Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng nước dinh dính không ngừng vang lên, nước theo động tác đè ép bị đâm tới văng ra ngoài. Trần Hoài Tự đưa tay xoa xoa bộ ngực mềm mại đang run rẩy, hạ thân càng dùng sức, gần như muốn đâm lõm âʍ ѵậŧ mẫn cảm kia.
Côn ŧᏂịŧ cọ xát qua lại giữa chân tâm ướt đỏ, khi mạnh khi yếu vùi vào trong thịt mềm. Rõ ràng không có thật sự cắm vào, nhưng Ngôn Trăn lại cảm thấy như anh thực sự đâm vào.
Cảm giác vừa chua xót vừa tê trướng giữa hai chân khuếch tán đến toàn thân, cô vịn bàn không ngừng rêи ɾỉ, mũi chân rủ xuống nhịn không được quấn lấy bắp chân anh, thân thể căng chặt bắt đầu rêи ɾỉ không rõ.
Trần Hoài Tự thẳng lưng một lần nữa dùng sức đâm chọc, Ngôn Trăn cũng rêи ɾỉ một tiếng, vô lực nằm sấp úp về phía trước, mặt ửng hồng ngồi phịch trên bàn, mũi chân ôm lấy bắp chân anh không ngừng run rẩy, miệng huyệt sưng đỏ ướt đẫm phun ra lượng lớn chất lỏng, hiển nhiên là lại cao trào lần nữa.
” Thật nhạy cảm, làm thế nào mới cọ một chút là có thể cao trào, hửm?” Anh ôm cô trở lại trong ngực, hôn thái dương của cô, ” Sau này bị thao thì phải làm sao, bảo bảo có phải định phun ướt toàn bộ ga trải giường của tôi không? ”
Cô biết ngay, Trần Hoài Tự căn bản không phải bông hoa cao lãnh, chính nhân quân tử như người khác nói, bản tính chính là một tên biếи ŧɦái hạ lưu!
Cô tức giận véo anh, bị anh ôm chặt trong ngực tùy ý vuốt ve thân thể, thân thể vừa mới cao trào còn mẫn cảm đến cực điểm, bị anh sờ soạng vài cái, dâʍ ŧᏂủy̠ từ chân tâm nhịn không được chảy ra ngoài, cuộn mũi chân hừ hừ.
Anh cũng có chút nhịn không được, cúi đầu hôn cô, lòng bàn tay ôm ngực cô dùng sức vân vê, dươиɠ ѵậŧ vẫn cứng rắn đâm thẳng vào chân cô, làm cho cô co rúm lại: ” Anh khi nào mới bắn… ”
Anh cắn vành tai cô: ” Muốn bắn nhanh thì cần kí©ɧ ŧɧí©ɧ một chút. ”
Cô mê mang nhìn anh: ” Kí©ɧ ŧɧí©ɧ cái gì? “
Anh xoay chân, dắt cô ngồi xổm xuống: ” Nằm sấp trên đùi tôi. ”
Ngôn Trăn không hiểu, nhưng vì muốn anh bắn nhanh, vẫn làm theo.
Anh xoa xoa đỉnh đầu cô, ôm sống lưng cô, đè cô vào giữa hai chân mình.
Nhận thấy ngực đè lên dươиɠ ѵậŧ của anh, Ngôn Trăn vừa thẹn vừa tức muốn đứng dậy: “Trần Hoài Tự…… Biếи ŧɦái! Sao anh dám! ”
” Hả? ” Anh tránh né không đáp, đỡ bả vai cô, từng chút từng chút nhét côn ŧᏂịŧ cứng rắn bị dâʍ ŧᏂủy̠ thấm ướt đến sáng loáng vào giữa nhũ thịt. Ngực Ngôn Trăn rất đẹp, kích thước cũng không nhỏ, bình thường mặc quần áo không nhìn ra được, khi cởϊ qυầи áo khiến Trần Hoài Tự có chút ngoài ý muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận