Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự rời khỏi, rất nhanh đã bị vây lại đàm luận gì đó. Ngôn Trăn ngẩn ngơ một mình, một cô gái đi tới, mời cô qua đánh bài tú lơ khơ.
” Đồ ăn bên ngoài chưa chuẩn bị xong, còn phải chờ một lát, cô muốn chơi cùng không? ”
Ngôn Trăn nhìn Trần Hoài Tự đang chậm rãi nói chuyện với người khác, nghĩ một mình mình cũng nhàm chán, không bằng tìm chút chuyện làm, vì thế gật đầu, đi theo cô ấy đến bàn bài.
Kỹ thuật đánh bài của Ngôn Trăn không tính là cao siêu, nhưng chơi cùng Ngôn Chiêu nhiều cũng mưa dầm thấm đất học được một chút kỹ xảo, tự nhận có thể ứng phó hết thảy ván bài bình thường. Nhưng điều cô không tính tới chính là, ở đây đều là cao thủ lão luyện lăn lộn xã giao trên thương thường, kinh nghiệm phong phú, vượt xa mức độ cô có thể ứng phó.
Vì thế liên tiếp năm sáu ván, Ngôn Trăn ngay cả cơ hội thắng cũng không có..
Cô rất không cam lòng, đổi lại ở nhà, đã sớm rời đi không chơi nữa. Nhưng dù sao cũng là ở bên ngoài, cô lại là khách, không thể thất lễ, chỉ có thể cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh trên mặt, chờ mong ván bài kết thúc.
Có người bàng quan nhìn không nổi, kéo Trần Hoài Tự tới.
Sô pha bên cạnh lún xuống một khối, hơi thở quen thuộc đánh úp lại, Ngôn Trăn theo bản năng xê dịch sang bên cạnh, Trần Hoài Tự thuận thế ngồi xuống, tự nhiên ôm eo cô.
Động tác thân mật cực kỳ quen thuộc, bị một đám người chung quanh im lặng chú ý tất cả thu vào đáy mắt.
Ngôn Trăn lại bắt đầu hối hận. Sô pha này một người ngồi coi như thoải mái rộng rãi, hai người thì có chút chật chội, không thể không dán sát vào nhau. Nhiệt độ cơ thể của anh xuyên qua vải vóc không ngừng cuồn cuộn truyền đến, hơi thở nhẹ nhàng rơi vào bên tai cô, khiến cô ngồi thế nào cũng không thoải mái.
Trần Hoài Tự nhìn lướt qua tình hình chiến đấu trên bàn, nghiêng đầu hỏi cô: ” Còn muốn chơi nữa không? “
Ngôn Trăn thua có chút buồn bực: ” Không muốn chơi nữa, vẫn thua. ”
Người đàn ông đối diện lập tức la lên: ” Trần tổng muốn tới chơi thì tính là viện trợ, tôi không nhận, nhiều lắm là chơi với anh một ván. ”
Trần Hoài Tự đưa tay đẩy hết số thẻ còn lại của Ngôn Trăn ra: ” Một ván là đủ rồi. ”
All in.
Hoàn toàn buông tay đánh cược một lần.
Mọi người ở đây đều chấn động, hiển nhiên không ngờ Trần Hoài Tự lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
” Đầu tư mạo hiểm đúng là khác biệt, sự quyết đoán của Trần tổng thật sự làm cho người ta bội phục. ” Người bên trái nở nụ cười, đẩy ra thẻ cược của mình,” Vậy tôi cũng liều mạng bồi quân tử. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận