cởϊ áσ khoác, đệm ở dưới thân thể cô. Ngôn Trăn xấu hổ khi bị anh nhìn chằm chằm vào khu vực mẫn cảm, định quay sang mắng anh lại bị hành động đột ngột của anh làm cho khó hiểu: “… Ghế sofa không phải vẫn sạch sẽ sao?”
“Vì sạch sẽ cho nên không muốn làm bẩn.” Anh lại một lần nữa dùng sức tách chân của cô ra, giữ cố định trên bờ vai mình, rồi cúi đầu đến gần đóa hoa đang ướt đẫm đó. Hơi thở dày đặc phả vào giữa hai chân cô. Anh khẽ cười, nói: “Tôi sợ chút nữa em sẽ làm ngập ghế sofa của người ta mất.” Ngôn Trăn chớp chớp mắt, sau đó từ từ hiểu ra ý nghĩa thô tục trong lời nói của anh. Tai cô lập tức đỏ bừng: “… Trần Hoài Tự! Anh thật biếи ŧɦái —— ưm a!”
Cô không kịp đề phòng lại rêи ɾỉ thành tiếng. Vì anh đã há miệng ngậm chặt lấy cánh hoa của cô.
Nếu như chỉ nhìn cảnh tượng thì hiện tại quả thực là da^ʍ mỹ. Trần Hoài Tự mặc âu phục đang nửa quỳ trên đất, chân của cô gác trên vai, hai tay nắm chặt gót chân của cô, cả khuôn mặt vùi vào vùиɠ ҡíи giữa hai chân. Mà váy của cô rủ xuống dưới một góc, trùng hợp rơi trên đỉnh đầu anh, như là che giấu anh trốn ở trong váy.
Thần tử dưới ‘váy’. Năng lực học tập của người thông minh thật sự rất nhanh.
Nghĩ tới khuôn mặt tuấn tú bình thường không hề có biểu cảm, lạnh nhạt xa cách người ngàn dặm kia của Trần Hoài Tự giờ phút này đang làm cái chuyện hạ lưu như vậy, Ngôn Trăn cảm thấy chính mình hình như lại càng ướt lợi hại hơn. Nhưng mà cô không có thời gian để suy nghĩ về điều đó. Trần Hoài Tự đã áp đầu lưỡi vào hoa môi đang hé mở, chuẩn bị thăm dò, tách ra âm đế đang được bao bọc. Anh nhấp môi nhẹ nhàng mυ”ŧ lấy, dòng điện tê dại lập tức đi theo máu di chuyển đến tứ chi. Mũi chân Ngôn Trăn cong lại, tiếng thở dốc trở nên gấp gáp.
Đó là một trải nghiệm hoàn toàn khác khi được xoa nắn bằng ngón tay. Trần Hoài Tự cúi đầu, chóp mũi chọc vào phần thịt mềm mại ở chân cô, nhẹ nhàng cọ xát khiến kɧoáı ©ảʍ ngày một tăng lên. Anh dùng môi lưỡi liếʍ mυ”ŧ, luân phiên cọ xát âm đế cùng miệng huyệt, thậm chí chỗ chân tâm bị anh hút ra tiếng nước “chậc chậc’ da^ʍ mĩ, ở trong căn phòng yên tĩnh nghe hoang da^ʍ vô cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận