Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngữ khí đột nhiên lạnh xuống làm cho người đàn ông sửng sốt, biết việc mình tùy ý đánh giá Ngôn Trăn làm cho Trần Hoài Tự không vui. Ông ta không ngờ Trần Hoài Tự lại nghiêm túc, lập tức cười làm lành muốn xin lỗi, kết quả Trần Hoài Tự lại không cho ông ta cơ hội, theo hướng Ngôn Trăn, xoay người đi ra ngoài phòng.
Người đàn ông đứng tại chỗ, có chút sững sờ, vừa có chút ảo não gãi gãi tóc.
Mọi người ở bên bể bơi ăn thịt nướng, vừa nói vừa cười. Tới gần kết thúc, mấy người đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ, chở chiếc bánh ngọt ba tầng lớn đi tới, vừa đi vừa hát ca khúc sinh nhật.
Dưới sự vây xem của mọi người, chủ tiệc nhắm mắt ước nguyện, sau đó thổi tắt nến, cười dài nói: ” Nhiều người, bánh ngọt mọi người tự mình chia. “
“ Bánh ngọt ngon như vậy, không ăn thật đáng tiếc. ” Không biết là ai hô một câu, sau đó một bàn tay từ trong đám người thò ra, đầu ngón tay phết một chút bơ, đưa tay liền quẹt trên mặt chủ tiệc.
Giống như sợi dây dẫn lửa, trong nháy mắt đốt lên một hồi náo loạn ầm ĩ.
Một đám người trưởng thành, duy chỉ có chuyện này là ngây thơ không thôi.
Không ai muốn ăn bánh ngọt, mà nhao nhao dùng bơ làm vũ khí, bôi lên mặt người bên cạnh.
Ngôn Trăn ghét nhất cảnh tượng như này, cô cũng không muốn bị làm cho vừa bẩn vừa dính. Vì thế cô xoay người đi ra khỏi đám đông, không nghĩ tới mọi người thật sự điên cuồng, vội vàng tiến lên, trên mặt không biết bị ai quẹt một miếng.
Cô dùng khăn giấy lau chùi, lại cảm giác hình như càng lau càng dính, cô gấp đến độ không chịu được, chỉ có thể chạy đi tìm Trần Hoài Tự, dù sao anh cũng là người duy nhất cô quen ở đây.
Trần Hoài Tự cũng không tham dự vào trận hồ nháo điên cuồng này, mà là một mình dựa vào góc. Anh thấy Ngôn Trăn vội vã chạy về phía anh, cho rằng cô muốn ném bơ vào mình, trên mặt không hề có phản ứng, lại âm thầm chuẩn bị né tránh.
Không nghĩ tới Ngôn Trăn chỉ nhào tới, đưa khăn giấy cho anh: ” Nhanh, giúp tôi lau sạch sẽ. ”
Cô từ trước đến nay chú ý hình tượng, hoàn toàn không thể chấp nhận mặt mình bị vẽ thế này, còn là loại dính nhão như kem bơ.
Trần Hoài Tự nhận lấy khăn giấy, cúi đầu, đánh giá gương mặt cô, sau đó mở miệng: ” Khăn giấy có thể lau không sạch. ”
Cô mở to hai mắt: ” Vậy anh nói cho tôi biết nhà vệ sinh ở đâu, tôi đi rửa…”
Lời còn chưa dứt, Trần Hoài Tự đã cúi đầu, dùng cánh môi dán lên má cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận